Chương 28: Móng giò hầm đậu tương

Triệu Tuyết Mai đợi chừng mấy ngày, rốt cục đợi đến lúc Dương Kiến Quốc gọi điện thoại về nói thứ bảy tăng ca không trở về ăn cơm.

Không trở lại ăn cơm tự nhiên là vừa vặn, Triệu Tuyết Mai nhanh chóng thu thập đồ đạc chuẩn bị ngồi xe về phố Triều Dương, trước khi đi lại đυ.ng phải Dương Tiếu không biết mới vừa đi nơi nào trở về. Dương Tiếu nghe Triệu Tuyết Mai nói muốn đi phố Triều Dương, liền nói gã phải cùng đi.

"Con vẫn là đừng đi, mẹ một mình đi xem ông nội con rốt cục có ý định gì?!"

Dương Tiếu chuyển đảo mắt.

"Không được, chỉ có một mình mẹ, ông nội mặc dù nói chuyện được, nhưng mà còn có hai đứa khó ưa kia, nếu mẹ bị khi dễ thì làm sao bây giờ."

Triệu Tuyết Mai tuy rằng cảm thấy hai người kia không dám đối với cô như thế, nhưng Dương Tiếu có thể nói như vậy trong lòng cô dù sao vẫn là vui vẻ, đáp ứng

"Vẫn là Tiếu Tiếu nhà chúng ta hiểu được đau lòng mẹ."

"Đương nhiên rồi ạ mẹ là mẹ con, con không đau lòng mẹ thì đau lòng ai"

Triệu Tuyết Mai bị câu nói này cảm động, cười đến không ngậm miệng vào được, lôi kéo tay Dương Tiếu chuẩn bị ra cửa.

"Đúng rồi mẹ, bao giờ ba được phát lương ạ"

"Ngày hai năm, làm sao vậy?"

Dương Tiếu chưa bao giờ quan tâm đến việc này, làm sao đột nhiên lại hỏi đề tài này?

Dương Tiếu gãi đầu một cái,

"Không có gì, chính là hỏi một chút, ba một người kiếm tiền cũng thật cực khổ, nếu không

con định chọn thời điểm đi xem có việc nào phù hợp không?"

Dương Tiếu rãnh rỗi ở nhà đã mấy năm, từ tốt nghiệp sau đó thực tập mấy lần liền nơi này ngại mệt, nơi đó ngại đắng không chịu làm, Triệu Tuyết Mai tuy nói chiều đứa con trai này, bất quá cũng biết còn tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp, cô chỉ cần nhắc Dương Tiếu đi làm thì nó lại nổi giận, nói bọn họ không chịu nổi nuôi gã ở nhà, cuối cùng thì cô cũng không nói tiếp. Tuy nói Dương Kiến Quốc một người đi làm có chút cực khổ, Triệu Tuyết Mai lại nghĩ đợi Dương Tiếu lớn lên một chút thì tốt rồi. Giờ lại nghe Dương Tiếu tự mình nói muốn đi làm, có thể thấy được Triệu Tuyết Mai có bao nhiêu giật mình, con trai cuối cùng cũng hiểu chuyện, cũng không uổng phí cô thương nó như thế.

Triệu Tuyết Mai mừng tít mắt.

"Con có tâm như vậy mẹ rất cao hứng, bất quá tìm việc làm cũng cần vội vã, để ba con nhờ quan hệ giúp con một chút, có thể hay không tìm công việc thoải mái"

Một là sợ con trai chịu khổ, hai là sợ nó giống như trước vì quá mệt mỏi mà đòi nghỉ việc, uổng phí tâm tư của bọn họ.

Dương Tiếu bất quá là có việc cần nghĩ, tùy tiện nói một chút, thấy mẹ gã tưởng thật muốn lập tức để gã đi làm, bộ dạng liền hơi không kiên nhẫn.

"Được được, đến lúc đó thì mẹ tính cho con ạ."

Triệu Tuyết Mai không biết tại sao Dương Tiếu lại có bộ dạng đó, cũng không nói tiếp mà chuyển sang chủ đề khác.

"Tiếu Tiếu,trước tiên con đừng cùng hai người kia xung đột, mẹ tự có biện pháp"

Dương Tiếu không biết mẹ gã nói có biện pháp là biện pháp gì, bất quá gã cũng mặc kệ mẹ gã nói thế nào, gã chính là xem Lâm Thục Ý không vừa mắt, cho nên ở bên ngoài thì gật đầu, bên trọng lại không coi trọng

Lần này Triệu Tuyết Mai cũng không giả vờ giả vịt, ngược lại lần này đi, nếu không đạt được mục đích sẽ không bỏ qua,cô cũng không thể để tiếp tục như vậy, quá là tiện nghi cho người khác.

Nhưng lúc đi đến tiệm cơm Tây Tần, không nghĩ tới bên trong lại đầy người ngồi.

Triệu Tuyết Mai trợn mắt lên, nhìn cái quán cơm nhỏ tầm thường này.

"Anh chàng đẹp trai, cho chúng tôi hai tô mì thịt bò."

"Bên này cho một bán mì gà, thả nhiều rau thơm"

"..."

Quán cơm nhỏ này người đông như mắc cửi, không phải là cô đi nhầm chứ, quá khứ lần thứ hai tái diễn, Triệu Tuyết Mai lui về sau nhìn lại bảng hiệu phía trên.

"Mẹ đây là tiệm cơm của ông?!"

Dương Tiếu cũng không thể tin được, bọn họ vẫn luôn không hề để mắt đến tiệm cơm này, cửa hàng không một chút gây chú ý, nói dễ nghe thì gọi cổ điển, nói khó nghe chính là cũ nát. Dương Kiến Quốc đi làm ở xí nghiệp, Triệu Tuyết Mai thà rảnh rỗi ở nhà, cũng không muốn làm cái này, dưới cái nhìn của cô nơi đây tràn đầy dầu mỡ bám vào người rất khó chịu, huống chi là Dương Tiếu

Cho nên thời điểm ở đây bọn họ cũng không đến xem quán cơm nhỏ này, dưới cái nhìn của bọn họ, mặc dù có người đến ăn nhưng bán rẻ như thế có thể kiếm mấy đồng tiền, hơn nữa người tới cũng đều là mấy người giống nhau, Triệu Tuyết Mai càng cảm thấy do người quen đến ủng hộ mà thôi.

Phải chăng kì thực là mấy năm nay họ đều bị Lão Dương Đầu lừa gạt?

Cái quán cơm nhìn ảm đạm dĩ nhiên lại có nhiều khách như vậy.

Triệu Tuyết Mai mặt lập tức đen lại.

"Mẹ đi hỏi ông nội con xem rốt cục chuyện gì xảy ra!"

Triệu Tuyết Mai đi vài bước liền vào tiệm cơm, không thấy Lão Dương Đầu, lại thấy được Lâm Thục Ý bên trong bếp, còn Thẩm Phục đứng bên ngoài thu tiền.

Trong đầu đã nhanh chóng nghĩ đủ loại tâm tư, thế nhưng lại không nghĩ tới Lão Dương Đầu lại để quán cơm cho người ngoài quản, Triệu Tuyết Mai nhanh chóng nổi trận lôi đình.

"Hai người các ngươi làm sao còn ở nơi này? Ông ta ở đâu?!"

Lời nói tương đối không khách khí, Triệu Tuyết Mai nguyên bản không có ý định tới liền trở mặt, nhưng cô hiện tại nhịn không được.

Lâm Thục Ý từ trong cửa sổ nhỏ nhìn ra,nhìn thấy người đàn bà kia, cùng con trai cô ta, hơi nhướng mày.

Lão Dương Đầu từ sáng sớm vẫn luôn ở đây, tới gần trưa mới bị bọn họ thuyết phục trở lại nhà nghỉ ngơi, kết quả chân trước mới vừa đi, hai người kia liền tìm tới cửa Lâm Thục Ý không nói, Thẩm Phục liền nhíu mày một cái lên tiếng,

"Tìm ông nội làm gì? Các người định tới nhận lỗi à?"

Lời này nhắm thẳng vào lần trước bọn họ đến đây, bên ngoài tỏ ra xin lỗi, bên trong lại có mưu đồ. Hơn nữa ngữ khí của Thẩm Phục trào phúng không thôi, Dương Tiếu nghe được liền giận dữ tiến bước dài đi lên phía trước.

Trong quán, mọi người ngồi tràn đầy nhìn thấy hai người đột nhiên xuất hiện, trông bộ dạng của bọn họ liền biết là tới gây sự

Dương Tiếu đi lên một bước liền bị Triệu Tuyết Mai cản lại, cũng không phải sợ cái khác, mà trong lòng cô lại nghĩ tiệm cơm sinh ý tốt như vậy, nếu để Dương Tiếu hù khách nhân, chẳng phải là cái được cũng không đủ bù cái mất sao.

Lâm Thục Ý cũng không hi vọng bọn họ ở trong cửa hàng nháo lên, làm tổn hại đến cửa hàng, ông Dương nếu nhìn thấy nhất định sẽ thương tâm.

Nghĩ vậy liền từ trước cửa sổ nhỏ, đưa tay kéo áo Thẩm Phục.

"Không nên ở chỗ này nháo."

Thẩm Phục nhìn cái tay trắng nõn túm lấy vạt áo hắn, tâm tình bị hại người kia quấy rối lập tức trở nên tốt hơn nhiều, khoé miệng cũng nhếch lên.

"Tôi biết rồi, tôi dẫn bọn họ ra ngoài."

Lâm Thục Ý nghe hắn nói như vậy liền nhíu mày lại.

"Một mình anh?!"

Lo lắng cho hắn à? Ý cười trông đôi mắt Thẩm Phục càng đậm hơn, nếu không phải có nhiều người nhìn hắn thật muốn đưa tay nhu nhu tóc cậu.

"Cậu yên tâm, tôi lại không phải đi đánh nhau"

Xác thực không phải đi đánh nhau, chỉ là muốn đi giáo huấn một chút mà thôi, Thẩm Phục buông xuống khoé miệng, lạnh sưu sưu nhìn Dương Tiếu.

"Có chuyện gì thì ra ngoài nói đi"

Thẩm Phục hai tay đút túi, khá là phách lối từ trước mặt Dương Tiếu đi tới, thời điểm đi đến còn quay đầu giễu cợt gã, hướng gã nở nụ cười, rõ ràng đang cố ý làm gã tức giận.

Dương Tiếu quả nhiên lập tức liền bị nhen lửa, đi theo hướng Thẩm Phục, hoàn toàn quên mất lần trước gã còn bị nhận thiệt thòi trên tay Thẩm Phục.

Triệu Tuyết Mai muốn ngăn, lại không ngăn cản được, nguyên bản cô không muốn ở chỗ này nháo, lại không muốn bị động cùng Thẩn Phục đi nơi khác, dù sao đã rất nhiều năm cô chưa đến đây.

Nhưng bây giờ Dương Tiếu đã đi theo, Triệu Tuyết Mai đành phải giẫm chân, quay đầu lại nhìn Lâm Thục Y trong mắt tràn đầy ý giận, liếc mắt một cái, cũng đi theo. Dương Tiếu tính cách kích động, Triệu Tuyết Mai sẽ không quên Dương Tiếu từng bị thằng nhãi kia động thủ.

Ba người đều đi, Lâm Thục Ý trái lại không có cách nào yên lòng, nhưng mọi người đang dùng cơm, cũng không tiện đóng cửa tiệm.

Suy nghĩ một chút, Lâm Thục Ý gọi điện cho Tiểu Uyển, giờ là cuối tuần Tiểu Uyển đang ở nhà, lại đây giúp cậu coi cửa hàng cũng được.

Tiểu Uyển chưa từng nhận điện thoại của Lâm Thục Ý, ngay cả số cô trong điện thoại cũng là do cô cưỡng ép bắt Lâm Thục Ý lưu vào, thậm chí cô còn đặt tiếng chuông riêng khi Lâm Thục Ý gọi tới, nhưng thiệt thòi là nó chưa hề vang lên một lần. Cơ mà hai nhà ở gần nhau như vậy cũng không cần thiết phải gọi điện thoại.

Cho nên tiếng chuông đặc thù reo lên nửa ngày, Tiểu Uyển không ý thức được có điện thoại gọi đến. Bà nội Tiểu Uyển ở nhà bếp nấu một nồi móng giò hầm đậu tương, tìm cái hộp dự định mang qua cho Lão Dương Đầu một ít, nghe thấy điện thoại Tiểu Uyển kêu, lại không thấy ai nhận, liền cuống lên.

"Tiền Tiểu Uyển, cháu có nhận điện thoại hay không? Chuông reo nửa ngày rồi đó"

Tiểu Uyển lúc này mới ý thức được là tiếng chuông đặc thù của Lâm Thục Ý, không để ý tới bà nội đang sinh khí gầm rú, liền vô cùng phấn khởi đi nhận điện thoại.

"Giúp anh nhìn tiệm cơm một chút? Được,được, không có chuyện gì, em đây liền đi, hai phút hai phút là đến"

Nói xong cũng hấp tấp chạy tới cửa chuẩn bị đi giày rời đi

Bà nội Tiểu Uyển từ phòng bếp nhô đầu ra,

"Còn chưa ăn cơm đâu, cháu đi đâu vậy?"

"Anh Tiểu Ý nói muốn cháu đi giúp anh ấy coi tiệm cơm một chút anh ấy có việc muốn ra ngoài."

Coi tiệm cơm? Tiểu Phục đi đâu rồi? Bà nội Tiểu Uyển cầm hộp giữ ấm trong tay nhấc lên.

"Chờ đã, cháu đi thì thay bà mang theo cái này, nói để bọn họ ăn trưa"

"Được rồi!"

Tiểu Uyển hấp tấp liền trở về cầm hộp giữ ấm xong lại hấp tấp đi.

"Con bé này chạy nhanh như gió thế, không biết bao giờ có thể trưởng thành đây"

Tuy nói như vậy nhưng khoé miệng đều là nụ cười cưng chiều.

Hai người kia đến một hồi liền theo Thẩm Phục đi, cho nên mặc dù là gây chuyện, mọi người cũng không có để ý. Trong cửa hàng lại tới mấy người nữa, Lâm Thục Ý nói xin lỗi không làm việc được, mong bọn họ thông cảm, sau mười phút Tiểu Uyển chậm chậm đi đến.

"Anh Tiểu Ý, bà nội bảo em mang móng giò hầm sang đây"

Lâm Thục Ý đỡ lấy hộp giữ ấm, cười nói.

"Thay anh cảm ơn bà nội, Tiểu Uyển giúp anh coi chừng cửa tiệm một chút"

Tiểu Uyển phất tay, cười híp mắt cái.

"Anh mau đi đi."

Từ tiệm cơm Tây Tần đi qua ba cái ngõ hẻm, Thẩm Phục mới dừng lại, ngõ này bình thường không có người qua lại, làm nơi dùng để giải quyết chuyện là tốt nhất.

Dương Tiếu cũng đi đến sau đó, Triệu Tuyết Mai cũng chầm chậm theo sau, trong lòng có suy nghĩ, chỗ này hẻo lánh lại yên tĩnh, Thẩm Phục dẫn bọn họ đến chỗ này làm gì chứ? Nếu không phải không ngăn được Dương Tiếu cô tuyệt đối không đi theo, nghĩ tới Triệu Tuyết Mai liền trừng mắt, lên tiếng dọa người.

"Cậu dẫn chúng tôi, tới nơi này làm gì? Ban ngày ban mặt cậu tính làm gì chúng tôi"

Triệu Tuyết Mai vừa nói như thế, Dương Tiếu mới nhớ đến người này không phải nhân vật dễ đối phó, cũng không khỏi có chút hối hận chính mình lỗ mãng qua loa.

Thẩm Phục nhún nhún vai một bộ dạng vừa thích ý vừa thoải mái.

"Không có gì, chỉ là không muốn xem các người ở trong cửa hàng hồ đồ mới chuyển sang nơi khác nói chuyện mà thôi"

Nói xong còn giễu cợt nhìn Dương Tiếu.

"Thế nào? Cậu sợ à?"

Dương Tiếu bên trong cũng đã lúng túng nhưng không thể hiện trên mặt.

"Sợ mày, chuyện buồn cười"

Triệu Tuyết Mai dù sao cũng là người từng trải, cũng biết không nên nhảy vào bẫy phép khích tướng của Thẩm Phục, đem Dương Tiếu lôi ra phía sau, còn nói.

"Chúng tôi không có lời nào để nói với cậu, Tiếu Tiếu chúng ta đi"

Thẩm Phục không nói lời nào chỉ là miệt thị nhìn Dương Tiếu, hắn biết tính tình Dương Tiếu dễ sinh khí, sẽ không như vậy liền đi.

Quả nhiên Dương Tiếu nghĩ đi nghĩ lại vẫn là ngừng lại, gã cũng không tin, người này tuy có chút khí lực mạnh, còn có thể làm gì gã."

"Mẹ hai người chúng ta không phải sợ hắn, mẹ không phải muốn bảo bọn họ cút khỏi nhà ông nội sao? Hiện tại không nói, còn đợi bao giờ?"

Triệu Tuyết Mai âm thầm tức giận Dương Tiếu vào lúc này còn kích động thêm phiền, nhưng cũng ngừng lại nhìn Thẩm Phục.

"Tôi không biết hai người các cậu tiếp cận cha tôi là vì mục đích gì, cha tôi là người nhẹ dạ, nếu như các người có mưu đồ khác cũng đừng trách chúng tôi không khách khí"

"Có mưu đồ khác, bà cho rằng chúng tôi giống như bà muốn nhà ở của ông hả?"

Lần này Triệu Tuyết Mai bị chọc giận đến cái mặt đều đỏ chót.

Lần này liền Triệu Tuyết Mai đều bị tức giận cái mặt cũng đỏ chót.

Thừa dịp lực chú ý của Thẩm Phục đều đặt trên người mẹ gã Dương Tiếu lập tức xông lên, định cho Thẩm Phục một nắm đấm.

Chân dài của Thẩm Phục quét qua, một cước đạp lên bụng Dương Tiếu, sau đó liền đạp gã thật xa.

Hai tay đều đút túi, cũng không hề duỗi ra lấy một cái.

Triệu Tuyết Mai lập tức nhào tới trước Dương Tiếu gào lên

"Bớ người ta!! Đánh người nè, mau đến xem đi, ban ngày ban mặt lại bắt nạt đánh người!!"

Thẩm Phục tựa như cười mà không phải cười.

"Tôi có thể không động thủ, chính là gã tự nhào lên."

Dương Tiếu giờ mới biết chính mình đυ.ng phải tấm sắt, bụng vừa đá không khỏi đau đớn.

Xưa nay Dương Tiếu là miệng cọp nhưng gan thỏ, lần này chịu thiệt thòi cũng không dám kêu gào. Thẩm Phục thờ ơ kích gã hai lần, gã chỉ là sắc mặt khó coi nhưng lại không có phản ứng, ngược lại Triệu Tuyết Mai không nhịn được chửi ầm lên, Thẩm Phục lắc đầu, hắn phí công phu lớn như vậy, kết quả lại chẳng được gì.

Tay cắm vào túi quần đang chuẩn bị đi, lại nghe Triệu Tuyết Mai gào cổ họng không sạch sẽ mắng.

"Mày là cái đồ tiểu bạch kiểm không biết xấu hổ, không biết Lão Dương Đầu từ đâu đem dã chủng trở về, còn dám ra tay đánh người? Cả thằng nhãi con kia nữa,các người dám đánh Tiếu Tiếu, tao sẽ không để bọn mày sống yên lành đâu..."

Thẩm Phục quay đầu lại thâm trầm liếc nhìn cô ta một cái.

Triệu Tuyết Mai đến cùng vẫn còn có chút sợ sệt, đầu óc xoay chuyển xoay một cái không dám mắng hắn, liền lôi người khác ra mắng"

"Vật nhỏ Lâm Thục Ý kia cũng phải là cái thứ gì tốt, bên trong toàn là yêu khí khắc chết cha mẹ, sau này cũng không làm được việc gì tốt, không chừng chính đồ chơi để vạn người cưỡi, ngàn người ngủ....!!"

Cô cũng là trước đó vài ngày mới từ Internet biết đến, trên thế giới này còn có đồng tính luyến ái cùng trai bao. Lúc đó cô còn thẳng thắn phi nước bọt buồn nôn, không nghĩ tới hiện tại từ ngữ mới đó có đất dụng võ, khiến Dương Tiếu nghe cũng sửng sốt một chút.

Ai biết Thẩm Phục lập tức liền đen mặt, thân thể đồng thời quay lại, ở trên cao nhìn xuống giống như Tu la đến từ địa ngục, đầy sát khí nhìn cô.

"Bà nói cái gì?! Lặp lại lần nữa!!"

Bốn chữ quả thực từ trong hàm răng chen ra, Triệu Tuyết Mai bị bộ dáng này của hắn sợ đến run lên một cái, há miệng còn muốn mắng nhưng cũng không dám.

"Thẩm Phục."

Lâm Thục Ý từ một đầu khác của ngõ hẻm đi tới, sắc mặt như thường, cũng không biết có nghe được cái gì không.

Thấy lần này lại thêm một người tới, sắc mặt Dương Tiếu trắng hơn, một Thẩm Phục bọn họ không đối phó được, càng không nói là thêm người nữa.

Lâm Thục Ý cũng không thèm nhìn bọn hắn, đi tới trước mặt Thẩm Phục.

"Nói xong chưa?"

Thẩm Phục thu hồi một mặt tàn nhẫn cười híp mắt gật gật đầu,

"Nói xong rồi."

"Nói xong rồi thì về nhà thôi, bà nội Tiểu Uyển đưa chút móng giò hầm đậu tương đến, lần trước anh không phải nói muốn ăn sao.

Thẩm Phục nheo mắt lại,

"Là cậu muốn ăn thì có"

Lâm Thục Ý rốt cục nở nụ cười.

"Đúng, tôi cũng muốn ăn, chúng ta trở lại ăn đi, kêu ông nội cùng nhau ăn."

Thẩm Phục gật gật đầu đưa tay nhu nhu đỉnh đầu Lâm Thục Ý.

"Cậu đi trước, tôi nói với bọn họ hai câu rồi đi"

Lâm Thục Ý không có phản đối, rốt cục nhìn Dương Tiếu liếc mắt một cái.

"Nói đi, bất quá đối với loại người như thế, cũng không cần nói quá nhiều."

Thẩm Phục cười to, nguyên lai Lâm Thục Ý vẫn sinh khí.

Lâm Thục Ý chân trước vừa đi, Thẩm Phục giận tái mặt, đi tới trước mặt đôi mẹ con kia, ngồi chồm hỗm xuống, tựa như cười mà không phải cười,

"Bà dì, cái lời nên nói cái nào không nên nói tôi nghĩ bà đều biết, không cần tôi dạy bà đi, còn có đứa con trai này của bà..."

Thẩm Phục nói, lắc đầu một cái.

"Hơn nửa đã tàn phế, nếu không cố gắng dạy dỗ, sợ rằng bà sẽ không có cơ hội nữa đâu"

Thời điểm Thẩm Phục nói đến từ tàn phế, Triệu Tuyết Mai còn tưởng rằng Dương Tiếu bị đánh cho tàn phế, nhưng lời phía sau vừa nói Triệu Tuyết Mai mới biết Thẩm Phục là có ý gì, tức giận trợn mắt lên, cả người run run nhưng vẫn không sợ nói tiếp.

"Con của tao, không cần mày quan tâm!!"

Thẩm Phục cũng không giận, cười híp mắt đứng lên, nhìn Dương Tiếu.

"Lại để cho tôi nhìn thấy các người tới nơi này gây sự...!"

Hậu quả chưa nói xong, Dương Tiếu lại có thể cảm giác được một luồng ý lạnh, từ phía sau lưng chạy thẳng tới trán.

Nói xong câu đó, Thẩm Phục thản nhiên một tay đút túi, hướng phía Lâm Thục Ý đi xa.

Hết chương 28