Chương 27: Nguyên soái lên sân khấu

Tác giả: Hữu Mặc

Edit: Bilun

Sao cái chương này nó lại dài gấp 3 lần chương khác thế __!!!

Quý Vô Tu như cũ yên lặng bất động, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm những người đó, có lẽ bởi vì những người này là tồn tại tàn bạo nhất mà y chứng kiến, y làm sao cũng không áp được lửa giận trong lòng.

Ngoài đoàn trưởng, người còn lại vẫn ngốc lăng nhìn con thú biến dị kia, càng nhìn càng cảm thấy bề ngoài của nó rốt cụ xuất sắc như thế nào.

Bộ lông trắng muốt sạch sẽ không tì vết, thân thể béo như trái bóng tràn ngập vẻ ngây thơ hiền lành, giống như chỉ cần giây tiếp theo liền sẽ té lăn trên đất vài vòng.

Cái từ đáng yêu này, dùng trên người nó sao lại tương xứng như vậy.

Hệ thống đột nhiên hưng phấn nói: [Tinh! Bề ngoài của ngài khiến 45 người tâm trí rung động, thành công khiến hơn 40 người chấn động đến đại não trống rỗng, ngài đạt được 90 điểm bán manh, đây là lần đầu tiên chúng ta điểm được nhiều điểm bán manh như vậy.]

Quý Vô Tu sửng sốt, có chút khó có thể tin nổi đám người tàn bạo này thế mà cũng sẽ bị bề ngoài của y lay động tâm trí?

Hệ thống ở một bên nói: [Nhân loại tâm tính tàn bạo cũng không đại biểu bọn họ không có thẩm mỹ, bọn họ lần đầu tiên nhìn thấy ký chủ, tự nhiên sẽ sinh ra chấn động mãnh liệt, nhưng lần thứ hai thì sẽ không dễ dàng như vậy, cho nên ký chủ phải càng nỗ lực bán manh hơn mới được.]

Quý Vô Tu âm thầm gật đầu, ánh mắt vẫn thẳng tắp nhìn chằm chằm đám người, y không biết mục đích của những người này là gì, nhưng y nhìn hiểu đáy mắt tràn đầy tham lam không thể áp chế được của những người này.

Đoàn trưởng cầm đầu tim đập nhanh hơn ý nghĩ muốn bắt lấy nó điên cuồng hiện ra, gã phất phất tay với mọi người, ý bảo lập tức vây quanh đi......

Con thú biến dị này, gã nhất định phải có được.

Ngay từ đầu Quý Vô Tu đã cao độ cảnh giác, khi những người này tới gần, y lập tức quay đầu chạy, giống như lần trước muốn chạy tới những nơi bụi rậm dày đặc, ỷ vào da dày thịt béo vượt qua những chướng ngại vật đó, thổi đến da lông hỗn loạn.

Một màn này quá mức đột nhiên, khiến không ít người ngẩn người.

Cũng may kế tiếp bọn họ nhanh chóng phản ứng lại, cũng không cần đoàn trưởng hạ lệnh, liền tự động đuổi theo, nhưng rất nhanh, khi bọn họ nhìn đám cây cối tươi tốt kia, lập tức đau đầu không thôi.

Nếu bọn họ muốn lông tóc không tổn hao gì đi vào, nhất định phải dùng dị năng phá hủy đám chướng ngại vật đáng chết trong phạm vi lớn, nhưng cứ như vậy, tốc độ đuổi bắt của bọn họ cũng sẽ hạ thấp.

Nhưng nếu không dùng dị năng phá huy, đấm cây cối dày đặc đó tuyệt đối sẽ khiến bọn họ ăn không ít đau khổ.

Ngay lúc bọn họ còn đang do dự, đoàn trưởng lập tức đưa ra quyết định hô: "Dị năng giả cấp thấp phụ trách mở đường, người còn lại đều tiết kiệm dị năng cho ta."

Có mệnh lệnh, đoàn đội lập tức trở nên huấn luyện có tổ chức, phối hợp thích đáng lẫn nhau, thực mau bọn họ dần dần đuổi theo con thú biến dị đang cắm đầu chạy phía trước.

Cách đó không xa con thú biến dị kia đang chạy vội, thân thể nhìn qua thì vụng về thế mà nhanh nhẹn đến bất ngờ, đoàn trưởng hận không thể lập tức liền dùng dị năng ngay lúc này để đánh mất năng lực hành động của nó, nhưng lại sợ đầu thú biến dị này xuất hiện vết thương không thể chữa trị.

Gã vừa chạy vừa phân phó người phía sau chuẩn bị tốt võng bắt thú.

Tim Quý Vô Tu như treo trên cổ, khẩn trương không thôi, nhưng ánh mắt y lại lập lòe kiên định, nhìn như hoảng loạn chạy, nhưng kỳ thực có mục đích hướng bên ngoài chạy, y muốn dụ dỗ những người này rời khỏi rừng rậm, càng xa càng tốt.

Còn đến lúc đó phải thoát ra như thế nào.....

Quý Vô Tu trước mắt còn chưa nghĩ ra biện pháp, chỉ có thể đi đến đâu hay tới đó.

Xuyên qua lùm cây dày đặc, Quý Vô Tu nhìn xung quanh, tiếp tục cắm đầu chạy về phía trước, nhưng thực mau, trái tim y đã dần dần chìm xuống

Bởi vì đám người phía sau kia, cách y tựa hồ càng ngày càng gần y.

Cần phải nghĩ ra một biện pháp.

Quý Vô Tu lấy lại bình tĩnh, cẩn thận quan sát chung quanh, xác định xong lộ tuyến chạy trốn tiếp theo, lập tức sử dụng "Sóng ấm quá mạnh, không lắc lư sẽ bị ngã" với đám người kia.

Kỹ năng này mạnh mẽ tới mức có thể bỏ qua cấp bậc của mọi người, chỉ cần trúng buff, liền khó thoát hiệu quả đầu choáng váng nôn mửa.

Đoàn trưởng cầm đầu nhìn chằm chằm vào thú biến dị phía trước, nhanh chóng đuổi theo, nhưng rất nhanh, một cảm giác đầu váng mắt hoa đánh úp lại.

Không tốt!

Đoàn trưởng nghiến răng nghiến lợi, không thể tin nổi mình thế mà trúng chiêu.

Trước khi tới, gã cũng đã có hiểu biết đầy đủ về đầu thú biến dị này.

Đây là một sinh vật có sức chiến đấu không mạnh, nhưng nó có một kỹ năng có thể khiến người đầu váng mắt hoa, có thể khiến nó chạy thoát khỏi sự truy đuổi của nhân loại.

Đây cũng là lý do vì sao lâu như vậy không có người thành công bắt được nó.

Đoàn trưởng vì có thể bắt được đầu thú biến dị này, cắn răng đem phần lớn đoàn đội của mình đều mang tới đây, càng quan trọng hơn là toàn bộ hành trình gã đều đề phòng đầu thú biến dị kia, thời khắc chú ý nó có sử dụng dị năng hay không.

Nhưng trăm triệu không ngờ tới, gã vẫn sơ ý.

Rất nhanh, cảm giác choáng váng mãnh liệt đánh tới, khiến thân thể gã lập tức mất đi khống chế, lung lay cuối cùng ngã trên mặt đất, ý chí mạnh mẽ khiến gã cắn răng không gào thét ra tiếng.

Gã nỗ lực đỡ thân cây, muốn đứng lên.

Nhưng loại cảm giác choáng váng này thật sự quá mạnh mẽ, gã lại lần nữa ngã xuống đất, không nhịn xuống được quay đầu nôn mửa.

Loại cảm giác này giống như đứng tại chỗ xoay vòng tròn một ngày một đêm, cả người đều không thể giữ thăng bằng được, chỉ có thể liều mạng nôn mửa, ý đồ giảm bớt loại thống khổ này.

Ngoài đoàn trưởng ra, những người còn lại cũng không tốt hơn là bao.

thậm chí có người trực tiếp vừa khóc vừa nôn, sắc mặt trắng bệch giống như tùy thời sẽ bị ngất xỉu.

Quý Vô Tu không quay đầu nhìn, hiện tại việc y cần làm chính là liều mạng chạy đi, chạy càng xa càng tốt.

Thời gian 5 giây rất nhanh liền trôi qua, đám người nằm trên đất giống như xác chết cuối cùng cũng bình ổn trở lại, nhưng sắc mặt mỗi người đều tái nhợt như giấy trắng, đáy mắt vẫn tàn dư một tia hoảng sợ.

Tuy đã sớm biết đầu sinh vật này có thể khiến nhân loại choáng váng nôn mửa, nhưng bọn họ vẫn xem nhẹ loại cảm giác này rốt cục sống không bằng chết như thế nào.

Khó trách sinh vật này từ trước tới nay chưa từng bị bắt được.

Ánh mắt đoàn trưởng cơ hồ muốn phun ra lửa, giọng nói lạnh lùng: "Đáng chết, hiện tại không màng tất cả đại giới, đều phải bắt lấy nó cho ta."

Mọi người vội vàng gật đầu, cho dù cảm thấy sinh vật kia có vẻ ngoài đáng yêu, nhưng vẫn không khỏi sinh ra một tia hung ác.

Dù sao đầu thú biến dị kia, đã khiến đám người ăn không ít khổ.

Chờ bắt được nó......

*********

Quý Vô Tu chạy gần nửa giờ, mỗi lần khi những người đó lại đuổi theo chính mình, y liền sử dụng kỹ năng kéo dài khoảng cách với bọn họ.

Nhưng cho dù y đã thăng cấp 1, vẫn có chút không chịu được chạy lâu như vậy, rất nhanh liền bắt đầu thở hồng hộc, tứ chi giống như đeo trì nặng nề, nhưng y vẫn kiên trì cắn răng chịu đựng, một khi dừng lại, liền thật sự sẽ bị bắt được.

Đám người phía sau cũng đồng dạng bắt đầu lộ ra vẻ mặt thống khổ, phổi giống như bị xé rách, thở hồng hộc phì phò.

Nhưng không có mệnh lệnh của đoàn trưởng, tất cả mọi người không dám dừng lại, cũng không muốn dừng lại.

Bọn họ bức thiết phải bắt lấy sinh vật hiếm lạ kia, sau đó liền có thể kiếm được một tuyệt bút tiền.

Tiền thứ này, có ai không muốn chứ.

Hai bên cứ như vậy ngươi chạy ta đuổi, kiên trì mười mấy phút.

Quý Vô Tu cũng có chút hâm mộ, những người đó cứ cách một phút lại bị kỹ năng tấn công một lần, nói cách khác, trong hơn 40 phút đồng hồ này, bọn họ bình quân mỗi phút đều bị bắt nôn mửa một lần.

Đoàn trưởng sắc mặt trắng bệch, nhưng âm trầm trong đáy mắt lại càng ngày càng nồng đậm.

Đây là lần đầu tiên đoàn săn thú của bọn họ gặp phải khó khăn như vậy, nhưng càng như vậy, gã lại càng muốn bắt lấy đầu thú biến dị kia, vào trong tay gã, có rất nhiều biện pháp tra tấn nó mà không hại tới nó.

"Lý Phi, lập tức tiến hành trị liệu cho chúng ta." Đoàn trưởng khẽ cắn môi, không thể không sử dụng dị năng giả quan trọng nhất trong đoàn được.

Nếu không phải bất đắc dĩ, gã tuyệt đối không muốn để Lý Phi lãng phí dị năng ở việc này, nhưng đầu thú biến dị kia thật sự quá mức quỷ dị, tất cả mọi người đều không nhìn ra nó rốt cục sử dụng kỹ năng với bọn họ lúc nào.

Càng như vậy, mọi người lại càng kiêng kị, càng sợ hãi, nhưng lại càng muốn bắt được nó.

Đoàn trưởng có suy tính của riêng mình, gã biết cứ tiếp tục kéo dài như vậy, chưa bắt được đầu thú biến dị kia, chỉ sợ mọi người cũng đã trước không kiên trì được.

Lý Phi thở phì phò, thể lực của gã là kém nhất trong tất cả các dị năng giả, nhưng đối với một dị năng giả hệ trị liệu mà nói, điều này không ảnh hưởng tới toàn cục, gã vất vả kích phát dị năng thanh trừ toàn bộ mệt nhọc cho mọi người.

Chưa tới ba giây, mọi người lập tức đầy máu sống lại, chỉ có duy nhất Lý Phi sắc mặt lại càng thêm tái nhợt hơn rất nhiều.

Quý Vô Tu vội vàng chạy ở phía trước, rất nhanh đã nhận ra có gì đó sai sai.

Những người đó rõ ràng bị mình bỏ rơi ở phía sau một khoảng cách lớn, sao lại nhanh như vậy đã đuổi kịp?

Xuất phát từ nghi hoặc, Quý Vô Tu quay đầu nhìn thoáng qua, trong lòng lập tức hoảng sợ không thôi.

Trạng thái tinh thần của những người đó thoạt nhìn đầy đủ, không hề giống bị dị năng của y tấn công thời gian dài.

Quý Vô Tu chỉ có thể âm thầm kêu khổ, liều mạng chạy nhanh bước chân về phía trước, có lẽ không bao lâu nữa y sẽ bị bắt lấy.

Hệ thống nhìn thực sốt ruột, vội vàng lên tiếng: [Ký chủ, ngài hiện tại đã có 95 tích phân, khuyên ngài lập tức mua sắm vật phẩm cần thiết vượt qua lần nguy cơ này.]

Quý Vô Tu căn bản không kịp vui mừng, bởi vì toàn bộ lực chú ý của y đều phải đặt trên chướng ngại vật phía trước, cùng với đám người phía sau.

Y chỉ có thể khẽ cắn môi, nói với hệ thống: "Hệ thống, ngươi không cần hỏi ta, trực tiếp giúp ta chọn đạo cụ đến lúc đó nói cho ta dùng thế nào là được."

Hệ thống vội vàng lên tiếng, lập tức bắt đầu tiến hành chọn lựa, giọng nói nhanh hơn: [Ký chủ, ta mua sắm cho ngài vật phẩm chuyên môn để chạy trốn, ngài chỉ cần ——]

Còn chưa nói xong, trong đất đột nhiên vụt ra dây leo thật dài, Quý Vô Tu trừng lớn mắt căn bản không kịp phản ứng, dưới chân đột nhiên bị vướng, thân thể mất đi cân bằng lăn về phía trước vài vòng.

Trời đất quay cuồng qua đi, Quý Vô Tu vội vàng bò dậy.

Mà lúc này, đám kia người đã đuổi theo tới đây, nhìn chuẩn cơ hội lập tức thả ra võng bắt thú, thứ này nhanh chóng cuốn Quý Vô Tu lên, Quý Vô Tu hoảng sợ, liều mạng xé rách cái võng không biết chế tạo từ thứ gì này.

Nhưng càng xé, võng bắt thú kia càng thắt chặt hơn, tận đến khi Quý Vô Tu không thể giãy giụa được nữa mới thôi.

Mọi người chậm rãi tới gần, ánh mắt lộ ra hiếm lạ.

Đây vẫn là lần đầu tiên bọn họ tới gần đầu thú biến dị này như vậy.

Đoàn trưởng ngồi xổm xuống, nhìn sinh vật dù bị treo lên vẫn có vẻ béo lùn chắc nịch, cười lạnh nói: "Lần này xem ngươi chạy được đi đâu."

Quý Vô Tu khó thở, phát ra một tiếng rống phẫn nộ về phía đoàn trường.

Tiếng kêu non nớt không hề có lực uy hϊếp, ngược lại càng khiến không ít người bị thất thần một trận.

[Tinh! Tiếng kêu của ngài vừa độc đáo vừa dễ nghe, khiến 28 người trước mắt cảm thấy tâm trí rung động, ngài đạt được +28 điểm bán manh.]

Quý Vô Tu nghe được giọng nói của hệ thống, không giãy giụa một cách vô vị nữa, giả vờ an phận khuất phục.

"Hệ thống, ngươi vừa rồi cho mua cái gì cho ta?"

[Tinh! Mua sắm cho ngài "Chạy tự do theo hướng gió", sử dụng kỹ năng này căn cứ theo hướng gió để tăng 50% tốc độ của bản thân.]

Quý Vô Tu giật giật khóe miệng, thiếu chút nữa lẩm bẩm ra tên kỹ năng này, đây còn không phải một bài hát nổi tiếng của địa cầu sao.

Hệ thống lên tiếng giải thích: [Để ký chủ có sự thân thiết khi sử dụng kỹ năng, nên đã tham khảo một chút về văn hóa địa cầu.]

Được rồi, ngươi là hệ thống ngươi nói cái gì đều đúng.

Nhưng Quý Vô Tu lôi kéo võng bắt thú: "Hiện tại ta có chạy nhanh hơn cũng không có tác dụng."

Hệ thống lập tức nghẹn họng, im lặng không nói tiếp nữa.

Quý Vô Tu cũng không có ý trách cứ hệ thống, ngược lại an ủi nói: "Thôi, hiện tại bị bắt cũng không phải chuyện xấu, xem ra bọn họ tạm thời sẽ không thương tổn ta, ta có thể tích cóp điểm bán manh tùy thời chạy đi."

Hệ thống giọng rầu rĩ nói: [Xin lỗi, ký chủ, lần sau sẽ không xảy ra tình huống như vậy nữa."

Quý Vô Tu không nói gì, đánh giá đám người xung quanh, âm thầm suy đoán bọn họ muốn làm gì tiếp theo.

Rất nhanh đoàn trưởng ra lệnh cho mọi người nghỉ ngơi tại chỗ, còn Quý Vô Tu, thì do mấy người trông coi, những người khác bắt đầu ăn lương khô, khôi phục thể lực.

Nhưng vẫn có không ít người xuất phát từ tâm lý hiếu kỳ, chạy tới vây xem Quý Vô Tu, vẻ mặt tràn đầy hứng thú như đang xem con khỉ trong vườn bách thú.

Điều này khiến Quý Vô Tu cảm thấy rất không thoải mái, đặc biệt là hiện tại y bị trói, ở trong trạng thái hoàn cảnh xấu.

Đoàn trưởng vừa ăn vừa đánh giá Quý Vô Tu, thỉnh thoảng phát ra cười lạnh.

Tựa hồ đang nghĩ tí nữa sẽ tra tấn đầu thú biến dị không nghe lời này thế nào.

Quý Vô Tu lạnh cả sống lưng, gục đầu xuống, che đi ánh mắt cảnh giác, nỗ lực duy trì dáng vẻ đáng yêu không hề có lực uy hϊếp của gấu trúc.

Không thể không nói gấu trúc là sinh vật trời sinh được ông trời thiên vị, hơn nữa thân thể này còn được hệ thống tỉ mỉ chế tạo nên, mỗi một chỗ đều hoàn mỹ đến mức khiến người kinh ngạc cảm thán.

Mới qua một lúc như vậy, Quý Vô Tu chưa làm gì, cũng đã có không ít người bắt đầu thử tới gần y, tựa hồ quên mất thống khổ mà đầu thú biến dị này mang tới cho họ.

Quý Vô Tu cũng không quên nhân lúc này, lấy đôi mắt nhỏ ướŧ áŧ nhìn chăm chú những người đó, thậm chí đáng thương kêu lên vài tiếng, móng vuốt nhỏ nỗ lực lay võng bắt thú.

Bộ dáng đáng thương lại bất lực này, khiến vài người lại lần nữa cống hiến điểm bán manh, nhưng đáng châm chọc là không có bất cứ kẻ nào sinh lòng thương tiếc đối với Quý Vô Tu.

Vì tất cả mọi người đang hưng phấn thảo luận làm thế nào mới có thể đối đa lợi nhuận, bán y ra với giá cao nhất.

Quý Vô Tu càng có nhận thức sâu sắc về những người này.

Đây là một đám người chấp nhận vì tiền có thể làm ra bất cứ việc gì.

Nguy hiểm cùng đáng sợ.

Buổi chiều, một đám người nghỉ ngơi chỉnh đốn xong, liền mang theo Quý Vô Tu đi ra khỏi rừng rậm.

Quý Vô Tu thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Xem ra những người này đã vội vã không chờ nổi muốn bán y đi, cho nên tuyệt đối sẽ không dừng lại trong rừng rậm thêm giây phút nào nữa, những sinh vật đó cũng không phải gặp tai bay vạ gió nữa.

Trong lúc này Quý Vô Tu vẫn luôn biểu hiện ra cực kỳ vô hại, cũng tận dụng mọi giây phút nỗ lực bán manh, kiếm lấy tích phân, đồng thời y bắt đầu lo lắng vô cớ, không biết thế giới bên ngoài rốt cục là như thế nào.

Cuối cùng, đoàn người ra khỏi rừng rậm, cách đó không xa có một chiếc phi hành khí, tạo hình tràn ngập cảm giác khoa học viễn tưởng, chỉ không được hoàn mỹ là phi hành khí nhìn có chút cũ nát, tựa hồ lấy các loại linh kiện chắp vá lắp vào, có chỗ thậm chí còn có thể nhìn thấy dấu vết ghép nối.

Vào phi hành khí, ngược lại lại không cũ nát như bề ngoài, bên trong được xử lý gọn gàng ngăn nắp, người máy nhanh nhẹn khéo léo đang bận rộn, khi nhìn thấy đoàn trưởng trở về, lập tức lên tiếng tiếp tục vùi đầu làm việc.

Quý Vô Tu trừng lớn mắt, điên cuồng hấp thụ những sự vật mới ở thế giới này.

Đoàn trưởng nhốt Quý Vô Tu vào nơi có vẻ được chế tạo riêng cho thú biến dị, cửa điện tử là dùng tròng mắt để mở và đóng, trừ khí mạnh mẽ phá hủy cửa, nếu không y căn bản không ra được.

Ý thức được điểm này, Quý Vô Tu theo bản năng giãy giụa.

Một người trong đó có chút không kiên nhẫn, giống như lúc đối xử với những thú biến dị không nghe lời trước đó, ngưng tụ ra một đạo dị năng chuẩn bị cho nó một bài học, để nó hiểu được nơi này rốt cục là địa bàn của ai.

Quý Vô Tu thấy thế, vội vàng bình tĩnh lại không giãy giụa nữa, y không muốn vô duyên bị tội một lần.

Người nọ lúc này mới hậm hực từ bỏ, đem dị năng tản ra.

Quý Vô Tu thở phào nhẹ nhõm một hơi, âm thầm may mắn bản thân cơ trí.

[Tinh! Bộ dáng khẩn trương của ngài vừa rồi, khiến nhân loại trước mắt định cho ngài một bài học sinh ra một tia dao động, từ bỏ tra tấn ngài, ngài đạt được +2 điểm bán manh.]

Hả?

Quý Vô Tu chớp chớp mắt, có chút bất ngờ.

Hệ thống tiếp tục nói: [Bây giờ đã nhận ra bổn hệ thống nghịch thiên thế nào chưa? Nếu đổi thành hệ thống khác, đã sớm khiến ngại bị đánh tơi bời rồi.]

Quý Vô Tu vội vàng gật đầu, thổn thức không thôi.

Sau khi bị nhốt vào, Quý Vô Tu cũng không dám có động tác gì khác, chỉ ngoan ngoãn ở bên trong, tiến hành phân tích tiếp theo muốn mua sắm kỹ năng gì với hệ thống.

[Ngài hiện tại có 82 điểm bán manh, khuyên ngài mua sắm đạo cụ tăng lên đáng yêu.]

Quý Vô Tu cũng cảm thấy mình bán manh ngày càng có chút trứng chọi đá.

Khi đối mặt với người lần đầu tiên thấy mình, y có thể dễ dàng thu được không ít điểm bán manh, mà khi những người này có năng lực miễn dịch nhất định với mình, y bán manh ngược lại bắt đầu không thành công.

Hệ thống nói đúng, đã đến lúc y phải tăng lên năng lực bán manh của mình.

Quý Vô Tu hít sâu, rất nhanh có quyết định: "Hệ thống, giúp ta nhìn xem có kỹ năng gì tăng lên đáng yêu."

Thấy ký chủ nghe ý kiến của mình, hệ thống rất vui mừng, giọng nói nhu hòa nói: [Vâng thưa ký chủ, kỹ năng dưới đây đều là kỹ năng cơ bản để bán manh, ngài có thể tùy ý lựa chọn mua sắm sử dụng.]

Quý Vô Tu thầm trả lời trong lòng, vội vàng bắt đầu tiến hành lựa chọn.

Hệ thống bán manh chuyên môn vì bán manh mà sinh ra, kỹ năng bán manh bên trong tương đối nhiều, y cơ hồ chọn đến hoa mắt, qua hồi lâu cũng chưa chọn ra được kỹ năng muốn mua.

Bất đắc dĩ, Quý Vô Tu chỉ có thể xin giúp đỡ từ hệ thống.

Hệ thống tựa hồ đã sớm đoán được một màn này nên không hề bất ngờ, trực tiếp bày ra hai loại kỹ năng, giới thiệu: [ngài có thể mua hai loại kỹ năng này, là kỹ năng vô cùng có tiềm lực mà hiện tại ngài có thể mua, cũng thích hợp với ngài nhất.]

Kỹ năng: [Love"s hug]

Tác dụng: Kỹ năng này là kỹ năng bị động, sử dụng động tác ôm có thể kích phát 10% tỷ lệ xác xuất "Love"s hug", sinh vật bị ôm sẽ sinh ra ý nghĩ ký chủ thật đáng yêu, rất muốn sờ đầu.

Tích phân cần dùng: 40

Mô tả: Kỹ năng này là kỹ năng có thể thăng cấp, khoảng cách lần thăng cấp tiếp theo cần 1000

Kỹ năng: [Gấu trúc làm nũng tốt số nhất]

Tác dụng: Kỹ năng này là kỹ năng bị động, sử dụng làm nũng có thể kích phát 10% tỷ lệ xác xuất "gấu trúc làm nũng tốt số nhất", sinh vật bị làm nũng sẽ đồng ý tất cả các yêu cầu không hợp lý của ngài, ngoại trừ ăn cức!

Mô tả: Kỹ năng này là kỹ năng có thể thăng cấp, khoảng cách lần thăng cấp tiếp theo cần 1000

Quý Vô Tu giật giật khóe miệng, có chút kháng cự.

Đây là đang ép y mỗi ngày ôm đùi, mỗi ngày làm nũng.

Hệ thống thuyết phục: [Đừng cảm thấy khó xử, ngẫm lại ngài chỉ cần mỗi ngày ôm đùi, mỗi ngày làm nũng, cấp bậc sẽ dần dần tăng lên, như này còn chưa đủ sướиɠ sao?]

Quý Vô Tu trầm ngâm nửa ngày, vẫn có chút chần chừ.

[Nếu không bán manh, thì không thể trở nên mạnh mẽ, không mạnh mẽ, ngài phải bảo hộ bản thân như thế nào?]

Vẻ mặt Quý Vô Tu đột nhiên đình trệ, sau đó lại trầm mặc.

Hồi lâu sau.........

"Vậy mua đi."

[Tinh! Ngài thành công mua sắm hai loại kỹ năng "Love"s hug" và "Gấu trúc làm nũng tốt số nhất", khấu trừ của ngài 80 tích phân, trước mắt điểm bán manh của ngài là: 2]

[Xin hãy nỗ lực chăm chỉ.]

Quý Vô Tu cảm ơn hệ thống, sau đó mới bắt đầu cẩn thận nghiên cứu hai loại kỹ năng này.

Qua nửa tiếng sau, xung quanh tựa hồ truyền tới một trận rung chuyển, cảm giác không trọng lực đột nhiên đánh úp tới, rồi sau đó biến mất, chiếc phi hành khí này bắt đầu khởi động, bay tới nơi không biết tên.

Quý Vô Tu ngồi ở một góc, ngược lại không có bất cứ lo lắng nào.

Thời gian yên lặng trôi qua, rất nhanh tới buổi tối, cũng không biết có phải bọn họ đang vội vã, cho tới giờ mới vội vàng đưa đồ ăn cho Quý Vô Tu, đồ ăn trên mâm cũng không phong phú, thậm chí có thể nói là đơn sơ.

Quý Vô Tu cũng không bắt bẻ, nghiêm túc ăn hết, cuối cùng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm người mang cơm tới đây nhưng vẫn chưa rời đi, lộ ra biểu tình còn muốn ăn.

Trên thực tế y đã ăn no được 7 phần, nhưng hệ thống vẫn luôn nhắc nhở bên tai y: [Ký chủ!!! Ăn thêm chút đi, nếu không ngài gầy thì phải làm sao.]

Người nọ hơi hơi giật mình, tựa hồ mang theo vẻ mặt vui sướиɠ rời đi.

Mà lúc này hệ thống cũng lên tiếng nhắc nhở: [Tinh! Biểu tình của ngài khiến trái tim người trước mặt rung động, sinh ra ý nghĩ "Thì ra nó còn chưa ăn no, mình lại lấy cho nó chút thịt ăn", chúc mừng ngài đạt được +1 điểm bán manh.]

Một lúc sau, người nọ đã trở lại.

Quý Vô Tu nhìn chằm chằm mâm đồ ăn, tâm tình thực tốt cong cong môi.

Quả nhiên là thịt.

Hơn nữa còn là thịt kho tàu, chỉ ngửi mùi đã thấy thơm, sắc hương vị đều đầy đủ khiến y nhịn không được chảy nước miếng.

Trời biết y đã bao nhiêu lâu chưa được ăn qua đồ ăn chính.

Nghĩ tới những ngày ở trong rừng, Quý Vô Tu liền nhịn không được thổn thức, trong đầu không tự chủ hiện lên một thân ảnh màu đen, nghĩ tới bộ dáng nó ăn thịt nướng.

Ý cười trên mặt Quý Vô Tu dần biến mất, lòng tràn đầy buồn bã.

Nếu báo đen nếm được món này, chắc chắn sẽ vui vẻ lăn lộn khắp nơi.

Cũng không biết......nó hiện tại đã nhận ra bị mình lừa không.

Hay là vẫn cứ ngây ngốc chạy đi, ngây thơ cho rằng đồ xấu xí sẽ dựa theo khí vị của nó tìm nó.

Quý Vô Tu không dám nghĩ tới báo đen lúc đó có bao nhiêu thương tâm.

Y vội vàng lắc lắc đầu, tiếp tục chuyên tâm ăn cơm, chờ tới khi ăn xong, Quý Vô Tu mới buông mâm, cánh tay máy móc đem mâm đưa qua.

Người bên ngoài tiếp nhận mâm, vẫn lưu luyến không rời, cho tới bây giờ gã còn chư nhìn đầu thú biến dị này đủ đâu.

Quý Vô Tu biết người bên ngoài chưa đi, nhưng y không có tâm trạng để bán manh, trực tiếp tránh trong góc, quay lưng đối diện với người nọ, hoàn toàn dùng hành động thể hiện ra sự cự tuyệt không tiếng động của bản thân.

Người nọ nhịn không được che ngực lại, bị bóng lưng lông xù xù manh vẻ mặt sung huyết.

Sao lại có thú biến dị đáng yêu như vậy cơ chứ?

Hình dáng bụ bẫm giống như quả bóng, đặc biệt là lỗ tai nhỏ kia, lại càng đáng yêu muốn chết.

[Tinh! Hình dáng lông xù của ngài khiến trái tim của nhân loại trước mắt rung động, trong lòng liên tục lặp đi lặp lại: "sao nó lại đáng yêu như vậy đáng yêu như vậy đáng yêu như vậy, đáng yêu như vậy", chúc mừng ngài đạt được +1, lại +1, tiếp tục +1, lại +1 điểm bán manh.]

Quý Vô Tu: "......"

******

Ngoài tiểu nhạc đệm lúc trước, ngày hôm nay cũng không có ai quấy rầy Quý Vô Tu, y an toàn thuận lợi vượt qua buổi tối thứ nhất sau khi rời khỏi rừng rậm.

Ngày hôm sau, người cống hiến không ít điểm bán manh ngày hôm qua lại bưng mâm cơm tiến vào lần nữa.

Quý Vô Tu nhìn lướt qua đồ ăn bên trong, không khỏi líu lưỡi, thế mà toàn là vịt nướng, da giòn thịt mềm, nhìn béo ngậy, hương vị cũng thực không tồi.

Khi y cho rằng sẽ cứ tiếp tục như vậy cho tới khi phi hành khí hạ cánh xuống đất, giữa trưa vị đoàn trưởng kia lại tới đây, ngoài miệng treo nụ cười ác ý, đáy mắt tràn đầy lạnh lẽo.

Trái tim Quý Vô Tu trùng xuống, trong lòng biết nguy cơ lớn nhất của y có lẽ sắp xuất hiện.

Đoàn trưởng cách l*иg kính quan sát Quý Vô Tu, trong lòng hiện lên không ít biện pháp tra tấn.

Thú biến dị gã bắt được nhiều đếm không xuể, rất nhiều con dưới sự tra tấn của gã trở nên ngoan ngoãn nghe lời, không biết phản kháng, mà con này.....cũng không ngoại lệ.

Người đưa cơm cho Quý Vô Tu ở bên cạnh có chút không đành lòng, gã biết rõ thủ đoạn của đoàn trưởng đáng sợ thế nào, liền kéo đủ dũng khí nói với đoàn trưởng: "Đoàn trưởng, một lát nữa sẽ tới nơi, chẳng may tinh thần trạng thái của nó không tốt, rất có thể sẽ khiến người của hội giao dịch không vui, đến lúc đó không ra giá cao thì làm sao?"

Đoàn trưởng nhìn chằm chằm vào gã, hồi lâu mới thu hồi tầm mắt, cười lạnh với Quý Vô Tu nói: "Được lợi cho súc sinh ngươi."

Ánh mắt Quý Vô Tu ám ám, y thề, sớm muộn gì có một ngày sẽ cho gã đoàn trưởng này biết tay.

Không bao lâu, phi hành khi hạ cánh xuống đất, Quý Vô Tu đột nhiên sinh ra ý nghĩ muốn chạy trốn, nhưng đoàn trưởng sợ y chạy trốn, nhanh chóng dùng võng bắt thú chói chặt y lại, sau đó cất vào l*иg giam thú đưa tới hội giao dịch lớn nhất tinh cầu —— hội đấu giá hắc xà.

Một ngày sau ở đây sẽ có một buổi đấu giá, sẽ có rất nhiều kỳ trân dị bảo, còn có các loại thú biến dị trở thành vật phẩm đấu giá, để cho người có quyền thế tranh nhau cướp đoạt.

Bởi vì l*иg sắt bị phủ vải che, Quý Vô Tu ở bên trong không nhìn thấy gì cả, y liều mạng giãy giụa, nhưng làm thế nào cũng không thoát khỏi được cái võng bắt thú này.

Sau một hồi y chỉ có thể tạm thời từ bỏ giãy giụa, tính toán đi đến đâu hay đến đó.

Đoàn trưởng nói với người phụ trách bán đấu giá mình bắt được một con thú biến dị cực kỳ đáng yêu, không ai có thể cự tuyệt sự đáng yêu của nó, người phụ trách đánh giá đoàn trưởng, căn bản không tin lời gã nói là sự thật.

Nhưng đoàn trưởng đoàn săn thú này thề son thề sắt tỏ vẻ là thật, hơn nữa toàn tinh tế này chỉ có một con duy nhất, sẽ không có con thứ hai.

Điều này khiến hội trưởng hội đấu giá vừa đi ngang qua nghe được, lập tức trong lòng chợt động: "Dẫn ta đi nhìn xem."

Đoàn trưởng lập tức mừng như điên, đẩy cái l*иg chùm vải ra đây: "Chính là cái này."

Hội trưởng hội đấu giá nhìn chằm chằm l*иg sắt chùm vải, đột nhiên sinh ra một tia hối hận.

Nếu thật sự là một con thú biến dị quý hiếm, sao tới bây giờ còn chưa rống lên một tiếng, ngay cả l*иg sắt cũng không bị lắc lư không ngừng.

Gã lập tức cảm thấy nực cười vì hành động bản thân lúc ấy bị ma xui quỷ khiến muốn tới đây, hận không thể lập tức quay đầu lại, mà khi đoàn trưởng xốc vải lên, lộ ra sinh vật bên trong......

Hộ trưởng hội đấu giá lập tức sững sờ kinh ngạc, thậm chí không khỏi hít một hơi.

Đó là một cục bông màu đen trắng giao nhau, cho dù bị võng bắt thú trói, thoạt nhìn hơi chật vật, nhưng bộ dáng ngây thơ chất phác của nó khiến người nhìn quen bao nhiêu thú biến dị như gã cũng không khỏi kinh diễm, rồi sau đó hai mắt toát ra ánh sáng.

Chỉ với vẻ ngoài này, cho dù không có bất cứ sức chiến đấu gì cũng không sao, bởi vì nó....chỉ cần đứng ở nơi đó, là có thể khiến mọi người điên cuồng.

Buổi bán đấu giá ngày mai nhất định sẽ vì nó mà trở nên điên cuồng.

Nghĩ vậy, hội trưởng hội đấu giá lập tức sảng khoái trả cho đoàn trưởng 100.000 tinh tế tệ, mua cục bông này về tay, gã thấp giọng phân phó thủ hạ, xử lý tốt cục bông này, trong trạng thái tốt nhất đợi hội đấu giá ngày mai.

Đoàn trưởng cầm 100.000 tinh tế tệ, mừng như điên rồi rất nhanh liền rời đi.

Còn Quý Vô Tu thì ở lại chỗ này, được cung phụng ăn ngon uống tốt, còn võng bắt thú.....không có ai dám gỡ ra.

"Để nó ở một mình trong phòng đi, đừng để thú biến dị khác dọa đến nó, loại thú biến dị này nhất định rất được nữ giới yêu thích, các ngươi trông coi nó cẩn thận cho ta." Hội trường vội vàng để lại những lời này lập tức rời đi xử lý chuyện quan trọng.

Người trông coi xung quanh nhịn không được chậc lưỡi: "Thứ này là gì vậy? Bề ngoài thật đáng yêu, nếu không phải ta không có tiền, chắc chắn ta sẽ mua nó."

Người còn lại sôi nổi lắc đầu, cũng tò mò không thôi.

Quý Vô Tu cúi đầu, giống như một sinh vật vừa vô hại vừa ngốc nghếch đáng yêu, không có ai tin nó thật sự rất nguy hiểm.

Người to gan vươn tay sờ sờ Quý Vô Tu, lại rụt về thật nhanh, kinh hồ: "Lông này mềm quá!"

Người còn lại cũng mạnh dạn hơn, sôi nổi sờ sờ, rồi sau đó vẻ mặt nhộn nhạo giống như được sủng hạnh.

Rất nhanh mọi người liền sinh ra yêu thích với sinh vật vừa vô hại vừa cực kỳ đáng yêu này.

Còn Quý Vô Tu lại thuận lợi đạt được không ít điểm bán manh.

Ban đêm nhàm chán, bọn họ cũng chỉ có thể tán gẫu giải sầu, nói tới hội đấu giá ngày mai, một người trong đó nhìn Quý Vô Tu, nhỏ giọng nói: "Ngày mai cũng không biết ai sẽ mua nó đi."

Nhắc tới đề tài này, tất cả mọi người trầm mặc không thôi.

"Hi vọng người mua nó đi là một người thực sự thích thú cưng, nếu không giống như những con thú biến dị khác, rơi vào kết cục của thú chiến đấu."

"Sẽ không, nó nhìn yếu ớt như vậy, sao có thể mua để đi làm thú chiến đấu chứ." Một người khác lên tiếng phản bác.

Quý Vô Tu nghe được kinh hồn táng đảm, hoàn toàn mất ngủ.......

Hệ thống đúng lúc xuất hiện, bắt đầu cổ vũ Quý Vô Tu: [Đừng lo lắng, đến lúc đó nếu thật sự có nguy hiểm, ngài liền ôm đùi hắn làm nũng, tuyệt đối sẽ không sao]

Quý Vô Tu: "......"

***********

Ngày hôm sau, hội đấu giá vốn phải đúng hạn cử hành vào buổi sáng, nhưng buổi sáng hôm nay, bên chủ hội đấu giá tuyên bố một tin tức, nói bọn họ may mắn bắt được một con thú biến dị quý hiếm toàn tinh tế chỉ có một con, không ai có thể cự tuyệt vẻ đẹp của nó.

Thủ pháp khoa trương như vậy lập tức dẫn tới rất nhiều người chú ý.

Có người cười nhạo hội đấu giá vì hấp dẫn nhân khí, ngay cả danh tiếng làm ăn nhiều năm của mình cũng từ bỏ.

Một số người vì lòng hiếu kỳ cố ý tới đây.

Cho nên, hội đấu giá cố ý đổi sang thời gian buổi chiều, dùng hết khả năng để mọi người có thể tới kịp.

********

Phi hành khí sang trọng mà giản dị chậm rãi đáp xuống hội đấu giá hắc xà, xung quanh người đến kẻ đi, rất náo nhiệt.

Mà khi người trong phi hành khí đi ra, thanh âm xung quanh đột nhiên im bặt, áp suất thấp tràn ngập xung quanh, mọi người nơm nớp lo sợ, không khỏi hít thở nhẹ hơn.

Đó không phải—— nguyên soái trẻ tuổi nhất Otis sao?

Nguyên soái gây ra những việc này giống như không nghe thấy, lập tức đi vào phòng vip cao cấp của hội đấu giá, khiến hội trưởng hội đấu giá hắc xà khẩn trương không thôi, sợ vị nguyên soái này có chỗ nào bất mãn.

Otis không chút để ý quét mắt nhìn màn hình ảo, giọng nói bình thản: "Đi ra ngoài đi."

Hội trưởng hắc xà như được đại xá, xoa mồ hôi vội vàng đi ra ngoài, cũng phân phó mọi người không được quấy rầy vị khách này.

Mọi người giật giật khóe miệng, đó chính là nguyên soái trẻ tuổi nhất, ai dám tìm đường chết trước mặt hắn chứ?