Chương 55

Thấy nàng hất tay mình ra, Bùi Thận khó nén cơn tức: “Nàng đừng có mà không biết tốt xấu.”

Thẩm Lan cũng ngẩng đầu, lạnh lùng nói: “Ta dĩ nhiên có thể phân rõ tốt và xấu, yên lành vợ cả không làm, ai cần làm thϊếp của ngươi kia chứ!”

Vợ cả? Bùi Thận cười nhạo: “Nàng chớ có mơ mộng hão huyền, xuất thân ngựa gầy chẳng lẽ đòi làm Quốc Công phu nhân?”

Thẩm Lan cười lạnh đáp: “Bùi đại nhân yên tâm, dù cho có ngày ngài quỳ xuống cầu xin ta làm Quốc Công phu nhân đi nữa, ta cũng khinh không cần.”

Nghe vậy, Bùi Thận giận tím mặt, y có từng bị người nhục nhã đến thế? Cảm thấy cũng do mình ngày thường dung túng nàng quá mức nên nàng mới cả gan nói những điều như vậy.

Ánh mắt y lạnh lẽo, lời nói bén như đao: “Xuất thân nàng như thế, đừng nói Quốc Công phu nhân, ngay cả làm thϊếp cũng không xứng. Nhẽ ra chỉ đáng làm thông phòng (1), ngoại thất (2)!”

Thẩm Lan nhiều lần bị y nhục nhã, trong lòng phẫn uất không cam, mở miệng mắng lại: “Ngươi luôn miệng nói ta xuất thân ngựa gầy, chỉ xứng làm món đồ chơi. Đã thế, sao ta vừa đi, Bùi đại nhân đã lập tức lon ton rượt theo tìm ta?” Nói rồi nàng đổi sắc mặt, cười khanh khách châm biếm: “Chắc có lẽ Bùi đại nhân cũng là cái đồ đê tiện, đuổi thế nào cũng không đi.”

Bùi Thận bị nàng khích đến máu dồn lên não, nhìn vẻ mặt tươi cười đắc ý của nàng, hận không thể bóp chết cho xong việc.

Uổng y bận rộn cả đêm, nào tìm đại phu, nào tìm bà vυ" tới hầu hạ nàng, còn sợ nàng uống thuốc đắng miệng, cố tình phái người tìm mua khế rim mật. Sớm biết thế này, mứt khế cho nàng ăn, chẳng thà ném cho chó ăn!

Bùi Thận vừa tức vừa hận, sắc mặt âm u: “Đúng là ta đã sai, thứ đồ chơi đê tiện như nàng xác thực không xứng làm thϊếp cho ta, chỉ nên làm đứa nha hoàn làm ấm giường thôi!” Dứt lời, y khóa chặt hai tay nàng, đẩy nàng ngã xuống.

Thẩm Lan hoảng sợ, cố hết sức giãy giụa: “Ngươi buông tay! Buông tay! Bùi Thận!”

Thấy nàng giãy giụa tóc tai rũ rượi, thở hào hển không ngừng, Bùi Thận ghì chặt nàng dưới người, cười lạnh: “Ta cũng không ép buộc người khác.” Ngụ ý muốn Thẩm Lan tự cởi xiêm y, cam tâm tình nguyện TruyenHD.

Thẩm Lan đang nao nao, lại nghe Bùi Thận cười nói: “Kết quả thi Hương của Dương Duy Học vẫn chưa được yết bảng đúng không? Dù cho hắn có tên trên bảng này, sang năm tháng hai cũng sẽ phải tham gia TruyenHD nhỉ?” Bùi Thận cũng từng dùi mài kinh sử, học hành vất vả hơn mười năm, dĩ nhiên sẽ không làm những việc bỉ ổi thế này, chẳng qua nói dối gạt gẫm dọa nạt nàng thôi.

Thẩm Lan bị uy hϊếp mà phẫn nộ không thôi. Thấy nàng như vậy, Bùi Thận vừa tức tối vừa đố kị, một bên thầm nhủ nàng quả là có cảm tình Dương Duy Học, một bên lại nghĩ nàng chắc có lẽ sẽ tự nguyện cởi xiêm y. Truyện được edit bởi Mạnh bà và đăng tải trên blog tamsinhtamthe.wordpress.com

Ai ngờ Thẩm Lan chợt tỉnh táo lại, cười lạnh không ngừng: “Bùi đại nhân nói đùa. Gian lận khoa cử là án lớn động trời, nếu bị người ta bóc ra được, tiền đồ coi như tan nát. Ta là nhân vật cỡ nào để có thể khiến ngài tự hủy tiền đồ mà sai sử giám khảo thi Hương đánh rớt Dương Duy Học?”

Nghe vậy, Bùi Thận tròn mắt đánh giá nàng mấy lần. Nàng vốn ra từ lò ngựa gầy, chỉ học một ít thơ từ hát khúc đã có thể lên làm ngựa gầy cao cấp, tới lúc làm nha hoàn cũng chỉ lo xử lý những việc trong viện thôi, làm sao có thể biết những thứ này?

Thẩm Lan đâu hề đoán được suy nghĩ trong lòng y, nhưng chỉ cần tưởng tượng tới kết quả thi đại học bị hủy, nàng tức đến run người: “Người khác khổ cực học hành bao lâu, ngươi vì sao muốn hủy tương lai của người ta.”

Lời này thốt ra, Bùi Thận bỗng có mấy phần ngơ ngẩn, chỉ cảm thấy một nỗi bi phẫn ẩn hàm bên trong, dường như là chính bản thân nàng bị hủy tiền đồ vậy.

Bùi Thận ngờ vực trong lòng, nhưng rồi lại thấy mình suy nghĩ nhiều. Năm đó vừa gặp, y đã từng điều tra Thấm Phương một lần. Nàng bảy tuổi bị bán cho Lưu mụ mụ, ngoại trừ năm mười bốn tuổi ngã vào giếng, sau khi tỉnh lại mất hết trí nhớ thì không còn gì khác bất thường. Nếu không phải bối cảnh nàng sạch sẽ, Bùi Thận cũng sẽ không nhận nàng làm nha hoàn.

“Không làm cách này cũng được, thế thì để ta phái người tra xét xem Dương gia có làm việc gì bất hợp pháp hay không.” Bùi Thận lạnh giọng tiếp tục uy hϊếp.

Thẩm Lan bị y khóa chặt hai tay, nghe vậy cũng thôi giãy giụa, giễu cợt đáp: “Ngươi cứ việc đi tra. Nếu Dương gia thật sự che giấu việc ác, áp bức dân lành, ngươi đi tra cũng có thể tìm lại công lý cho bá tánh bị hại.”

Bùi Thận thấy nàng tư duy nhanh nhẹn, tranh luận sắc sảo, một bên thích sự thông minh hiểu biết của nàng, một bên lại tiếp tục bị nàng chặn họng. Y nhủ thầm, nàng quả là cái thứ TruyenHD (3) ném không vỡ, đập không nứt!

Bùi Thận buồn bực nói: “Ta nói Dương gia gặp chuyện, bọn họ phải xảy ra chuyện.”

Thẩm Lan qua cơn tức, cười lạnh đáp: “Ngươi bớt lấy lời lấy lẽ gạt gẫm ta, ngươi còn chưa xấu xa tới nỗi một hai phải mưu hại Dương gia.” Cũng không phải đối thủ sống còn, cần gì phải thế?

Nghe nàng thốt ra lời này, cơn giận trong lòng Bùi Thận hơi nguôi ngoai. Tính ra đối với nàng, bản thân y cũng được vài lời hay ý đẹp. Chưa kịp khuây khỏa, lại nghe Thẩm Lan mắng: “Con người ngươi chỉ bỉ ổi trong chuyện nam nữ thôi!”

Bùi Thận bị nàng nhận xét bỉ ổi, tức giận che miệng nàng lại. Nàng nói y bỉ ổi, vậy y bỉ ổi cho nàng xem.

Thẩm Lan bị y ngậm lấy môi răng, lưu luyến mơn trớn, chà qua xát lại, chẳng mấy chốc đã hai mắt ướt đẫm, hổn hển hít thở, cả người cũng mềm ra.

Phản ứng sinh lý không thể khống chế được, thế là Thẩm Lan cũng hôn ngược lại y, thấy nàng đáp lại, Bùi Thận mừng rơn, cúi đầu hôn môi nàng.

“Xi ——” Bùi Thận chợt thấy trên môi đau rát, bật dậy sờ tay lên, nhận ra khóe miệng bị nàng cắn bật cả máu.

“Gan nàng càng ngày càng to đấy nhỉ.” Bùi Thận giận đến cười gằn, lạnh lẽo nói.

Răng môi của Thẩm Lan nhuộm máu đỏ bừng, nghe vậy cũng lạnh giọng đáp: “Chỉ cho phép Bùi đại nhân cưỡng ép con gái nhà lành, chứ không cho phép ta phản kháng sao?”

Bùi Thận quệt đi vệt máu nơi khóe miệng, cười lạnh: “Dĩ nhiên nàng có thể phản kháng. Thuần phục một con ngựa hoang lông đỏ, để xem hai ta ai có kiên nhẫn hơn?” Dứt lời, phất tay áo rời đi. Truyện được edit bởi Mạnh bà và đăng tải trên blog tamsinhtamthe.wordpress.com

Thẩm Lan ngã xuống giường, vất vả mới đuổi được y đi, nàng cũng cạn hết sức lực, vốn định suy tư một số việc, nhưng không chịu nổi cơn chóng mặt hoa mắt mà cơn bệnh mang tới, một lát sau nàng lim dim chìm vào giấc ngủ.

Bùi Thận bước nhanh ra cửa phòng, tức giận bừng bừng.

Thấy y bước ra, Đàm Anh sán lại hỏi: “Đại nhân, khi nào chúng ta lên đường?” Nói xong, chợt thấy sắc mặt Bùi Thận dưới ngọn đèn dầu u ám lạ thường, khóe miệng còn bị rách.

Đàm Anh hết sức hối hận, hắn nhào tới làm gì chứ! Thế này khác nào tới cười chê đại nhân. Cơ mà tính tình nàng kia đúng thật vừa hoang dã, vừa dũng mãnh, dám cắn đại nhân thành như vậy.

Thấy Đàm Anh nhìn sang, Bùi Thận ra lệnh: “Tìm thuốc tới đây.” Tuy chỉ là vết thương nhỏ, nhưng bị thương trên mặt dù sao cũng chọc người khác chế giễu.

Nói xong, Bùi Thận lại từ tốn nói: “Mới nãy ngã nên đυ.ng trúng khóe miệng.”

Đàm Anh nín cười, cúi đầu ậm ờ đáp lại, ý bảo đã hiểu.

Bùi Thận bôi thuốc, thuốc mỡ mát lạnh ấp lên miệng vết thương khiến tâm trạng y khá hơn một chút.

“Xin hỏi đại nhân tối nay nghỉ lại ở đâu?” Đàm Anh cẩn thận hỏi.

Bùi Thận đáp: “Không cần chuẩn bị phòng khác.” Nếu chỉ vì dăm ba câu của Thấm Phương mà đổi ý, y cũng không phải Bùi Thận.

Mấy ngày này nỗi lòng Thẩm Lan gặp nhiều kí©h thí©ɧ, vốn đã ngủ rồi. Nhưng nàng chưa lành bệnh, cơ thể khó chịu, ngủ không sâu lắm, chiêm bao suy nghĩ vẩn vơ, trong mơ hồ hình như thấy có bóng người đứng trên đầu giường.

…… Bóng người? Thẩm Lan chợt bừng tỉnh, giương mắt trông thấy Bùi Thận ngồi xuống cạnh giường.

Lại là Bùi Thận. Thẩm Lan chỉ cảm thấy vô tận mỏi mệt. Hai lần đào vong thất bại, đổ bệnh, cãi vã, đã hao mòn hết sức khỏe và tinh thần của Thẩm Lan. Nàng thở dài một tiếng, chán chường hỏi: “Ngươi tới làm gì nữa?”

Hiếm hoi mới gặp dáng vẻ bình thản của nàng, Bùi Thận thấy lòng hơi dịu lại: “Nàng nếu nghĩ chỉ nói dăm ba câu đã có thể khích cho ta để nàng làm ngoại thất, thông phòng, thì nàng lầm rồi. Chờ về tới Kinh đô, ta sẽ nạp nàng.”

Thẩm Lan ngước mắt, trong lòng chỉ thấy bi ai. Nàng không phải không nghĩ tới việc làm ngoại thất hoặc thông phòng, không có nhiều nha hoàn trông giữ, cũng không tính là thϊếp, có lẽ còn có cơ hội chạy trốn.

Nhưng Bùi Thận vừa tĩnh tâm lại đã lập tức lấp kín lỗ hổng này. Thẩm Lan trào dâng lên nỗi tuyệt vọng, lẩm bẩm nói: “Ta không làm thϊếp.”

Lại là câu này. Bùi Thận bị nàng đốt lên lửa giận, oán hận nói: “Ngựa gầy Dương Châu có tiếng tự cam ti tiện, biết nịnh nọt chủ mẫu. (chú thích 1 trong phần chú thích của tác giả) Nàng cũng xuất thân ngựa gầy, sao tính tình bướng bỉnh khó thuần như thế, tú bà của nàng dạy kiểu gì vậy?”

Thẩm Lan tức đến run người, đang định há mồm cãi lại, nhưng hồi sau cũng chỉ cười tự giễu. Quan niệm Bùi Thận nằm lòng hơn hai mươi năm, vài câu của nàng sao có thể lay chuyển?

“Ta không cãi với ngươi, ngươi chỉ cần biết, ta không muốn làm thϊếp là được.” Thẩm Lan thở dài một tiếng, gương mặt mỏi mệt. Truyện được edit bởi Mạnh bà và đăng tải trên blog tamsinhtamthe.wordpress.com

“Không muốn làm thϊếp?” Bùi Thận cười lạnh: “Nàng trốn khỏi nhà cao cửa rộng, vất vả chạy ra ngoài, là để tới ở nơi thế này sao?”

Y chỉ quanh bốn phía: “Nhà tranh vách đất, rèm cửa chắp vá, tường rêu ngói vỡ. Bàn thì chân thấp chân cao, lu gạo trống trơn không có lấy nửa hạt gạo. Nàng thì có thể gánh được nước, hay là chẻ được củi? Xa khỏi ta, nàng ngay cả sống cũng không sống nổi.”

“Ngói vỡ thì thay, gạo hết thì mua. Bàn ta tự sửa được. Gánh nước ta mướn người gánh thay.” Thẩm Lan lạnh lùng nói: “Sao ngươi biết ta sống không nổi!”

Thấy nàng lại là cái vẻ không chịu cúi đầu, Bùi Thận cũng lạnh lùng nói: “Tiền đâu? Tiền lấy đâu ra?”

Thẩm Lan bướng bỉnh: “Nếu không phải ngươi chặn ngang, sắp tới ta sẽ hợp tác với Dương Duy Học, mở hiệu sách buôn bán văn bát cổ. Chờ làm ăn phất lên, cung cấp khắp cả nước, tiền tài sẽ chảy tới ầm ầm thôi.”

Thấy nàng còn dám nhắc Dương Duy Học, Bùi Thận cáu giận dị thường, cũng chẳng thèm cãi nữa, chỉ mắng chửi: “Nàng là cái thá gì? Chuyện trên đời làm gì tới lượt nàng quyết định!”

Lỗ tai Thẩm Lan chợt ong ong, tái mặt ngẩng đầu, ngơ ngẩn nhìn y. Hồi lâu sau, nàng mờ mịt hỏi: “Ngài nhất định phải bắt ta làm thϊếp sao?”

Bùi Thận lạnh mặt không đáp.

Thẩm Lan bi thương nói: “Nếu nói về nhan sắc, có dạng mỹ nhân nào mà ngài không chiếm được? Nếu bàn về tính tình, tỳ nữ ở Phủ Quốc Công ai ai cũng dịu ngoan nghe lời. Sao cứ nhất định phải là ta?”

Bùi Thận ngẩn ra, rồi lại sa sầm mặt: “Chuyện trên đời đâu ra lắm lý do vậy.”

Đã gặp, là phải được.

Sắc mặt Thẩm Lan bỗng dần dần suy bại, dường như cỏ khô hoa héo bị hút cạn sinh lực, chỉ ngẩn ra nhìn y không nói một lời.

Thấy thần sắc nàng đờ đẫn, lòng Bùi Thận cũng rỗng tuếch, khẽ nói: “Nàng đã hạ sốt rồi, ngày mai chúng ta lên đường tới Nam Kinh tế tổ.” Nói xong tháo giày lên giường, ôm nàng đi ngủ.

Trăng khuyết đêm lạnh, chăn màn cũng lạnh, lại thêm đang bệnh, cơ thể Thẩm Lan cũng hơi thấm lạnh.

Nàng bị Bùi Thận ôm, tựa vào l*иg ngực ấm nóng của y, hơi ấm liên tục truyền sang khiến tay chân nàng dần ấm áp trở lại.

Chỉ có nỗi lòng vẫn như là ngâm trong nước đá, lạnh đến độ khiến nàng run rẩy.

Thẩm Lan mở to mắt nhìn đỉnh màn. Màn này sớm bị Bùi Thận thay đi, đổi thành bức màn thủy mặc thêu gấm viền bạc, vẽ một bức TruyenHD.

Bùi Thận nghe tiếng hít thở chưa đều mới mở mắt nhìn, thấy đôi mắt trong veo của nàng còn mở to, nhíu mày nói: “Sao chưa ngủ?”

Thẩm Lan không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm người đi đường trong bức TruyenHD, lúc lâu sau ngẩn ngơ thốt lên: “Thật là đẹp.”

Bùi Thận nhìn tấm màn kia mấy lần, định nói bức họa trên này vẽ khô khan quá, có gì đẹp đâu, nhưng thấy tâm trạng nàng có vẻ tốt hơn, không còn vẻ mặt xám như tro tàn ban nãy, y cười nói: “Nếu nàng thích thì sai người gói lại trong hành lý, mang theo về Kinh là được.”

Thẩm Lan lắc đầu: “Không cần.”

Người trong tranh bước lên nơi cao, lọt vào tầm mắt là biển mây tầng sóng, núi cao nghìn trùng, cỡ nào thong dong thích ý. Cớ gì phải bắt theo nàng về Kinh?

Thẩm Lan nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: “Đợi chúng ta rời khỏi, ngài mang những thứ này tặng hết cho người già neo đơn vùng này đi.”

Bùi Thận trong bụng mừng thầm, nghĩ rằng nàng đã thông suốt. Nhưng rồi nhớ tới lần trước nàng bị bắt về cũng ra vẻ nhận mệnh như vậy, mấy ngày sau thì ý đượm tình nồng, trong mắt chứa toàn hình bóng y. Cuối cùng tất cả thì ra đều là vì chạy trốn.

Bùi Thận giở giọng cảnh cáo: “Nàng đừng hòng nghĩ đến chuyện bỏ trốn nữa. Ta đã có thể bắt nàng hai lần, cũng không ngại có lần thứ ba đâu.”

Nghe vậy, Thẩm Lan lại trào dâng cảm giác mệt mỏi chán ghét, pha lẫn vài phần tuyệt vọng.

Có lẽ là đang bệnh mà suy nghĩ nhiều, khiến tâm trạng Thẩm Lan càng thêm ủ dột. Những cảm xúc tuyệt vọng như thủy triều dày đặc cuộn trào không ngớt, mãi đến khi hoàn toàn nhấn chìm nàng mới thôi. Truyện được edit bởi Mạnh bà và đăng tải trên blog tamsinhtamthe.wordpress.com

“Nói gì đi chứ.” Bùi Thận nhíu mày.

Sau một lúc lâu, Thẩm Lan thẫn thờ nhìn y, mở miệng nói: “Ta nên làm gì bây giờ?”

Bùi Thận ngẩn ra, cho rằng nàng đang hỏi mình, y cười nói: “Này có gì khó? Nàng không cần nghĩ nhiều, ngày tháng sau này chỉ cần đi theo ta sinh hoạt là được.”

Dứt lời lại nói: “Ta hiện giờ đã là Tuần phủ Sơn Tây, chờ tế tổ xong trở về Sơn Tây, bên trong Phủ nha toàn bộ tùy nàng thích bài trí thế nào thì làm. Thích mua gì thì mua, thích dùng màn nào thì dùng.”

Thẩm Lan biết y đây là đánh một gậy, tặng một quả táo. Nhưng nàng thật sự không dậy nổi chút hứng thú nào, mặc y ôm vào lòng, lẳng lặng không đáp lại.

Ngoài phòng một mảnh trăng treo, gió tây nhẹ thoảng. Trong phòng ánh nến lấp lánh, đôi câu thì thầm.

Bùi Thận ôm nàng thủ thỉ bên tai. Giọng y trầm thấp, ôm lấy nàng chậm rãi chuyện trò, lơ đễnh toát ra đôi chút luyến lưu khó tả.

Những ngày mai hân hoan, sung sướиɠ, đáng mong chờ đó, được dăm ba câu của Bùi Thận phác hoạ, khiến Thẩm Lan hơi ngây ra.

“Nàng không phải thích nghe hát sao? Sơn Pha Dương, Ái Sổ Lạc đều có nguồn gốc từ vùng Tuyên Đại, chừng đó mướn người vào phủ hát cho nàng nghe.”

“Thế nhân đều biết TruyenHD, thực ra song song đó còn có TruyenHD cũng rất nổi danh. Hoắc Sơn ở Trung Trấn, Sơn Tây chính là một trong năm ngọn núi Ngũ Trấn. Đến ngày hiến tế, dân chúng bốn phương tám hướng đều tề tựu lại, cực kỳ náo nhiệt.”

“Còn nhớ lúc trước ta từng nhắc về hội chùa Minh Ứng Vương không? Ta có rảnh sẽ dẫn nàng đi xem, còn có thể nếm thử đặc sản súp lơ Sơn Tây, rượu Tương Lăng ……”

Tác giả có chuyện nói:- Đoạn Bùi Thận nói Ngựa gầy Dương Châu có tiếng tự cam ti tiện, biết nịnh nọt chủ mẫu là lấy từ《 Vạn Lịch dã hoạch biên 》của Thẩm Đức Phù, nguyên văn viết: Thả giáo dĩ tự an ti tiện, khúc sự chủ mẫu, dĩ trí đại gia đố phụ, diệc hữu nghiêm vu tha phương, khoan vu dương sản giả, kẻ sĩ ích an chi. => Đại ý là ngựa gầy từ nhỏ được dạy tự biết phận mình thấp hèn, chịu nịnh nọt chủ mẫu, cho nên vợ cả dù có ghen đi nữa, cũng chỉ nghiêm khắc với thϊếp hầu mà khoan dung hơn với ngựa gầy. Không phải gánh nỗi sầu do thê thϊếp tranh chấp cãi vã, đám kẻ sĩ nạp thϊếp càng yên lòng hơn.- Đời Minh phía chính phủ sách phong Sơn Thần, ngoại trừ Ngũ nhạc, còn có Ngũ Trấn.

- Sơn Pha Dương, Ái Sổ Lạc nguồn gốc từ Tuyên Hóa, Đại Đồng, Liêu Đông

- Súp lơ, rượu Tương Lăng đều là đặc sản Sơn Tây.