Chương 25

Cõi đời này có người yêu thích quyền thế, có người yêu thích bạc, có người yêu thích mỹ nhân.

Có người tà ác sẽ có người chính nghĩa, có người tham lam sẽ có người biết đủ, có người ích kỷ lại có người bác ái.

Nhưng vẫn còn một số người thuộc phái trung lập, đối với họ mà nói, chính nghĩa tương đối đáng kính, mà ác quỷ cũng chỉ tương đối đáng sợ.

Chương Hiển ở trong lòng dân chúng vẫn luôn có thanh danh thanh liêm, rất nhiều người biết hắn không sợ quyền thế, có can đảm nói thẳng, biết hắn là thanh quan phục vụ nhân dân.

Nhưng trong mắt của lão phụ nhân, Chương Hiển chính là một tên tội ác tày trời.

Chương Hiển có danh thanh rất tốt, thế nhưng người người đều có nhược điểm.

Mà nhược điểm của Chương Hiển có hai cái, một là bao che cho con, hắn chỉ có một đứa con trai là Chương Khưu, đương nhiên sẽ tuyệt đối lưu tâm. Đối với Chương Khưu, Chương Hiển tất nhiên không thể đối xử bình đẳng như người ngoài. Nếu như phạm sai lầm tương tự nhau, kết cục ở trên người lão bách tính với trên người Chương Khưu hẳn là hai loại kết quả khác nhau.

Cũng còn may những năm này tuy Chương Khưu là loại công tử bột không đầu óc chút lại còn keo kiệt, nhưng ngược lại cũng chưa làm ra chuyện gì khiến người người oán trách, hơn nữa lại được một vài người của đế đảng lôi kéo, cuộc sống trôi qua khá là thư thả.

Mà Chương Hiển vẫn còn một ham muốn rất ít người biết được, hắn tham sắc.

Yêu thích sắc đẹp cũng không phải chuyện gì khó nói, lòng thích cái đẹp mọi người đều có, liếc mắt một cái có thể nhìn thấy mỹ nhân, tâm tình tất nhiên sẽ tốt. Sau đó vẫn luôn tiếp xúc thân kề, mới có thể ở đáy lòng phân tích xem rốt cuộc là mỹ nhân rắn rết hay là mỹ nhân chân chính, mới suy xét có phải là đáng giá kết giao hay không.

Mà Chương Hiển lại có chút đặc biệt, hắn yêu thích những cô nương còn chưa nẩy nở, tỉnh tỉnh mê mê không biết thế sự.

Chương Hiển thân là Ngự sử, đương nhiên hiểu rõ bị người bắt được nhược điểm này sẽ phải đối mặt với cái gì, thêm vào hắn những năm này ở trong lòng dân chúng luôn có thanh danh tốt đẹp, tâm tư của phương diện này vẫn bị bịt lại.

Nhưng vẫn luôn giấu giếm che đậy, thời gian lâu dài, luôn có thời điểm không chịu được nữa. Tâm ma nảy sinh, sẽ tìm cách bố trí giải quyết.

Chẳng qua là hắn cũng không dám làm gì ở kinh thành này.

Chương Hiển xuất thân cũng không phú quý, tổ tiên mấy đời chỉ có mình hắn làm quan.

Quê hắn là một khu tập trung thôn dân ở Chương gia thôn của Như Dương phủ, Chương Hiển là danh nhân của Chương gia thôn, người ở dưới quê mỗi khi nhắc đến hắn đều là bộ dạng ước ao.

Chương Hiển phái người từ quê nhà mua vài tiểu nha đầu đi vào kinh thành, tự nhiên có người nguyện ý. Ở trong mắt những người đó, nha đầu của nhà mình cho dù là chỉ làm người hầu cho Chương gia, cũng đã là phúc phận to lớn.

Còn có một số người là vạn bất đắc dĩ, thực sự sống không nổi nữa.

Đích tôn nữ của lão phụ nhân không lâu trước đó bị Chương Hiển phái người mang về, nói là Chương gia thiếu hạ nhân, có thể ký văn khế cầm cố.



Chờ có bạc, liền có thể chuộc người về nhà.

Năm nay Như Dương gặp nạn đói, rất nhiều người đều sống không nổi.

Lão phụ nhân gia lại càng khốn đốn.

Lão phụ nhân là người số khổ, khi còn trẻ trượng phu tòng quân chết ở biên quan, thật vất vả nuôi lớn được nhi tử đến khi thành gia lập thất, kết quả nhi tử lên núi săn thú gặp phải con cọp, bị cắn bị thương, không lâu sau cũng mất.

Con dâu sau đó lại khó sinh, chỉ để lại một nữ nhi.

Lão phụ nhân lại chắt chiu nuôi nấng tôn nữ, cuộc sống rất gian nan.

Mà năm nay còn gặp phải thiên tai, thật sự là cùng đường rồi.

Thời điểm Chương gia đến mua người, trong nhà của lão phụ nhân đến một miệng gạo cũng không có.

Trái phải đều là cái chết, lão phụ nhân bất chấp một lần để Chương gia mang tôn nữ đi, làm người hầu cũng có thể lưu lại một cái mạng.

Bà vốn là muốn bán luôn cả mình đi, nhưng người ta không thiếu lão bà tử, không mua người vô dụng.

Trước khi đi lão phụ nhân đưa cho tôn nữ hai lượng bạc mà Chương gia để, hi vọng nàng ở kinh thành có thể bình an.

Sau khi tôn nữ bị mang đi, lão phụ nhân một mình ở Chương gia thôn, không biết ngày đêm mà suýt chút nữa khóc đến mù mắt.

Nhưng bà vẫn nỗ lực sống sót, trong đầu nghĩ, sống thêm một ngày là có thể kiếm thêm được một ngày bạc, ít ra còn có hi vọng có ngày kiếm đủ tiền chuộc tôn nữ về.

Nhưng chờ đợi trong lòng bà lão rất nhanh bị đánh nát, có một ngày bà nghe nói nha đầu được Chương gia mua về đều bị dằn vặt đến chết.

Nếu như bà lão không nhanh chóng chuộc lại tôn nữ, e là đời này không còn cơ hội gặp lại nữa.

Đời này bà lão chỉ còn duy nhất tôn nữ là người thân, sau khi nghe được tin tức này, bà ở trong phòng nằm một ngày một đêm, sau đó trở mình dậy đóng toàn bộ lương khô trong nhà chuẩn bị đến kinh thành.

Bà lão đến phủ thành cũng không đi qua, kinh thành ở nơi nào cũng không biết, nhưng nhất định muốn đi kinh thành một chuyến, đi tự mình nhìn xem.

Sau đó bà gặp được một thương nhân chở hàng rất tốt, vào nam ra bắc, nhìn bà lão đáng thương, liền dẫn bà vào kinh. Tuy rằng không có kiến thức, nhưng bà cũng không phải nói cái gì đều tin.

Thanh danh của Chương Hiển ở quê nhà vô cùng tốt, bà cũng không muốn tin Chương Hiển là người như vậy.

Sau khi lão phụ nhân hỏi thăm được Chương gia, ở phụ cận Chương gia làm công việc nặng nhọc nhất.



Trải qua nhiều ngày quan sát, bà phát hiện Chương gia ra vào đều là lão bà tử cùng tiểu tư, căn bản chưa từng thấy tỳ nữ trẻ tuổi.

Từ phòng gác cổng của Chương gia hỏi thăm được Chương Hiển thân là Ngự sử rất nghèo khó, ăn mặc đều vô cùng giản dị. Chương gia những năm qua căn bản chưa từng mua hạ nhân, cả người bà lão khi nghe được tin tức gần như té xỉu.

Bà nghĩ, Chương gia không mua hạ nhân, vậy tôn nữ của mình đi đâu.

Chờ khi bà tỉnh lại, có người chỉ cho bà biết đến Tạ Lâm Khê.

Bà lão không biết con đường này có thành công hay không, nhưng bà căn bản là không còn đường đi nào khác.

Tạ Lâm Khê nghe lão phu nhân nói, cảm giác quái dị lại càng sâu.

Chỉ là đó cũng không phải chuyện hắn muốn truy cứu, nếu như bà lão này nói thật, vậy Chương Hiển cũng đủ mặt người dạ thú.

Hắn sắp xếp cho bà lão ở lại Tạ trạch, lại bắt đầu tự mình bắt tay điều tra chuyện của Chương Hiển.

Bà lão thấy hắn có ý định điều tra việc này, khóc lóc đến đáng thương.

Tạ Lâm Khê muốn làm chuyện gì, là rất có kiên trì.

Hắn bây giờ muốn điều tra Chương Hiển, càng là kiên trì mười phần.

Hắn cũng không dùng đến người của Thiên Ngục Tư, Thiên Ngục Tư quá nhiều người, ai biết bên trong có nội gián của người khác hay không.

Mấu chốt nhất chính là, Chương Hiển trong ngày thường là thanh thiên của dân chúng. Đồng thời, hắn và đế đảng đi lại tương đối gần, đối với phe phái của Tề Tĩnh Uyên căn bản là khinh không thèm nhìn một cái.

Chương gia trong ngày thường rất biết điều, hầu như không có chi tiều gì lớn, rất gần gũi với cuộc sống của dân chúng.

Gia đình như vậy, kỳ thực tra ra cũng rất thuận tiện.

Bởi vì chỉ cần chi tiêu lớn một chút sẽ khiến người ta chú ý. Hơn nữa chuyện như vậy nhất định phải giao cho người mình tín nhiệm đi làm.

Tạ Lâm Khê tự mình ở lại phụ cận của Chương gia mấy ngày, đến khi việc xây dựng Thánh Lân thành công, hắn rốt cục cũng phát hiện đầu mối của sư gia bên cạnh Chương Hiển.

Từ sư gia này tiếp tục điều tra, rất nhanh liền tra ra được sự việc.

Trong tòa nhà đặt trên danh nghĩa của người sư gia này có giấu vài cô nương, bao gồm cả đích tôn nữ của bà lão.