Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thập Niên 70: Trà Xanh Max Cấp Nằm Không Cũng Thắng

Chương 19

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thím cả Thái và những người khác đều khản giọng rêu rao, những người khác trong khu tập thể nhanh chóng biết chuyện. Đám đông bàn tán xôn xao.

"Chuyện này đúng là kỳ lạ, trước giờ chưa từng có ai mất đồ trong khu tập thể!"

"Đúng vậy, hôm qua gió cũng đâu có lớn, có khi nào con cái nhà ai lấy đi chơi rồi không?"

Để làm rõ, họ tới từng nhà hỏi đám trẻ, nhưng đám trẻ nghịch ngợm cũng biết quần áo không phải dùng để chơi, vải ngày nay đắt cỡ nào. Hơn nữa, làm gì trùng hợp đến mức tất cả đồ bị mất đều là qυầи ɭóŧ đâu chứ.

Vợ ông Lâm tức tối: "Nếu để tôi biết ai lại thất đức như vậy, tôi là người đầu tiên đập chết tên đó! Cái qυầи ɭóŧ hình bông đó tôi đã mặc nhiều năm rồi, tuy có rách hai lỗ ở mông nhưng tôi cũng mặc quen, cái tên trộm trời đánh!"

Đám đông: "..."

Mọi người nhìn thấy nếp nhăn và đốm đồi mồi trên khuôn mặt của vợ ông Lâm không khỏi nghĩ thầm tên trộm qυầи ɭóŧ này khẩu vị cũng nặng quá rồi đấy.

Đồng Tuyết Lục bước từ trong nhà ra với vẻ tiều tuỵ: "Thím Thái, xảy ra chuyện gì vậy?"

Thím cả Thái nhìn Đồng Tuyết Lục, bà ấy thấy lạ nên hỏi: "Tuyết Lục à, sao cháu còn chưa đi làm nữa? Ây da, mặt của cháu bị làm sao thế này? Sao trông có vẻ không ổn thế?"

Đồng Tuyết Lục yếu ớt gật đầu: "Sáng nay cháu bị đau đầu dữ dội, đành kêu Gia Minh giúp cháu xin nghỉ ở nhà máy. Đúng rồi thím Thái, sao mọi người lại tập trung ở đây vậy?"

Vì khiến bản thân trông hốc hác để xin nghỉ phép cho hợp lý, cả đêm qua cô không chợp mắt, bây giờ buồn ngủ chết được.

Thím cả Thái quan tâm hỏi han vài câu, sau đó bà ấy tức tối kể chuyện qυầи ɭóŧ bị mất cho cô nghe: "Cũng không biết là tên thất đức nào, ngay cả thứ như qυầи ɭóŧ cũng muốn trộm."

Đồng Tuyết Lục ra vẻ ngạc nhiên: "Đồ bị trộm đều là của phụ nữ hết ư? Hay là cả nam và nữ đều có?"

Thím cả Thầm nghe cô thắc mắc như vậy thì khựng lại, bà ấy vỗ đùi rồi nói: "Ây da, cháu không nói thì thím cũng không nghĩ tới, đồ bị trộm đều là đồ lót của phụ nữ, trong khu tập thể lại xuất hiện tên lưu manh à!"

Má Từ phản ứng vô cùng nhanh: "Chẳng lẽ người trộm qυầи ɭóŧ là cái tên ranh con đó của Đồng gia?"

Những người khác nghe xong, đột nhiên nét mặt có vẻ khó coi. Những ai sống trong khu tập thể này đều quen biết tận gốc rễ, trước giờ chưa từng xảy ra mấy chuyện hạ lưu như trộm đồ phụ nữ, nhìn trộm phụ nữ tắm. Cho nên ngay từ đầu mọi người đều không nghĩ tới khía cạnh này.

Lúc nãy nghe Đồng Tuyết Lục nói vậy thì mới cảm thấy có gì đó không đúng. Nếu thật sự xuất hiện tên lưu manh trong khu tập thể, vậy sau này sẽ có nhiều phiền phức rồi.

Vợ ông Lâm nhảy dựng lên mắng: "Không có chẳng lẽ gì hết, chắc chắn là cậu ta. Trước khi cậu ta đến, chúng ta chưa từng bị mất đồ. Cậu ta vừa tới là mất ngay, không phải cậu ta thì còn có thể là ai đây?"

Má Từ hiếm khi đồng nhất ý kiến với vợ ông Lâm: "Bà nói không sai, chắc chắn vì hôm qua bị chúng ta đánh một trận, cậu ta ghi hận trong lòng."

Đám đông nghe xong cũng thấy có lý.

"Chuyện này không thể cho qua như vậy, cần phải kiện lên đồn công an."

"Còn phải báo lên lãnh đạo, đuổi hết toàn bộ người Đồng gia về quê."

Đồng Tuyết Lục tỏ vẻ không dám tin: "Sao lại như thế được? Tuy em họ Đồng Ngạn Lương từng sờ mông của phụ nữ có gia đình, nhưng cậu ta đã biết sai, tuyệt đối không phải cậu ta đâu!"

Má Từ "ây dô" một tiếng: "Sao chúng ta lại quên mất chuyện quan trọng như vậy, tên ranh đó còn từng làm chuyện thất đức như thế, không cần nói nữa, qυầи ɭóŧ chắc chắn do cậu ta trộm!"

Nét mặt của Đồng Tuyết Lục càng thêm hoảng sợ: "Không phải đâu, mọi người nghe cháu nói, em họ Đồng Ngạn Lương không phải người như vậy đâu..."

Thím cả Thái nói: "Tuyết Lục à, thím biết tâm địa cháu hiền lành, nhưng mắt nhìn người của cháu tệ quá."

"Sau khi đám người ở quê kia tới đây, giống lão quan lớn của xã hội cũ tuỳ tiện sai bảo mấy đứa. Chuyện này thím cũng phải phản ánh chi tiết cho lãnh đạo nhà máy mới được."

Những người khác sôi nổi tán thành ý kiến của thím cả Thái.

"Mỗi ngày không phải ăn cá ăn thịt thì tới tiệm ăn nhà nước, không phải lũ quan lớn thì là gì!"

"Đúng vậy, chắc là tiêu tiền trợ cấp của hai vợ chồng Đồng Đại Quân. Họ tiêu mà không thấy tiếc, mấy đứa nhỏ không hưởng được chút gì!"

Mọi người càng nói càng phẫn nộ, họ bàn bạc xem ai nên tới nhà máy báo cho lãnh đạo, ai tới đồn công an kiện. Sức chiến đấu của mấy thím đều theo quy chuẩn, sau khi sắp xếp xong thì chia nhau hành động.

Đồng Tuyết Lục đưa tay ngăn lại: "Mấy thím đừng đi, mọi người nghe cháu nói..."

Thím cả Thái xua tay: "Tuyết Lục, cháu mau về nghỉ ngơi đi, chuyện này cháu đừng có lo."

Bà ấy nói xong cũng không quay đầu lại. Nhìn bóng lưng của đám đông đang rời khỏi, khoé miệng của Đồng Tuyết Lục cong lên làm lộ hai lúm hạt gạo. Làm ầm lên càng lớn càng tốt.

Một đám phụ nữ lớn tiếng kéo đến văn phòng, chủ tịch công đoàn bị tiếng ồn làm đau đầu: "Mọi người có khi nào nhầm lẫn gì không? Tôi nghe nói đứa trẻ đó còn chưa tới mười bốn tuổi, cậu ta chắc không có lá gan lớn thế đâu."

"Gan cậu ta lớn lắm đấy!" Thím cả Thái rống lên: "Bây giờ có bốn người bị mất qυầи ɭóŧ trong khu tập thể của chúng tôi, trước khi cả nhà họ tới đây thì chưa từng xảy ra chuyện này."

Chủ tịch công đoàn nghe hai chữ "qυầи ɭóŧ", khoé miệng co giật dữ dội: "Được rồi được rồi, mọi người cũng đừng ồn nữa. Tôi nhờ công đoàn gọi hai người đi theo mấy người qua đó!"

===

Đợi hai cán bộ công đoàn và đồng chí công an đến khu nhà ở, đúng lúc đám người ở quê từ tiệm ăn nhà nước ăn sáng trở về. Lúc này, một đoàn người sờ bụng no căng đi từ ngoài vào.

Tôn Quế Lan dùng đầu lưỡi xỉa răng: "Mẹ, hôm nay bánh bao thịt ăn ngon ghê, ngày mai chúng ta ăn nữa đi."

Đồng Nhị Trụ lại nói: "Ngày nào cũng ăn bánh bao thịt thì không thú vị gì cả, hay ngày mai ăn sủi cảo đi."

Tạ Kim Hoa hào phóng nói: "Chuyện này thì có gì khó xử, mua luôn hai món là được rồi."

Dù gì khi hết tiền thì Đồng Tuyết Lục sẽ đưa cho bà ta. Hơn nữa, chẳng mấy chốc bà ta có thể lấy được hai ngàn tệ, Tạ Kim Hoa cảm thấy mình hoàn toàn không cần phải khổ sở như trước đây.

Thật ra mỗi tháng, hai vợ chồng Đồng Đại Quân đều gửi một nửa tiền lương về, Đồng gia luôn sống tốt hơn những người khác trong nhóm sản xuất.

Đáng tiếc, lòng tham không đáy, họ luôn oán hận hai vợ chồng Đồng Đại Quân không nhường việc cho họ. Những lời này rơi vào tai của đám người trong khu tập thể, nghiễm nhiên trở thành chứng cứ thối nát của họ.

Một nam đồng chí công an nhìn thấy tình cảnh này thì chau mày: "Trong mấy người, ai là Đồng Ngạn Lương?"

Nghe thấy gọi tên, người Đồng gia mới phát hiện có rất nhiều người đứng trong khu tập thể. Hơn nữa, hai trong số đó còn là đồng chí công an. Người Đồng gia, ai nấy cũng sợ run rẩy, nhất là Đồng Ngạn Lương, vẻ mặt cậu ta bỗng dưng tái nhợt.

Cậu ta tưởng đám người của má Từ tới công an kiện chuyện tối qua cậu ta nói muốn đốt nhà, hai chân cậu ta không kiểm soát được mà run cầm cập.

Đồng Nhị Trụ nói: "Anh công an, mọi người tìm... tìm Đồng Ngạn Lương có gì không?"

Anh?

Nam công an nhìn khuôn mặt đen nhẻm và cũng không phải trẻ tuổi của Đồng Nhị Trụ, vẻ mặt cậu ta càng trầm xuống: "Anh là Đồng Ngạn Lương ư?"

Đồng Nhị Trụ: "Tôi... tôi không phải."

Nam công an nhíu mày: "Không phải anh thì lên tiếng làm gì? Đồng Ngạn Lương, ai là Đồng Ngạn Lương, lập tức đứng ra đây cho tôi!"

Hai tay của Đồng Ngạn Lương run rẩy, sau đó cả người cũng run theo, giống như lá rơi trên cành vào mùa thu.

Đột nhiên, đầu cậu ta trống rỗng, Đồng Ngạn Lương đưa ra một quyết định ngu ngốc. Cậu ta quay người, co giò chạy ra ngoài cổng.

Nam công an đơ ra, lập tức đuổi theo: "Cậu đứng lại cho tôi!"

Còn chưa chạy tới cổng khu tập thể, Đồng Ngạn Lương đã bị nam công an xô ngã, đầu bị đè xuống đất.

Đồng Tuyết Lục bị một loạt hành động ngu ngốc của Đồng Ngạn Lương làm cho ngớ người không nói nên lời. Với đầu óc này, còn muốn cô động não đào hố cho cậu ta, đúng là lãng phí quá đi.

Người Đồng gia bị doạ một phen, đứng đơ ra tại chỗ không dám nhúc nhích.

Cuối cùng, tình mẫu tử của Tôn Quế Lan chiến thắng nỗi sợ hãi, bà ta run rẩy đi tới hỏi: "Đồng chí công an, anh... sao anh lại muốn bắt con trai tôi?"

Nam công an nhăn mặt nói: "Con trai cô có phải là Đồng Ngạn Lương không?"

Tôn Quế Lan gật đầu: "Đúng."

"Đúng là được rồi. Người trong khu tập thể, kiện con trai cô trộm qυầи ɭóŧ của phụ nữ, còn phao tin muốn gϊếŧ người phóng hỏa nữa."

Đồng Ngạn Lương tức tối: "Tôi không có."

Nam công an: "Không có thì cậu chạy làm gì? Cậu làm vậy rõ ràng là có tật giật mình mà!"

Người trong khu tập thể xúm lại.

Má Từ gật đầu lia lịa: "Không sai, nếu cậu không có tật giật mình thì chạy làm gì chứ? Tôi thấy chính là cậu trộm qυầи ɭóŧ rồi!"

"Cái bà già chết bầm, bà im miệng cho tôi!"

Đồng Ngạn Lương thấy người đang nói là má Từ, nhớ tới chuyện hôm qua mình bị đánh, thù cũ hận mới khiến cậu ta có lòng muốn gϊếŧ bà ấy.

Má Từ hất cằm: "Đồng chí công an, cậu nghe rồi chứ. Người này có thù với tôi, hôm qua cậu ta còn nói muốn phóng hoả thiêu chết cả nhà chúng tôi, rất nhiều người trong khu tập thể đều nghe thấy."

Đồng Ngạn Lương vô thức phủ nhận: "Tôi không có!"

"Đồng chí công an, cậu ta nói dối, hôm qua tôi có nghe cậu ta nói thế."

"Tôi cũng nghe thấy..."

Người trong khu tập thể năm mồm mười miệng đứng ra chứng minh là mình có nghe thấy. Mặt của Đồng Ngạn Lương tái mét, gương mặt của người Đồng gia cũng tái nhợt.

Đồng Tuyết Lục đi tới, vẻ mặt tỏ ra thật lòng lo lắng cho cậu ta: "Lương Lương, thành thật được khoan hồng, chống lại bị nghiêm trị, hay là cậu thành thật khai báo đi!"

Đồng Ngạn Lương vừa nghe hai chữ "Lương Lương" thì chỗ nào đó vô thức đau nhói.

Một nữ công an đứng bên cạnh ghi chép nói: "Nữ đồng chí này nói không sai, thành thật được khoan hồng, chống lại bị nghiêm trị. Tốt nhất đồng chí nhỏ nên thành thật khai báo, nếu không lát nữa điều tra rõ thì tội sẽ nghiêm trọng hơn."

Tôn Quế Lan nghe thấy "sẽ nghiêm trọng hơn", bà ta vội khuyên con trai: "Ngạn Lương, con mau nói thật ra đi!"

Đồng Ngạn Lương ấp úng: "Câu nói đó là do con nói, nhưng nếu không phải bà ta vu oan con sờ mông phụ nữ thì con cũng sẽ không nói như thế. Chẳng qua con chỉ muốn hù bà ta thôi."

Má Từ nhảy cẫng lên như con châu chấu: "Oan cái rắm, cậu đã sờ mông phụ nữ rồi!"

Đồng Ngạn Lương hận đến mức nghiến răng nghiến lợi: "Tôi không có, cái bà già chết bầm này còn nói năng bậy bạ, tôi sẽ không tha cho bà đâu."

Tôn Quế Lan nhảy ra nói giúp con trai: "Đúng, bà còn nói bậy nói bạ thì tôi nhờ đồng chí công an bắt bà đó."

Má Từ: "Từng câu tôi nói đều là sự thật, tới đồn công an thì tôi cũng nói thế thôi. Con trai bà sờ mông phụ nữ, bao tinh hoàn của cậu ta mới bị người ta đá hỏng như vậy!"

"..."

Nam công an: "Yên lặng hết cho tôi! Chuyện sờ mông phụ nữ và vụ án này không liên quan nhau, mọi người đừng có nhắc nữa. Đồng Ngạn Lương, qυầи ɭóŧ có phải do cậu trộm không?"

Vẻ mặt Đồng Ngạn Lương rất khó coi: "Không phải tôi."

Cậu ta có muốn trộm qυầи ɭóŧ thì cũng sẽ không trộm qυầи ɭóŧ của đám bà già này. Cậu ta cũng đâu có bệnh.

Má Từ: "Đồng chí công an, chắc chắn cậu ta đang nói dối. Lúc nãy cậu ta không chịu thừa nhận chuyện muốn gϊếŧ người phóng hỏa, bây giờ lại nhận rồi. Cái tên ranh con này đúng là gian xảo thật!"

Thấy hai người sắp gây gổ, nam công an lên tiếng cắt ngang lời họ: "Chuyện gì cũng phải nói tới bằng chứng, bây giờ chúng tôi muốn lục soát đồ của mấy người."

Người Đồng gia tỏ ra không có ý kiến. Đồng Ngạn Lương cũng không có ý kiến, cậu ta không làm thì sợ cái gì. Để thể hiện sự công bằng, chuyện khám xét sẽ do nữ công an và hai cán bộ công đoàn phụ trách.

Chẳng mấy chốc, họ tìm thấy bốn chiếc qυầи ɭóŧ hình bông lớn từ một chiếc túi quân dụng, một cái còn bị rách hai lỗ ở mông, rất giống với mô tả của vợ ông Lâm.

Họ mang túi quân dụng đi ra, hỏi người Đồng gia: "Đây là túi quân dụng của ai?"

Người Đồng gia nhìn nhau, không ai lên tiếng. Đồng Ngạn Lương nhìn thấy chiếc túi, tim đập loạn xạ, trực giác cho rằng có gì đó sai sai.

Đột nhiên, Đồng Gia Tín chen ra khỏi đám đông chỉ vào Đồng Ngạn Lương và nói: "Là của anh họ mà. Hôm trước anh ấy mua nó từ chỗ hợp tác xã cung tiêu."

Đồng Ngạn Lương thầm cắn răng, hận không thể đánh cậu ta một trận.

Bị hai người công an nhìn chằm chằm, cậu ta đành gật đầu thừa nhận: "Túi quân dụng là của tôi."

Trong lòng của nữ công an thầm mắng "đồ không biết xấu hổ", sau đó cô ta lấy bốn chiếc qυầи ɭóŧ từ trong túi quân dụng ra: "Mấy người hãy tới xác nhận xem, có phải qυầи ɭóŧ bị mất không?"

Chiếc qυầи ɭóŧ rách của vợ ông Lâm dễ nhận ra nhất, bà ta cầm qυầи ɭóŧ của mình lên, kích động giống như tìm được người thân đã thất lạc nhiều năm vậy.

"Đây là qυầи ɭóŧ của tôi. Lúc nãy còn nói không trộm, không trộm qυầи ɭóŧ của bà đây thì sao nó lại ở trong túi quân dụng của cậu?"

Đồng Ngạn Lương tức muốn ói máu: "Ai đi trộm..."

Nhưng cậu ta còn chưa kịp lên tiếng thì thấy một bóng người xông tới trước mặt cậu ta. Chẳng nói lời nào mà đã "chát chát chát" mấy bạt tai lên mặt cậu ta.

"Tại sao cậu lại làm vậy? Lương Lương à, cậu thật sự khiến tôi thất vọng quá."

Đồng Tuyết Lục che ngực, nhìn cậu ta với vẻ mặt không dám tin, cách gọi "Lương Lương" gần như giày vò tâm can mà bật ra.

Đồng Ngạn Lương bị tát đến mắt nổ đom đóm, tai ong ong cả lên, hai gò má đau nhói. Con khốn, chắc chắn cô cố tình làm vậy.

Cậu ta muốn nhào qua, nhưng hai tay bị nam công an siết chặt. Cậu ta muốn nói nhưng đồng chí công an hoàn toàn không cho cậu ta cơ hội để lên tiếng.

Nam công an nói: "Trước tiên đưa người và vật chứng đi đã rồi hãy nói sau!"

Đồng Ngạn Lương hoảng sợ, cũng không quan tâm đến Đồng Tuyết Lục nữa: "Cha, mẹ, cứu con!"

"Đồng chí công an, con trai tôi bị oan!"

Tôn Quế Lan sợ đến mức nước mắt nước mũi chảy ra, vừa khóc vừa đuổi theo. Đồng Nhị Trụ trừng mắt nhìn Đồng Tuyết Lục rồi cũng đuổi theo họ. Cô nhìn Đồng Ngạn Lương bị giải đi, nhẹ nhàng vẩy tay. Lúc nãy không nên dùng sức mạnh như vậy, đau tay quá.

.

[HẾT CHƯƠNG 19]
« Chương TrướcChương Tiếp »