Chương 48: Cự Pháo

Ngay lúc Từ Phàm đang thưởng thức phong cảnh của biển Vô Tận, đột nhiên nghe thấy tiếng hét phấn khích.

“Ta hiểu rồi! Ta hiểu rồi!” Sa Điêu hưng phấn hét lớn, chạy về phía Từ Phàm.

Dáng vẻ nôn nóng kia, khá giống học sinh tiểu học mới giả xong đề khó muốn khoe với giáo viên.

“Tư sư đệ, phù văn ngoài cùng của ngươi có tác dụng chuyển tiếp tin tức, theo lý thuyết, chỉ cần có đủ pháp khí chuyển tiếp, ở khoảng cách xa cũng có thể trò chuyện liên lạc với nhau.” Sa Điêu hào hứng nói, hắn cảm thấy như mình đã tiếp xúc với một lĩnh vực thần kỳ.

“Lợi hại, kết cấu phù văn này ta phải suy nghĩ thật lâu mới hiểu ra.” Từ Phàm khen ngợi, Sa sư huynh này cũng là thiên tài.

“Không lợi hại như Từ sư đệ, vậy mà lại lĩnh hội được tổ hợp trận pháp phù văn như thế.” Sa Điêu đáp lại.

Lúc này, thuyền Phù Thiên đã cách xa đất liền, đã không còn thấy đường bờ biển phía sau thuyền nữa.

Đúng lúc này, toàn bộ hạm đội hạ xuống biển, thuyền Phù Thiên và chín chiến hạn rơi vào mặt biển, tạo ra những con sóng lớn.

Lúc này, một chiến hạm trong đó phát ra âm thanh kỳ quái, một khẩu pháo phụ trên chiến hạm tỏa ra ánh sáng màu xanh.

“Bùm!”

Một tiếng nổ, một cột sáng màu xanh dày một mét đập vào mặt biển ở phía xa, sau đó Kim Viêm Tuần vệ đang tuần tra trên không cưỡi Kim Viêm Điểu bay về phía mặt biển bị ánh sáng xanh đánh trúng.

Chỉ trong chốc lát, một đội Kim Viêm Tuần vệ nâng một con cự kình dài năm trăm mét.

“Khởi đầu tốt, xem ra chuyến đi thu thập tài nguyên này sẽ rất có thu hoạch.” Sa Điêu nhìn con cự kình đang bị nâng ở phía xa rồi nói.

“Đây là cự kình vùng biển nông, nhìn hình dáng này hẳn là Luyện Hư kỳ.”

“Tối nay chúng ta thật có phúc, đáng tiếc Yêu thú Luyện Hư kỳ chúng ta chỉ có thể uống chút canh.” Sa Điêu tiếc nuối nói, trước khi trở thành Kim Đan kỳ, không thể ăn bậy bạ.

Lúc này thứ Từ Phàm quan tâm không phải chuyện buổi tối có uống canh hay không, mà đang cảm thán khẩu cự pháo này quá mạnh, chỉ một phát bắn, yêu thú Luyện Hư kỳ đã tiêu đời.

Nhìn thấy Từ Phàm kinh ngạc, Sa Điêu mỉm cười, vẻ mặt này giống hệt như mình lúc trước, đều bị sức hấp dẫn của cự pháo này thuyết phục.

“Từ sư đệ, lần đầu tiên thấy pháo bắn, sau này quen là được.”

“Đây chỉ là khẩu pháo phụ, đợi đến lúc gặp phải Yêu thú Độ Kiếp kỳ, Đại Thừa kỳ, thì mới ngoạn mục.”



“Pháo chính của chín chiến hạm đồng loạt bắn, không gian cũng có thể tan vỡ.” Sa Điêu khoa trương miêu tả uy lực của khẩu pháo chính cùng nổ cho Từ Phàm, khiến Từ Phàm khao khát.

“Sa sư huynh, khẩu pháo phụ vừa rồi, bắn một pháo phải tiêu hao bao nhiêu linh thạch?” Từ Phàm tò mò hỏi.

“Đây không chỉ tiêu hao linh thạch, nếu quy đổi thành linh thạch, tiêu hao của một phát bắn này là mười vạn linh thạch.”

“Những thứ này chỉ là vấn đề nhỏ, con cự kình vùng biển nông vừa rồi, tùy tiện bán chút linh kiện cũng có năm mươi vạn linh thạch.” Sa Điêu nói, hắn cũng từng hỏi sư phụ hắn về vấn đề tương tự.

Từ Phàm hít một hơi thật sâu, một phát bắn này đủ hơn một tháng làm việc của hắn.

“Đây cũng không tính là gì, khẩu pháo chính mới kí©h thí©ɧ, một phát bắn năm mươi vạn linh thạch, có thể tổn thương Yêu thú Độ Kiếp kỳ, Đại Thừa kỳ.” Sa Điêu lại tiếp tục nói, sau đó lôi kéo Từ Phàm thảo luận ý tưởng trận pháp phù văn vừa rồi.

Ba ngày sau, Từ Phàm thông qua quan hệ của Diệp Tiêu Dao, đi lên một chiến hạm, lần này hắn đến, chủ yếu là để nghiên cứu trận pháp phù văn của cự pháo linh lực.

Sau khi lên thuyền Phù Thiên, Từ Phàm phát hiện toàn bộ người Thiên Khuyết Môn đều vô cùng thiên vị Luyện Khí Sư, không hề tiếc công bồi dưỡng Luyện Khí Sư.

Trong mấy ngày nay, bởi vì hắn lấy thân phận Luyện Khí Sư đi lên thuyền Phù Thiên, chỉ thu thập tài nguyên để lại phế liệu, Từ Phàm đã bị chia một chồng.

Từ Phàm ước tính đại khái, những phế liệu này có thể trị giá hơn ba vạn linh thạch, đồng thời trên thuyền Phù Thiên, vô cùng hoan nghênh các Luyện Khí Sư đến nghiên cứu phù văn khắc trên thân tàu, hy vọng sau này Thiên Khuyết Môn có thể chế tạo ra thuyền khổng lồ có thể bay lượn ở biển Vô Tận.

Nhìn Tuần vệ Nguyên Anh bên cạnh, Từ Phàm thầm thở dài, trong hạm đội thuyền Phù Thiên chỉ điểm này không tốt, ngoài trừ Luyện Khí Sư và Luyện Đan Sư chuyên trách, còn lại ít nhất là Kim Đan kỳ, thậm chí ngay cả Kim Đan kỳ cũng rất ít gặp.

Theo lời của Từ Phàm, nếu tùy tiện bắt một tu sĩ mặc chiến giáp trên thuyền, ít nhất Nguyên Anh trở lên, lúc may mắn còn có thể chộp được Luyện Hư Đại Năng.

“Tiền bối, vãn bối chỉ cần quan sát trận pháp phù văn của cự pháo một chút, không cần dẫn đường trước.” Từ Phàm nói, không ngờ mình lại được coi trọng như vậy.

“Không sao, ngươi quan sát thứ ngươi muốn, ta chỉ là muốn xin ngươi chỉ bảo một chút, ta gần đây cũng đang học luyện khí.” Một thanh niên mặc chiến giáp nói, đến Nguyên Anh kỳ, có thể xây nặn lại dung nhan.

Lúc này Từ Phàm cũng không khách sáo, đeo pháp khí mắt kính vào, bắt đầu quan sát phù văn trên cự pháo.

Từ Phàm vừa quan sát phù văn, vừa nói chuyện phiếm với thanh niên Nguyên Anh vừa mới bắt đầu học tập luyện khí này.

“Tiểu huynh đệ, ngươi có phát hiện gì?” Thanh niên Nguyên Anh nhìn Từ Phàm biểu cảm thán phục, hỏi.

“Không có gì, ta chỉ cảm khái công nghệ phù văn trên chiến hạm này một chút, nhất là phù văn trên cự pháo Lôi Viêm này, quả thực là vô cùng khéo léo, phối hợp với phương pháp luyện chế đặc biệt của pháo quản, thật là…”



Lúc này Từ Phàm giống như người nhà quê chưa từng nhìn thấy công nghệ cao, hắn càng tìm hiểu sâu, càng hiểu được chênh lệch trong đó.

“Sao vậy, ta cũng từng quan sát phù văn này rồi, cảm thấy cũng chỉ đến vậy, tìm được Luyện Khí Sư thích hợp, chúng ta cũng có thể chế tạo ra được.” Thanh niên Nguyên Anh không cho là đúng, cảm thấy mình học Luyện Khí vài chục năm, cũng có thể làm ra chiến hạm như vậy.

Tinh thần châm biếm của Từ Phàm vừa định bộc phát, nhưng nghĩ đến tu vi của thanh niên đối diện, lại đè ép mong muốn châm chọc xuống.

Khiêm tốn, thận trọng, mấy tên thích thể hiện không thể sống lâu trong Tu Chân giới.

“Tiền bối nói có lý.”

Từ Phàm không nhiều lời, sau khi quan sát phù văn một lần, rồi quay trở lại thuyền Phù Thiên.

Mới vừa đến thuyền Phù Thiên, Từ Phàm đã bị Sa Điêu bắt lấy.

“Từ sự đệ, thật ngại quá, ta nói một chút ý tưởng của ngươi cho sư phụ, lão nhân gia hắn rất hứng thú, muốn nói chuyện với ngươi một chút.” Sa Điêu ngượng ngùng nói.

Vãi, ta xem ngươi là bạn, ngươi lại bán ta đi.

Từ Phàm bất đắc dĩ, chỉ có thể đi theo Sa Điêu tới Luyện Khí Bộ.

Vừa vào Luyện Khí Bộ, Từ Phàm lại một lần nữa thán phục, chỉ là kỹ thuật mở rộng không gian này, không có phù văn tương ứng, cho dù bản thân có suy nghĩ trăm năm cũng không đoán ra được.

Bên ngoài rõ ràng là một căn phòng bình thường, không ngờ bên trong lại có diện tích không thua một thị trấn thế tục.

Sa Điêu đưa Từ Phàm đến bên cạnh một lão nhân có khuôn mặt hiền lành.

“Ngươi chính là người bạn có ý tưởng với pháp khí truyền tin mà Tiểu Sa nói à?” Lão nhân nhẹ nhàng hỏi.

“Chính là vãn bối.” Từ Phàm cúi đầu nói.

“Ý tưởng của ngươi rất sáng tạo, ta cẩn thận suy nghĩ một chút, nếu bày ra ba vạn sáu ngàn bảo khí cỡ lớn phụ trách trung chuyển ở Tượng Châu, lại phối hợp với ý tưởng pháp trận phù văn của ngươi.”

“Đến lúc đó, tất cả tu sĩ của Tượng Châu, đều có thể sử dụng pháp khí truyền tin tin của chúng ta.”

“Tăng cường pháp khí truyền tin một chút, thì có thể trực tiếp đối thoại hình ảnh từ xa.” Lão nhân chậm rãi nói.

Lúc này, suy nghĩ của Từ Phàm chính là không được coi thường trí tuệ của bất kỳ ai, đến cả trò chuyện hình ảnh đều nghĩ ra rồi, còn là hình chiếu hư cấu.