Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sủng Thiếp Dưỡng Thành Ký

Chương 9: Bé gái

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lão thái thái

nói:

""Mấy ngày nữa là tiệc đầy tháng con

gái

của Thêu nhi, vốn dĩ để Trinh nhi bồi ta chọn cái lắc chân nhưng Trinh nhi đối với việc này

không

hiểu lắm…’’

nói

xong, mỉm cười nhìn A Hạo, "" A Hạo xưa nay ánh mắt tốt, cùng ta

đi

vào trong chọn

một

cái

đi.’’ Lão thái thái

nói

đến Thêu nhi chính là muội muội của Tiêu Hành- Tiêu Ngọc Thêu, từ khi gả vào Tuyên Bình Hầu phủ liền liên tiếp sinh ra hai cậu con trai, mới đây

không

lâu rốt cục được

một

đứa con

gái. Tuyên Bình Hầu đối với cháu

gái

nhỏ

này vô cùng sủng ái, tiệc đầy tháng cũng được chuẩn bị rất linh đình.

Lão thái thái

đã

lên tiếng, A Hạo nào dám từ chối. Liền đưa rương gỗ trong tay cho Trúc Sanh, sau đó cùng lão thái thái

đi

chọn lắc chân.

Đường Mộ Trinh thấy Tiêu Hành sắc mặt có chút biến đổi, xưa nay





một

người thông minh tất nhiên có thể nhìn ra. Nàng đối với Tiêu Hành

nói:

""Hành biểu ca hôm nay tâm tình cũng

thật

tốt, lại

đi

đến Lâm Lang Quán. Có thể cho ta xem thử huynh muốn mua cái gì được

không?’’ Đường Mộ Trinh

một

mặt

nói,

một

mặt liền cầm lấy rương

nhỏ

trong tay Trúc Sanh, nàng động tác nhanh nhẹn, Tiêu Hành chưa kịp

nói, liền mở ra, đầu tiên là khinh ngạc than

một

tiếng, lúc sau lại là lấy ra cây trâm hình hoa nhài, giương mắt nhìn Tiêu Hành trêu chọc

nói, ""Quả là Tĩnh Quốc Công phủ thế tử ra tay

thật

hào phóng…’’

Tiêu Hành thu mi,

không

nói

gì.

Đường Mộ Trinh ý cười càng thâm, thấp giọng

nói:

""Huynh đừng

nói

với ta mua những trang sức này để tặng cho Lục



nương, ta

không

tin.’’ Nàng chỉ nhìn nhìn, chế nhạo

một

phen liền đem cây trâm bỏ vào, trả lại rương cho Trúc Sanh.

Tiêu Hành ngoảnh mặt làm ngơ, thần sắc có chút hoảng hốt.

A Hạo

đi

theo lão thái thái vào trong chọn lắc chân, lão thái thái nhìn tiểu nha hoàn xinh xắn đáng

yêu

bên cạnh trong lòng sớm

đã

có dự tính. Sống hơn nửa đời người, làm sao nàng lại

không

nhìn ra tâm tư của cháu nội mình được chứ? Nàng

nói:

""Nếu như

không

phải con dâu của ta mở miệng muốn ngươi đến hầu hạ Tiêu Hành

thì

có lẽ bây giờ ngươi vẫn còn ở cạnh ta,

thật

là đáng tiếc.’’ Những lời này đều là

thật

lòng, A Hạo tuy tuổi còn

nhỏ

nhưng làm chuyện gì xưa nay đều ổn thỏa, quan trọng nhất là

không

khua môi múa mép, chỉ an tĩnh hoàn thành công việc của mình,

không

có cách khiến người khác

không

thích.

A Hạo vào phủ

không

bao lâu liền đến hầu hạ bên cạnh lão thái thái, ba năm qua tự nhiên cũng sinh ra cảm tình,

hiện

giờ nghe lão thái thái

nói

vậy nàng mới

nói:

""Nô tỳ cũng rất luyến tiếc lão thái thái…’’

Lão thái thái cười cười, lại làm như quan tâm hỏi:

""Ở Ký Đường Hiên ngươi thấy thế nào? Ta rất hiểu tính tình của Hành nhi, chỉ hơi ít

nói

một

chút nhưng đối với hạ nhân trước nay đều rất tốt.’’ Tiểu

cônương sắc mặt hồng nhuận, da trắng như tuyết, đôi mắt sáng tinh

anh, khí sắc

hiện

giờ so với khi ở Cẩm Đường còn muốn tốt hơn.

A Hạo gật đầu, tán đồng lão thái thái

nói:

""Thế tử đối xử với nô tỳ quả thực rất tốt.’’

Lão thái thái thoáng rũ mắt, trong mắt lộ ra

một

tia hiểu ý, lại giương mắt nhìn tiểu



nương bên cạnh, thấy nàng ánh mắt bằng phẳng lại

một

bộ dáng ngây thơ non nớt, đích xác chính là

một



gái

hiền lành.

nói

thật, trong lòng nàng có chút kinh ngạc. Lúc trước Lan thị bảo nàng muốn A Hạo, đầu tiên nàng rất tò mò, nghĩ rằng Lan thị ỷ vào nhà mẹ đẻ cùng Thái Hậu nên

không

coi ai ra gì. Nhưng lúc sau nàng cảm thấy

sự

việc này còn có

ẩntình lại nghe Lan thị

nói

là giúp cho việc khai trai của Hành nhi, nàng liền đồng ý.

Đại Hộ Nhân nam tử, mười sáu tuổi cưới vợ, chuyện thông phòng làm sao bỏ được. Loại chuyện này tuy rằng muốn tiết chế, lại cũng

không

thể để yên bằng

không

sau này

sẽ

không

có người nối dõi. Cho nên với

sự

tình

hiện

tại nàng cũng nhiều lần dặn dò Lan thị. Nhưng ai hiểu được đứa cháu trai này của nàng tính tình cổ quái, đối với chuyện nam nữ

không

có hứng thú, mãi tới khi mười tám tuổi khuyên can mãi mới chịu đồng ý nhưng sau khi trải qua cơn bệnh nặng liền cái gì cũng

không

muốn.

Lão thái thái lại liếc mắt đánh giá

một

cái.

A Hạo này, bỏ qua dung mạo và tính tình, chỉ cần thay đổi y phục của nha hoàn với y phục của các tiểu thư con nhà quyền quý, ai cũng đều tưởng nàng chính là Đại Hộ Nhân thiên kim tiểu thư, sao có thể nhìn ra được nàng là nha hoàn?

Lan thị nếu

đã

chỉ định là A Hạo trong đó nhất định là có nguyên nhân. Nàng

đã

biết được cháu trai của mình vừa ý sao nàng lại

không

nói

lí lẽ được?

Trong phủ này

không

thể tìm ra

một

nha hoàn thứ hai xinh đẹp lại tài giỏi như A Hạo được. Hơn nữa, tiểu nha hoàn này

đã

hầu hạ bên cạnh nàng ba năm, tính tình tốt xấu ra sao nàng liền biết

rõ, nếu về sau thông phòng cho cháu trai cũng

không

cần lo lắng nàng

sẽ

như những ả hồ ly tinh kia quấn lấy cháu trai làm bại hoại thanh danh. Mấy ngày này nàng luôn quan sát tâm ý của cháu trai,

hắn

cũng là

một

nam tử bình thường, sao có thể

khôngcó chút nào ý tứ với phương diện kia được chứ? Lão thái thái thầm nghĩ mình hơi nôn nóng, mọi việc phải để tự nhiên diễn ra, sau này cháu trai biết được việc nam nữ kì diệu như thế nào tự nhiên việc hôn nhân cũng

sẽ

gật đầu đồng ý. Mà A Hạo này cũng có thể thiên vị mà cho làm di nương.

Lão thái thái

nói:

""Hầu hạ Hành nhi cho tốt, Tĩnh Quốc Công phủ cũng

sẽ

không

bạc đãi ngươi.’’

Lời này nghe

thật

ra có chút kì quái, A Hạo giương mắt nhìn lão thái thái, nhất thời cũng hiểu ra vài phần. Lão thái thái tuy rằng thích nàng nhưng so với cháu trai

thì

vẫn còn thua xa. Thế tử vẫn luôn

không

chịu cưới vợ, lão thái thái dĩ nhiên cũng

sẽ

có tâm tư cùng Quốc công phu nhân giống nhau.

A Hạo rũ rũ mắt, trong lòng lại có vài phần hụt hẫng.

Nàng

không

muốn lấy sắc đẹp mà dụ dỗ người khác nhưng giờ phút này cũng

không

thể

không

gật đầu:

""Nô tỳ biết.’’

Chọn được

một

cái lắc chân phù hợp, A Hạo

đi

theo lão thái thái ra ngoài, vừa lúc thấy Đường



nương cười

nói

vui vẻ hình như

đang

nói

cái gì với thế tử bên cạnh. Thế tử tuy rằng

không

hề mở miệng nhưng khuôn mặt so với ngày thường lại nhu hòa hơn

một

chút, thiết nghĩ vị Đường



nương này với người cũng là thân cận. A Hạo nhìn thoáng qua, sau đó lại

đi

đánh giá sắc mặt lão thái thái, thấy lão thái thái mỉm cười, trong lòng cũng có vài phần hiểu ra.

Chỉ là…

A Hạo nhăn nhăn mày.

Đường



nường cao lắm mười sáu tuổi, thế tử gia tuổi tác…có lớn hơn

một

chút.

Tiêu Hành tự nhiên

không

hiểu được A Hạo

đang

suy nghĩ cái gì, thấy A Hạo ra ngoài liền

đi

khỏi Lâm Lang Quán. Lên xe ngựa, mới nhìn A Hạo, hỏi:

""Tổ mẫu cùng người

nói

gì đó?’’

A Hạo

không

nghĩ tới thế tử

sẽ

hỏi nàng cái này, liền trả lời:

""Lão thái thái bảo nô tỳ hầu hạ thế tử

thật

tốt.’’

Nghe vậy, Tiêu Hành gật đầu ""Ừ’’

một

tiếng. Tổ mẫu thích A Hạo như vậy tự nhiên cũng

sẽ

không

làm nàng khó xử, là

hắn

nghĩ nhiều rồi.

A Hạo thấy thế tử

không

nói

gì, thoáng thăm dò tính tình của

hắn, nàng

hiện

giờ

không

còn sợ

hắn

như lúc đầu nữa, chủ động

nói: ""Nghe lão thái thái

nói, Đại



nương sinh ra

một

tiểu nữ rất bụ bẫm đáng

yêu. Thế tử

không

tính chuẩn bị quà đầy tháng sao?’’ Đại



nương thân là muội muội của thế tử,

hiện

giờ muội muội sinh

một



gái

đáng

yêu

như vậy, người cữu cữu như

hắn

tự nhiên cũng phải tặng

một

món quà cho cháu

gái.

Tiểu



nương thích yên tĩnh này,

hiện

giờ lại chủ động

nói

chuyện với

hắn

làm Tiêu Hành có chút kinh ngạc.

hắn

cúi đầu, thấy tiểu



nương mỉm cười, nhất thời tâm tình cũng tốt lên vài phần, đối với đứa cháu

gái

ngoại mới sinh kia cũng có vài phần tò mò.

một

đứa bé

gái

bụ bẫm, đáng

yêu...

So với bé trai,

hắn

xưa nay thích bé

gái

hơn.
« Chương TrướcChương Tiếp »