Chương 48

Lưu Sở Họa không nhịn được thở nhẹ một tiếng, xoay người trở lại lấy ba lô, “Mau mau mau.”

“Khụ.” Tề Nhiên yên lặng thu hai tay vừa duỗi ra về, có chút xấu hổ sửa sang lại cổ tay áo một chút, đi qua nhận lấy ba lô từ tay Lưu Sở Họa.

Khi ngồi trên xe, anh còn đang canh cánh trong lòng về cái ôm nửa đường bị chết non kia.

Lúc đến địa điểm nhiệm vụ tiếp theo, các đội đằng trước đã sớm không thấy bóng dáng, có lẽ đây là một nhiệm vụ đơn giản, không thể nào mượn nhiệm vụ này giảm bớt chênh lệch với các đội đi trước.

Bọn họ cưỡi voi, đi dọc theo đánh dấu của tổ sản xuất, xuyên qua rừng cây tươi tốt.

“Em rất thích chương trình này!” Lưu Sở Họa nhìn phong cảnh ven đường, đột nhiên mở miệng cảm thán, khóe mắt đuôi lông mày đều là ý cười.

“Vậy sao?” Tề Nhiên mơ hồ lộ ra một nụ cười.

Lưu Sở Họa quay đầu nhìn sườn mặt anh, một tay khoác lên vai anh, mỉm cười ghé sát vào tai anh, “Cho nên muốn cảm ơn kim chủ đại nhân đã mang em tới tham gia.”

Chỉ tới tham gia chương trình này cũng không tính là tài nguyên tốt, nhưng cùng Tề Nhiên tham gia chương trình này, có thể coi như đây là tài nguyên tuyệt đỉnh.

Anh còn không biết, chỉ riêng thân phận bạn gái của Tề Nhiên, cũng đã có thể có được vô số hợp đồng quảng cáo và show diễn, cũng đủ bù lại tất cả.

Ý cười ở khóe miệng Tề Nhiên càng sâu, anh nhẹ nhàng cầm tay cô, “Ngồi yên đừng lộn xộn, cẩn thận đừng để ngã xuống.”

Có thể lấy dáng vẻ thân mật như vậy cùng cô xuất hiện trước màn ảnh, là một thể nghiệm rất mới lạ. Chỉ cần nghĩ đến, một khi chương trình được phát sóng, vô số người sẽ nhìn thấy bọn họ tiếp xúc với nhau, thấy quan hệ của bọn họ, biết được trước cái tên Lưu Sở Họa, liền tồn tại một tiền tố là bạn gái của Tề Nhiên, anh nghĩ đến những điều này, giống như du͙© vọиɠ bí ẩn nào đó chiếm được thỏa mãn, vô cùng hưng phấn.

Rất nhanh, bọn họ đã đến địa điểm chỉ định.

Lưu Sở Họa tươi cười sáng lạn xuống voi trước, quay đầu nhẹ nhàng hành lễ, “Thiếu gia, để nô tỳ đỡ ngài đi, sức khỏe của ngài yếu ớt, cẩn thận dưới chân.”

Sự vui sướиɠ và dịu dàng trong mắt Tề Nhiên vừa rồi nháy mắt biến mất, nếu anh thật sự là thiếu gia, lúc này bảo đảm sẽ dùng chân đá vào mông cô một cái, nói cô nhóc này không có ánh mắt.

Anh búng trán cô một cái, âm thanh này tuyệt đối có thể ghi âm lại, sử dụng làm tiếng vang thanh thúy trong tiết mục.

Lưu Sở Họa cũng không kêu đau, chỉ che miệng cười khẽ.

Anh trầm mặc lướt qua cô cầm lấy thẻ manh mối, nhỏ giọng đọc nhắc nhở trên tấm thẻ.

“Ai có hỏa nhãn kim tinh?”

Đây là chướng ngại vật trên đường làm nhiệm vụ, hoa mỹ rằng có thể tăng thêm một nhiệm vụ chướng ngại trong lúc bạn thực hiện trò chơi, độ khó của nhiệm vụ này rất lớn, mà lại chỉ có thể để một người tham gia.

“Ai làm đây?” Tề Nhiên dò hỏi nhìn cô một cái.

“Để em làm cho.” Nghe qua dường như là nhiệm vụ kiểm tra năng lực phân biệt.

Sau khi lựa chọn được ai tham gia, mới có thể mở thẻ manh mối xem manh mối tiếp theo. “Người chơi sẽ đi tàu lượn siêu tốc, nhớ con số màu sắc ở ven đường, trả lời câu hỏi đã chọn là có thể thông qua.”

Đến khu chờ trước tàu lượn siêu tốc trong công viên giải trí, cuối cùng bọn họ cũng nhìn thấy được đồi đằng trước. Bởi vì tàu lượn siêu tốc cứ mười phút mới có một chuyến, mà mỗi lần chỉ có thể cho một thí sinh tham gia, một khi trả lời không đúng câu hỏi được chọn sẽ phải xếp hàng lại lần nữa, là nhiệm vụ cực kỳ lãng phí thời gian. Lúc này ở đây còn bốn nhóm người chơi, trong đó có một thành viên của đội người mẫu còn đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc.



Lưu Sở Họa khoác ba lô chạy chậm tới xếp hàng, vô cùng vui vẻ nói chuyện với bọn họ, dáng vẻ trẻ trung hoạt bát khiến Tề Nhiên ở phía sau có vẻ già cỗi nặng nề.

Đội cha con vừa vặn đứng đằng trước bọn họ, thế nào thì Chử Ngạo cũng được coi là tiền bối, bọn họ lễ phép chào hỏi ông, bắt đầu câu được câu không nói chuyện phiếm. Chử Lượng lớn lên ở nước ngoài từ nhỏ, không kiên nhẫn với loại nói chuyện phiếm không nóng không lạnh, không dinh dưỡng này của bọn họ, đi lên ôm Lưu Sở Họa một cái thật lâu.

Tề Nhiên đứng phía sau lập tức nhìn thẳng, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cánh tay Chử Lượng, giống như muốn chọc ra một cái hố ở trên đó.

“Tôi cực kỳ thích cô diễn Mộc Tam, quá đáng yêu.” Ôm xong, anh ta ghé mặt qua chuẩn bị chạm mặt chào hỏi, Tề Nhiên yên lặng nhìn động tác của anh ta, trong mắt hiện lên một tia sáng, môi mím chặt, độ ấm quanh thân lập tức giảm xuống vài độ.

Trước khi mặt của Chử Lượng dán vào mặt cô, Lưu Sở Họa nghiêng đầu né tránh. Chử Lượng dừng lại, lộ ra biểu tình nghi hoặc, cô rất thản nhiên cười khẽ, nhón chân ghé vào tai anh ta, lấy tay che miệng nhỏ giọng nói thầm với anh ta.

Tầm mắt lạnh lẽo phía sau gần như khiến sau lưng Lưu Sở Họa nổi lên một tầng sương lạnh, chỉ trong thời gian nửa câu, cô liền cười cười, lùi về sau nửa bước liếc mắt nhìn Tề Nhiên một cái, sau đó nhướng mày với Chử Lượng.

Chử Lượng lập tức hiểu rõ “ồ” một tiếng, trên mặt cười như không cười, liên tục gật đầu biểu đạt anh ta đã hiểu.

Dáng vẻ kia giống như giữa bọn họ đột nhiên có một cái bí mật không muốn để người khác biết, biểu tình nhỏ trên mặt là ám hiệu, có vẻ rất thân thiết và tự nhiên.

Yết hầu Tề Nhiên giật giật, nghiêng đầu không xem bọn họ nói chuyện, ngón tay hơi nắm chặt lại nhanh chóng buông ra, đi xa vài bước tới chỗ mấy đội đằng trước.

Lưu Sở Họa có chút ngạc nhiên nhìn anh, chưa từng nghĩ đến anh sẽ có phản ứng này.

Trong quá trình chờ đợi, bốn đội phía trước lại có hai đội thành công rời đi, hai đội còn lại thở ngắn than dài, bọn họ đều đã thử ba bốn lần còn chưa thông qua, khó tránh khỏi có chút nôn nóng. Lưu Sở Họa thắt đai an toàn, khuôn mặt nhăn nhó chớp chớp mắt với Tề Nhiên, “Nếu không thể thành công trong một lần thì làm sao bây giờ?”

Anh cũng không có gì khác biệt, dịu dàng cười, “Còn có thể làm sao bây giờ, ngồi lần thứ hai thôi!”

Lưu Sở Họa cười cười, không nói gì.

Cô không sợ độ cao, cũng không sợ hãi không trọng lượng, từ đầu đến cuối đều bình tĩnh xoay người quan sát bảng hướng dẫn bên đường, dọc trên đường tổng cộng có mười sáu bảng hướng dẫn, trên mỗi bảng có viết một con số, màu sắc của những con số rất khác nhau. Khi cô trầm mặc xuống tàu lượn siêu tốc, trong đầu đều là những con số với bốn màu sắc đỏ, lam, đen, xanh trôi nổi bay lượn.

Tề Nhiên đi lên đón, cũng không mở miệng hỏi.

Lưu Sở Họa chọn một ống giấy từ chỗ nhân viên, mở ra. “Có tổng cộng bao nhiêu con số có màu đỏ?”

Cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại, khi mở mắt ra khóe miệng khẽ nhếch lên, ánh mắt kiên định, “Mười chín.”

“Chúc mừng cô.” Nhân viên cười đưa thẻ manh mối tiếp theo qua.

Lưu Sở Họa nhận lấy hoan hô một tiếng, quay đầu đã đâm vào ngực Tề Nhiên.

Tay anh khẽ dừng lại ở không trung, mắt hơi rũ xuống, che khuất ánh mắt vô cùng nhu hòa. Giống như trôi qua thật lâu, nhưng thật ra chỉ là một lát, cô đứng thẳng người, kéo tay anh đi ra ngoài.

Còn không quên quay đầu lại cổ vũ hai đội còn lại, “Cố lên, cố lên.”

Nhiệm vụ đi đường vòng tiếp theo, bọn họ có thể lựa chọn một trong hai mục là vắt sữa và đuổi dê, Lưu Sở Họa lập tức nổi hứng lựa chọn vắt sữa, Tề Nhiên cũng chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn cô một cái, không nói hai lời duỗi tay nhẹ nhàng vắt sữa bò, mặc cho cô ở một bên cười đến rạng rỡ.

Ở chỗ này bọn họ lại vượt qua ba đội, cuối cùng tới trạm chuyển giao thứ năm, đạt được một thứ hạng còn tính là khá cao.

Bởi vì kỳ đầu tiên đều là giai đoạn không loại trừ, người cuối cùng trong giai đoạn này có thể miễn loại bỏ, nhưng vào giai đoạn sau phải hoàn thành thêm một nhiệm vụ giảm tốc độ.



Đối với Lưu Sở Họa mà nói, kết quả thế nào cô đều có thể tiếp thu, chẳng qua dường như Tề Nhiên cũng không vui vẻ là mấy. Từ sau khi quay chương trình xong từ nước ngoài trở về, anh vẫn luôn có chút không thích hợp.

Cũng không biết có phải vì thứ hạng cuối cùng khác xa với giá trị mong đợi hay không.

“Buổi chiều anh có việc phải ra cửa, chìa khóa xe để lại cho em, muốn dùng xe thì cứ tùy tiện dùng.” Anh xác nhận tin tức trên di động một chút, cầm lấy áo khoác trên sô pha mặc vào, ngón tay thon dài cài từng chiếc cúc áo. Lưu Sở Họa nằm ở đầu bên kia sô pha nhàn nhã xem TV, ngoan ngoãn lên tiếng, “Đi đường cẩn thận.”

Vào lúc Tề Nhiễm muốn ra khỏi nhà ,cô lại đột nhiên mở miệng, “Nói đi, anh ngàn vạn lần đừng có nói cho em là, anh bởi vì một cái ôm và một câu thì thầm giữa em và Chử Lượng mà ghen đến bây giờ đấy?”

Tề Nhiên hơi dừng bước, lông mi khẽ run rẩy, “Chứng tự luyến của em càng ngày càng nghiêm trọng à?” Khi anh xoay người, trên mặt chỉ còn nụ cười trêu chọc, “Nhân lúc còn chưa tới thời kỳ cuối, nhanh đi trị đi.”

“Phải không?” Cô hơi cong môi, cũng không biết là tin hay không tin.

Tề Nhiên bước nhanh rời khỏi nhà, mãi đến khi đóng cửa lại, mới nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm một hơi, anh vươn tay che mắt mình, cảm thán sự mẫn cảm của Lưu Sở Họa đối với cảm xúc của anh, rõ ràng anh đã rất cố gắng khống chế rồi. Anh lấy di động ra, nhìn thoáng qua tin nhắn bác sĩ tâm lý hẹn mình, mím môi.

Ở nhà thật sự quá buồn tẻ, Lưu Sở Họa lãng phí một buổi sáng, đột nhiên phấn chấn lên, quyết định đến công ty dự thính những cái gọi là chương trình học kỹ thuật diễn đó, nhìn xem có gì khác khi học trên trường.

Cô lái xe của Tề Nhiên ra ngoài, vừa lúc gặp phải giờ cao điểm, trên đường lái lái dừng dừng, trong lúc vô ý thức liếc ra ngoài cửa sổ một cái, cô nhẹ nhàng dẫm phanh lại. Trầm mặc một lúc, cô hít sâu một hơi, hạ cửa sổ xe xuống.

“Yến Ca.”

Trên người anh ta mặc áo khoác đen liền mũ, phía dưới là mũ lưỡi trai và khẩu trang. Nghe vậy, anh ta dùng tay đẩy vành mũ, giương mắt nhìn cô.

“Lên xe.”

Anh ta giống như không nghe thấy, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô.

“Anh muốn để tôi tự mình xuống xe kéo anh lên sao?” Lưu Sở Họa không quá để ý cười, “Sau đó ngày mai trên mạng sẽ thả ra ảnh chụp bạn gái Tề Nhiên ở bên đường cùng người đàn ông khác lôi lôi kéo kéo?”

Yến Ca chớp chớp mắt, trầm mặc đến gần, kéo cửa xe ngồi vào.

Cô trực tiếp đưa anh ta tới công ty, vào văn phòng của Thư Nhã Bình, lúc này trong phòng không có một bóng người, cô kéo một cái ghế ra cho anh ta ngồi xuống, hai chân hơi khuỵu xuống, dựa vào bàn làm việc nhìn anh ta.

“Lát nữa tôi muốn đi học diễn xuất, có muốn đi cùng tôi không.” Tuy là hỏi chuyện, nhưng câu dùng đến lại mang giọng điệu trần thuật.

Ánh mắt Yến Ca có chút dao động, anh ta khó tin nhìn cô, không nói lời nào.

“Tôi đi tìm người hỏi xem có thể mang bạn đến dự thính không, anh ở chỗ này suy xét một chút.” Lưu Sở Họa vô cùng tự tin khẽ mỉm cười, xoay người rời đi, trong phòng một lần nữa khôi phục yên tĩnh. Yến Ca im lặng ngồi vài phút, mới bình tĩnh tháo mũ lưỡi trai của mình ra, sau đó nhẹ nhàng kéo khẩu trang xuống, lộ ra một khuôn mặt có chút đáng sợ.

Vốn dĩ anh ta cũng nên có một khuôn mặt anh tuấn, môi hồng răng trắng, mũi cao thẳng, đuôi mắt hơi xếch tự nhiên tăng thêm vài phần thâm thúy mê người. Chẳng qua, vết sẹo bỏng rất dễ thấy, bao trùm hơn phân nửa khuôn mặt của anh ta, từ má mãi cho đến cằm, thậm chí lan đến cổ.

Nhiều năm như vậy, không biết đã phải nghe qua bao nhiêu câu nói ác ý, bị khinh thường bài xích không biết bao nhiêu lần. Từ đau đớn để ý, cho đến thờ ơ thản nhiên, lòng anh ta đã sớm bị bọc bởi một tầng lại một tầng vảy.

Từ năm 16 tuổi anh ta bỏ học trung học, lăn lộn làm diễn viên võ thuật thế thân trong các đoàn phim, nhưng mà, bởi vì khuôn mặt, rất nhiều lúc anh ta đi theo làm chân chạy vặt, giúp đỡ dọn đạo cụ, mua cơm hộp, dần dà cũng xem qua không ít trường hợp đóng phim, mỗi khi đạo diễn nói được một câu, anh ta còn nghe nghiêm túc hơn cả diễn viên.

Yến Ca trầm mặc ngồi trong văn phòng một lúc lâu, mãi đến khi Lưu Sở Họa trở về, anh ta xoay người ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô, “Được, tôi muốn đi theo cô.”

Giống như một giấc mộng không chân thật, luôn có cái gì đó nhảy lên dưới đáy lòng, không muốn để nó trốn đi.