Chương 42: Tiếp Đãi

“Còn có mấy thứ này nữa...” Nhìn thấy Đào Tử nhận đồ chơi, Lưu Vãn Chiếu lập tức cầm chiếc túi bên cạnh lên.

“Được rồi, tạm gác lại chuyện này qua một bên đi, trước tiên nói chuyện chính cái đã.” Hà Tứ Hải xua tay nói.

Dủ sao hắn cũng đã tiếp nhận nguyện vọng của Lưu Nhược Huyên, vì vậy hắn đương nhiên là muốn giúp nàng hoàn thành tâm nguyện.

"Cái đó, tôi có thể, tôi có thể..."

Kể từ sau khi Tôn Nhạc Dao nhìn thấy bản thân Huyên Huyên, nàng lại càng thêm mong ngóng hơn nữa, lúc này nhất thời không thấy người đâu lại bắt đầu hoảng lên.

Nàng muốn hỏi, tôi có thể kéo tay cậu không? Hoặc có thể chạm vào cậu không?

Nhưng nghĩ lại, bản thân lớn tuổi như vậy, lại còn có chồng ở bên, làm như vậy không hay lắm.

Ban nãy là vì nóng lòng, bây giờ đã bình tĩnh lại rồi, nên nàng cũng hơi ngại.

Vì vậy nàng chỉ biết quay đầu nhìn người chồng bên cạnh cầu cứu.

Lưu Trung Mậu gãi gãi đầu, hắn là người đàn ông, giờ lại đi lôi kéo một cậu con trai thì có hợp tình hợp lý không?

May mắn thay, lúc này Lưu Vãn Chiếu đã lên tiếng.

“Hà Tứ Hải, tôi muốn gặp lại em gái, tôi nắm tay anh được không?” Nàng duỗi tay ra.

“Hả…”

Nhìn vào lòng bàn tay năm ngón mảnh mai trước mặt.

Rồi nhìn lại đôi bàn đen nhẻm, thô ráp của chính mình.

Hắn hơi ngượng ngùng gãi mặt.

“Như vậy không hay lắm.”

“Có gì mà không hay.” Lưu Vãn Chiếu chủ động chủ động nắm lấy tay Hà Tứ Hải.

Bàn tay Lưu Vãn Chiếu mềm mại và trơn trượt, Hà Tứ Hải vô thức nhấn xuống nó hai lần, Lưu Vãn Chiếu trợn mắt nhìn hắn, tất nhiên là nàng không thể rút tay về được.

Sau đó Tôn Nhạc Dao vội vàng nắm lấy con gái.

Còn Lưu Trung Mậu cũng rất nhanh nhẹn, lập tức nắm lấy tay vợ mình.



“Mọi người đang chơi trò chơi nối vòng tay sao sao? Cháu cũng muốn chơi” Đào Tử đang ngồi trên giường chơi nhà công chúa lập tức hét lên.

“Ơ…”

Hà Tứ Hải không biết giải thích thế nào.

Nhưng gia đình ba người của Lưu Trung Mậu sau khi nắm lấy tay Hà Tứ Hải, thì cuối cùng họ đã được gặp lại Huyên Huyên.

Huyên Huyên đang ngồi đối diện Đào Tử, vô cùng ghen tị nhìn Đào Tử chơi búp bê và ngôi nhà búp bê.

“Huyên Huyên, con có thích không? Con thích thì mẹ mua cho con.” Tôn Nhạc Dao thấy vậy liền nói.

Đào Tử nghe vậy, thì ngẩng đầu lên nhìn nàng với ánh mắt nghi ngờ.

“Bà không phải mẹ của cháu, nên không cần mua cho cháu, cháu đã có một cái rồi.” Đào Tử ngây thơ nói.

“Bà không nói chuyện với con, con cứ chơi tiếp đi.” Hà Tứ Hải nói với Đào Tử.

Sau đó hắn quay đầu lại và giải thích với ba người nhà Lưu Trung Mậu: “Đào Tử không thể nhìn thấy Huyên Huyên, ngay cả khi con bé tiếp xúc với tôi, thì con bé cũng không thể nhìn thấy."

Ba người nhà Lưu Trung Mậu nghe vậy thì hơi khó hiểu.

"Tất cả hãy ngồi xuống cả đi, chúng ta thay đổi một chút, tư thế này thực sự hơi kỳ quặc lại còn không thoải mái nữa.” Hà Tứ Hải đề nghị.

Thế là, bốn người họ lại đổi tư thế.

Hà Tứ Hải và Lưu Vãn Chiếu ngồi trên chiếc ghế xếp, nắm tay nhau.

Một bàn tay khác của Lưu Vãn Chiếu đặt lên đùi Tôn Nhạc Dao, cùng lúc đó Tôn Nhạc Dao sẽ sát lại gần Lưu Trung Mậu.

Tư thế này tự nhiên hơn nhiều.

Đặc biệt là Tôn Nhạc Dao, còn có thể rảnh tay để ôm Huyên Huyên vào lòng.

Lưu Trung Mậu vô thức lấy ra một cái tẩu thuốc từ trong túi ra và nhét nó vào miệng, tất nhiên đó không phải là cái đã qua sử dụng mà Lưu Vãn Chiếu mua ở gian hàng của Hà Tứ Hải.

Nhưng khi thấy “hai đứa trẻ”, thì lại cất vào.

Tôn Nhạc Dao cẩn thận bế đứa con gái mà nàng đã không được gặp hơn mười năm và ngắm nhìn thật kỹ càng.

Con gái giống hệt như lúc trước khi mất tích, không thay đổi chút nào, đầu tóc, quần áo, giày dép đều là những thứ nàng mặc khi ra ngoài sáng hôm đó.

Tôn Nhạc Dao học vẽ, nên có thói quen quan sát mọi thứ rất kỹ lưỡng, sau khi con gái mất tích, nàng sợ bản thân sẽ quên mất, nên năm nào nàng cũng vẽ con gái của mình.

Nhưng ngay cả như vậy, thì vẫn có một vài ký ức bị sai lệch.

Và bây giờ nhìn thấy đứa con gái trước mặt mình, tất cả mọi thứ đều hiện lên trước mắt nàng một lần nữa.

Nàng muốn được ôm con gái vào lòng, vĩnh viễn không tách rời.

“Huyên Huyên, con đã ở đâu suốt những năm qua? Mẹ nhớ con rất nhiều, mẹ thực sự rất nhớ con.” Tôn Nhạc Dao khóc lóc hỏi.

"Con vẫn luôn ở đây, con gọi mẹ, con gọi ba, và cả chị nữa, nhưng mọi người đều không có nghe thấy.” Khuôn mặt Huyên Huyên đầy mất mát, buồn bực.

“Xin lỗi, xin lỗi con…”

Tôn Nhạc Dao lúc này không biết diễn tả cảm xúc của mình như thế nào, nên chỉ biết ôm con gái vào lòng và nói lời xin lỗi.

Nước mắt nàng lại tuôn rơi rồi.

Lưu Trung Mậu ở bên cạnh, cố kìm nước mắt, nhưng đôi mắt cũng đã đỏ hoe.

Hắn không dám nhìn thêm nữa, hắn sợ mình không nhịn được, nên hắn buộc lòng quay đầu đi, quan sát Hà Tứ Hải để thay đổi sự chú ý của mình.

Sau đó, hắn mới nhận ra rằng vị Hà đại sư này không những trẻ, mà còn rất đẹp trai, với những đường nét vô cùng rõ ràng trên khuôn mặt.

Hắn vừa mới rửa mặt, vuốt cao tóc lên, để lộ ra vầng trán mịn màng cùng một đôi lông mày rậm, cả người toát ra cảm giác anh dũng, vô cùng khí chất.

Nhìn qua không giống một người có xuất thân bình thường chút nào.

Nhưng hắn ta lại sống trong một ngôi nhà chật chội với một đứa trẻ, điều này khiến Lưu Trung Mậu càng thêm tò mò.

Hắn lại vô thức lấy tẩu thuốc ra.

Lúc này, một bàn tay nhỏ bé đưa đến bên cạnh hắn.

“Ba, mẹ nói hút thuốc không tốt, không tốt cho sức khỏe, ba đừng hút thuốc nữa, phải làm một đứa trẻ ngoan.” Đôi mắt sáng ngời của Huyên Huyên lập tức nhìn về phái Lưu Trung Mậu.

“Ba không hút nữa, ba không hút nữa, sau này ba cũng sẽ không hút nữa.” Lưu Trung Mạt cảm thấy l*иg ngực hơi nghẹn lại, run rẩy nói, rồi cất tẩu thuốc đi.

Ban đầu hắn đâu có hút thuốc, nhưng thói quen này lại xuất hiện từ khi con gái của hắn mất tích.

Sau đó hắn đã hút mười tám năm liền.

Từ xì gà lá đến tẩu thuốc, hắn không bao giờ có thể bỏ chúng xuống.

“Ba giỏi lắm, ba thật sự rất ngoan.” Huyên Huyên nghe vậy thì vô cùng vui mừng.

Lưu Trung Mậu dùng bàn tay run rẩy của mình xoa đầu Huyên Huyên. Khi Huyên Huyên còn là một đứa trẻ, hắn vẫn thường nói vậy với nàng.

"Huyên Huyên giỏi lắm, Huyên Huyên thực sự ngoan."

Tiếng nói đó dường như vẫn còn đang văng vẳng bên tai hắn.

Con gái sau khi được khen sẽ vui vẻ hôn lên má hắn một cái.

Lúc đó, hắn cảm thấy áp lực cuộc sống và công việc dường như đều bị cuốn đi hết.

"Huyên Huyên cũng rất giỏi, Huyên Huyên cũng rất ngoan."

Mười bảy năm sau, Lưu Trung Mậu lại nói những lời này, tuy rằng không được lưu loạt, nhưng trong lòng lại cảm thấy rất vui mừng, nếu như Huyên Huyên còn sống, thì năm nay nàng cũng đã 22 tuổi, cũng đã là một thiếu nữ rồi.

Được ba khen ngợi, Huyên Huyên có vẻ rất vui.

Lời khen này, bất kể là người nói hay người nghe, thì cũng đều đã chờ đợi từ rất lâu rồi.

Đột nhiên, Lưu Trung Mậu như nhớ ra điều gì đó, hắn quay đầu lại nói với Hà Tứ Hải: “Hà đại sư, tối nay ngài có rảnh không? Chúng tôi muốn mời ngài ăn cơm, nói chuyện một chút.”

Tôn Nhạc Dao ở bên cạnh nghe thấy vậy liền vội vàng lau nước mắt nói: “Hay là đến nhà chúng tôi đi, tôi sẽ làm bữa tối để tiếp đãi cậu”

Tôn Nhạc Dao đưa ra đề nghị như vậy chủ yếu là vì Huyên Huyên, nàng muốn nhìn thấy đứa con gái nhỏ của mình trở về nhà, trở về ngôi nhà thuộc về nàng ấy.

“Ơ…”

Hà Tứ Hải hơi khó xử, hắn vẫn muốn đến quầy bán hàng, bây giờ sạp hàng đó là nguồn thu nhập chủ yếu của hắn, hôm qua vì Lưu Vãn Chiếu mà hắn dọn hàng về sớm, hôm nay lại không bán hàng, hắn không cần sống nữa sao?

Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng khốn khổ của gia đình bọn họ, hắn lại không đành lòng lên tiếng.

Vẫn là Lưu Vãn Chiếu có mắt nhìn, tất nhiên nàng cũng hiểu Hà Tứ Hải, một người nuôi một đứa trẻ, ăn uống, có cái gì mà không cần đến tiền chứ?

Thế là nàng nháy mắt ra hiệu cho Lưu Trung Mậu.

Lưu Trung Mậu bừng tỉnh, vội vàng lấy ra mười ngàn tệ vừa rút lúc chiều.

“Hà đại sư, đây là món quà cảm ơn dành cho cậu, cậu đừng chê ít nhé.” Hắn vừa nói, vừa định nhét nó vào tay Hà Tứ Hải.

“Thật ngại quá, tôi không thể nhận số tiền này.” Hà Tứ Hải nhanh chóng từ chối.

Mặc dù hắn yêu tiền thật, nhưng bản thân hắn cũng có quy tắc của chính mình.

Ma quỷ ủy thác tâm nguyện cho hắn, ma quỷ trả thù lao cho hắn, như vậy là đủ rồi.

Nếu lợi dụng điều này mà đòi thêm thù lao của người ta, ăn hai đầu, thì không hay lắm.

Hắn không muốn bản thân vì tiền mà bất chấp nguyên tắc.

Hắn không muốn Đào Tử có một "ông bố" không có nguyên tắc, một tấm gương xấu.

Vả lại, người đang làm, ‘trời’ đang nhìn, thực sự đang nhìn đấy.

“Đồ tôi sẽ nhận, còn tiền tôi thực sự không thể nhận.”

Thấy Hà Tứ Hải kiên quyết như vậy, Lưu Trung Mậu cũng không miễn cưỡng, sau đó suy ngẫm xem nên làm gì để cảm tạ hắn.

Nhưng bây giờ, phải về nhà trước đã, nơi này quá nhỏ, đến chỗ ngồi còn chẳng có, không tiện nói chuyện.

Thế là Đào Tử bế con búp bê, Hà Tứ Hải bế nàng, Lưu Vãn Chiếu một tay níu lấy Hà Tứ Hải, tay kia dắt theo Tôn Nhạc Dao.

Tôn Nhạc Dao kéo chồng mình, chồng nàng lại bế theo Huyên Huyên.

Người qua đường nhìn vào, không thể không khen một câu, gia đình này thực sự rất hạnh phúc.

...

------

Dịch: Nhóm Dịch Kim Long