Chương 25: Xuất kỳ cục

Thân thể Trường Cung xiết chặt, cười xoay người ôm chặt Tử Dạ vào trong lòng, "Tử Dạ, thân thể ngươi vốn cũng mất sức lắm rồi, còn muốn hồ nháo."

"Ai, đáng chết..."

Tử Dạ vừa định mắng, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, mỉm cười nhìn Trường Cung, "Chẳng lẽ ngươi không có loại chuyện phiền lòng này sao? Mỗi tháng đều có một lần, ngươi giấu người ngoài thế nào?''Trường Cung nhẹ nhàng thở dài, bình tĩnh nói: "Ta không cần che giấu, bởi vì ta không có loại chuyện phiền lòng này.''Tử Dạ không khỏi kinh hãi, "Không thể nào, ngươi rõ ràng là nữ..."

Trường Cung cười đến có chút thoải mái, "Khi còn bé ta đã từng được uống một loại thuốc tên là ' đoạn dận tán ', đi một vòng qua quỷ môn quan rồi quay về, từ đó về sau, không còn chuyện phiền lòng này nữa.''"Thuốc gì?""Đoạn dận tán, sau khi ăn vào, sẽ đoạn tử tuyệt tôn, cả đời này ta sẽ không thể có hài nhi."

Trường Cung lạnh nhạt nói xong, vỗ vỗ vai Tử Dạ, nói, "Bất quá đều là chuyện xưa, không đề cập tới cũng được."

''Thế có đau không?'' Tử Dạ nhẹ tay xoa lên bụng Trường Cung, "Đột nhiên cảm thấy ngươi còn điên cuồng hơn so với ta nhiều.''"Cũng không phải là do ta điên cuồng, mà là ta không có cơ hội được lựa chọn."

Trường Cung nhẹ nhàng cười một tiếng, chụp lấy mu bàn tay Tử Dạ, nói, "Từ khi ta sinh ra, cha cùng mẫu thân đã quyết định con đường sau này của ta, nên đi như thế nào ta chỉ có thể tiến về phía trước, tận cho đến ngày ta chết đi.''Tử Dạ hít một hơi, nếu ngươi biết được rằng chín năm sau ngươi sẽ là tráng niên mất sớm, ngươi vẫn sẽ lạnh nhạt như bây giờ sao? Tâm Tử Dạ có chút đau xót, chui vào lòng Trường Cung, "Trường Cung..."

"Chuyện gì?""Nếu chúng ta bình yên rời khỏi Trường An, ngươi có bằng lòng rời bỏ đại Tề ẩn cư giang hồ hay không?'' Tử Dạ tràn đầy mong đợi mở miệng hỏi.Trường Cung hơi sững sờ, chỉ cười khẽ, "Nếu cơ duyên cho phép, ta sẽ.''"Tốt, một lời đã định, chúng ta sẽ cùng nhau ẩn cư, mang theo cả Tiểu Lạc Lạc nữa.'' Tử Dạ kích động cười một tiếng, "Bây giờ có thẻ an giấc ngủ rồi.''"Được."

Trường Cung âm thầm hít một hơi, mi tâm nhăn lại, chỉ khi bình yên rời đi Trường An, mới có ngày được ẩn cư thật sự.Bông tuyết dần dần rơi xuống nhiều hơn, trong đêm khuya, tuôn rơi không ngừng.Mắt Tử Dạ còn chưa kịp khép lại một khắc, Trường Cung đột nhiên đưa tay điểm chóp mũi Tử Dạ, nói: "Tử Dạ tỉnh dậy đi.''''Ta còn chưa ngủ đủ mà.'' Tử Dạ không thuận theo Trường Cung ở trong lòng nàng mà uốn éo "Ngươi chớ quấy rầy ta."

"Ha ha, có muốn ngủ cũng phải chờ khi chúng ta bình an rời khỏi đây rồi hãy ngủ.'' Trường Cung nói xong, đã ngồi thẳng người, đi tới cửa cầm trường kiếm lên, "Chúng ta nên xuất cục rồi.''"Ngươi nói bây giờ mang Tiểu Lạc Lạc đi?" Tử Dạ có chút không hiểu ý của Trường Cung.Trường Cung lắc đầu cười khẽ, "Tối nay ta không mang nàng đi, bất quá chỉ cần ngươi tin ta, ta sẽ có thể sớm mang nàng đi."

Nói xong, Trường Cung đi tới cạnh Tử Dạ, vỗ vỗ đầu vai Tử Dạ, ''Muốn xoay chuyển càn khôn thì phải xuất cục.

Tôn Tử binh pháp có dạy, công thành vi hạ, công tâm vi thượng[1].

Tối nay, ta muốn khiến Vũ Văn Linh Ca bại một lần trước, lần sau quay lại, mới có phần thắng."

Tử Dạ tràn đầy hứng thú mà nhìn Trường Cung, "Ngươi muốn làm cái gì?"Trường Cung ôn nhuận cười một tiếng, "Ngươi theo ta đi, lập tức sẽ biết!" Nói xong, Trường Cung đưa tay nắm chặt tay Tử Dạ, đi tới bên cửa sổ, "Chúng ta dùng trước một chiêu Kim Thiền Thoát Xác, lại đây, ta cõng ngươi đi!""Ha ha, tốt!" Tử Dạ ôm nhanh lấy cổ Trường Cung, "Ngươi chớ để cho ta té sấp xuống đất là được.''Trường Cung thương tiếc cười nói: "Ta không lo lắng bản thân sẽ gục xuống, mà lo lắng thân thể của ngươi, cứ ra ngoài tuyết thế này sẽ sớm lưu lại mầm bệnh.''"Ha ha, ngươi cũng còn rất biết thương hương tiếc ngọc."

Tử Dạ tựa đầu lên vai Trường Cung, ''Thôi được, ta không thể làm gì khác hơn là giao phó cho ngươi cả đêm."

Trong lòng Trường Cung có chút ấm áp, chỉ cười cười, cõng Tử Dạ nhảy ra cửa sổ.

Mũi chân mới đạp lên tuyết, Trường Cung liền nghe được một số tiếng vang phần phật phát ra từ tay áo, nàng nhìn lướt qua bốn phía rồi nương theo bóng đêm lao về phía tiểu trúc của Kỳ Lạc...Mặt khác sau khi Linh Ca dẫn Kỳ Lạc tới tiểu trúc, giữa trời tuyết giá lạnh, hai người đều tâm sự đầy bụng.''Để hai người ở chung một phòng, thật không có việc gì?" Kỳ Lạc nhìn qua ngôi thủy tạ ở phía xa xa, nhịn không được mở miệng.Linh Ca gật đầu cười nói: "Đương nhiên sẽ không có việc, kỳ lang, ngươi cứ an tâm nghỉ ngơi đi."

"Vậy còn ngươi?""Ta?" Linh Ca lắc đầu cười lạnh, "Ta đương nhiên sẽ tới phòng khách nghỉ ngơi thật tốt một đêm, hôm nay bệnh cũ tái phát, thân thể mệt cực kì."

Linh Ca Có chút dừng lại, mỉm cười nhìn Kỳ Lạc, "Ngươi yên tâm, ngày mai ta tìm lí do thoái thác, để hai vị bằng hữu kia của ngươi có thể quang minh chính đại hành tẩu trong phủ.''Kỳ Lạc cảm kích cười nói: "Cám ơn ngươi, Linh Ca."

"Không cần cám ơn, dù sao...

Ngươi cùng sắp thành hôn với ta.''"Thế nhưng là..."

"Ta biết ngươi vẫn không muốn cưới ta, chỉ là, ngươi không cưới ta, ta chỉ còn một con đường chết, cho nên, ta cũng không còn đường khác để đi.'' Linh Ca nói xong, không nói thêm gì nữa, vội vàng rời khỏi."

Linh..."

Thanh âm Kỳ Lạc im bặt mà dừng, chỉ có thể nặng nề thở dài, vừa nghĩ tới Tử Dạ cùng Trường Cung đã thân mật như vậy, trong lòng không nhịn được ẩn ẩn đau, lẩm bẩm nói: "Lạc Tử Dạ, chẳng lẽ tôi thật thích cô rồi sao?" Kỳ Lạc Mãnh liệt lắc đầu lại nghĩ tới Linh Ca, nếu như mình đi thẳng một mạch, Linh Ca đã nhiều lần cứu nàng, ân tình này phải trả như thế nào đây?"Ai..."

Kỳ Lạc lại tiếp tục thở dài, quay người đi vào tiểu trúc, tối nay, nhất định là một đêm khó ngủ."

Kẽo kẹt —— "Cửa Tiểu trúc được Kỳ Lạc đóng kỹ, Kỳ Lạc liền nhìn thấy trong nội đường có hai tên tiểu tỳ bị hôn mê."

Tiểu Lạc Lạc, chúng ta lại gặp mặt rồi!'' thanh âm Tử Dạ vang lên bên tai, đầu ngón tay nhẹ nhàng ôm lấy Kỳ Lạc, "Có nhớ tôi hay không đây?"''Cô...!'' Kỳ Lạc giật mình, chưa kịp phản ứng đã thấy Trường Cung ra hiệu cho nàng nhỏ giọng lại."

Kỳ Lạc cô nương, tính mệnh của Tử Dạ trong vòng ba ngày phải giao cho ngươi!" Trường Cung nói xong, liếc mắt nhìn Tử Dạ thật sâu, "Tử Dạ, mấy ngày này ngươi cần phải hảo hảo ở lại đây, giả làm nha hoàn, tuyệt đối đừng hồ nháo để lộ thân phận."

Kỳ Lạc lúc này mới phát hiện Tử Dạ đã mặc y phục của một tên nha hoàn vào,'' Tử Dạ, hai người tính làm gì?''"Tiểu Lạc Lạc, tối nay tôi sẽ nói cho cô biết.'' Tử Dạ vội vàng nở nụ cười với Kỳ Lạc, nhịn không được nhìn về phía Trường Cung —— thời khắc này Trường Cung đã mặc một bộ y phục của gia phó, đang định lướt ra khỏi cửa sổ."

Cao Trường Cung, không cho phép ngươi xảy ra chuyện!'' Tử Dạ đột nhiên mở miệng, khiến thân thể Trường Cung cứng đờ.Trên mặt Trường Cung hiện lên ý cười đầy thỏa mãn, nhưng vẫn hời hợt nói: "Ngươi cũng vậy, không được xảy ra chuyện gì, nếu không Kỳ Lạc cô nương sẽ rất khổ sở —— hoa chúc chi dạ[2], chờ ta tới cứu!"Mũi chân đạp mạnh cột cửa sổ Trường Cung cõng một tên tiểu tỳ bay vào bên trong đêm tuyết.Tử Dạ nhịn không được nhào tới bên cửa sổ, rõ ràng nhìn thấy mấy bóng đen đuổi sát Trường Cung, tâm không khỏi vì đó mà thắt chặt, nhíu chặt lông mày."

Hắn rốt cuộc muốn làm gì?" Kỳ Lạc không hiểu Trường Cung, kỳ thật nàng càng không hiểu nổi Tử Dạ.

Đây là lần đầu tiên nàng thất Tử Dạ nghiêm túc như thế, Kỳ Lạc nhịn không được hỏi ra miệng, "Lạc Tử Dạ, cô động tâm rồi à?''"Động tâm?" Thân thể Tử Dạ đột nhiên run lên, quay mặt lại, nhún vai, nói, "Cô thấy tôi giống động tâm sao?""Giống."

Kỳ Lạc nghiêm mặt gật đầu, "Cô quan tâm hắn."

Nụ cười trêu tức hiển hiện trên mặt Tử Dạ, đưa tay ôm lấy cổ Kỳ Lạc, ''Không phải tôi cũng quan tâm cô như vậy sao, cảnh sát Tiểu Lạc Lạc!'' mặc dù đang cười, thế nhưng tâm nàng cũng không thể bình tĩnh như trước kia, giờ này khắc này, trong lòng nàng quanh quẩn toàn bộ đều là an nguy của Trường Cung.Ánh mắt Kỳ Lạc bắt được đáy mắt Tử Dạ lấp lóe điều gì đó, đáy lòng không khỏi dâng lên sự mất mát, "Lạc Tử Dạ, cô hẳn phải biết, cả hai chúng ta ta đều không thuộc về nơi này, chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ trở về.''Tử Dạ trào phúng cười một tiếng, "Tôi đột nhiên cảm thấy, nơi này rất tốt, chí ít là một nơi có thể khiến tôi cảm thấy bình yên.''''Hắn cho cô bình yên à?'' Kỳ Lạc nhịn không được hỏi một câu nữa.Tử Dạ hoảng sợ cười nói: "Đương nhiên không chỉ có mình hắn, cô cũng có thể cho tôi bình yên mà.

Cái mạng nhỏ của tôi đều giao hết cho cô, cô cần phải suy nghĩ thật kỹ, làm sao bảo vệ tôi cho tốt? Đừng làm cho công dân tốt như tôi chết không nhắm mắt.''"Tử Dạ!" Kỳ Lạc đột nhiên nắm chặt tay Tử Dạ chắc chắn gật đầu, "Tôi sẽ không để cô có chuyện gì! Người có thể bảo vệ được cô, không chỉ có mình Cao Trường Cung.'' Nói xong ánh mắt Kỳ Lạc chuyển đến chỗ chiếc nhẫn hắc ngọc trên ngón vô danh của nàng, ''Tôi tuy cũng là phụ nữ, nhưng cô phải tin tôi, tôi khẳng định có thể bảo hộ cô đến khi chiếc nhẫn này phát sáng lần nữa, chúng ta sẽ cùng trở về!''Tử Dạ nhẹ nhàng cười cười, "Tiểu Lạc Lạc, hơn một tháng không gặp cô, cô quả thật đã thay đổi không ít.''''Ai cũng sẽ thay đổi."

Kỳ Lạc kiên định gật đầu, "Bất quá, tôi mãi mãi sẽ nhớ kỹ, tôi là cảnh sát, chức trách của tôi là phải là bảo vệ....''''Chỉ bảo vệ mình tôi thôi à? Vậy không phải tôi rất vinh hạnh sao?'' Tử Dạ nói xong nhịn không được quay nhìn nơi bóng lưng Trường Cung mất hút trong màn đêm, nói thầm: "Trường Cung, chúng ta sẽ gặp lại, đúng hay không?"''À...sao lại ngất nhỉ...'' nha hoàn dưới đất bỗng nhiên tỉnh lại, Kỳ Lạc cả kinh cuống quít buông tay Tử Dạ ra.Tử Dạ học những nha hoàn thường ngày hay thấy, đứng thẳng bên người Kỳ Lạc, không nhúc nhích nhìn nha hoàn kia xoa cổ ngồi dậy.Khi nha hoàn thấy rõ mặt Kỳ Lạc, hoảng hốt vội nói: "Nguyên lai là kỳ công tử, a, không! Là Quận mã gia ngươi trở về, nô tỳ...

Nô tỳ..."

Nha hoàn hoàn toàn không rõ vì sao mình té xỉu ở nơi này, nếu để cho Linh Ca biết tất nhiên sẽ không dễ dàng tha cho nàng!"Ngươi đừng hoảng hốt, ta thấy ngươi cũng mệt mỏi, hay là lui xuống nghỉ ngơi đi, nơi này có nàng hầu hạ là được rồi.'' Kỳ Lạc ra vẻ tỉnh táo khoát tay áo."

Vâng, Quận mã gia."

Nha hoàn hoảng hốt lui xuống, cẩn thận đóng cửa chặt vào."

Tiểu Lạc Lạc, cô cũng có khí khái của Quận mã gia lắm nha!'' Tử Dạ nhịn không được cười.Kỳ Lạc cười chua xót nói: "Việc này tôi vừa nghĩ tới đã thấy phiền, tôi là phụ nữ thì sao có thể cưới Linh Ca chứ?''"Làm sao không thể?" Tử Dạ lắc đầu, "Chỉ cần hữu tình, cưới thì đã sao?''"Ngươi không quan tâm?" Kỳ Lạc hỏi, ngay cả bản thân cô cũng không biết, đến tột cùng là muốn hỏi Tử Dạ có quan tâm về tình yêu giữa các cô gái, hay là muốn hỏi nàng có quan tâm cô lấy người khác hay không?Tử Dạ tựa hồ nghe ra câu hỏi của Kỳ Lạc nói, không dám đáp thẳng, chỉ có thể đánh trống lãng, "Vậy cô có thích quận chúa Linh Ca không?''''Tôi...'' sắc mặt Kỳ Lạc trắng nhợt, nghĩ đến ân tình Linh Ca trao cho cô, nhưng cũng không biết đáp như thế nào, "Nàng là nữ tử đáng thương, tôi khẳng định không ghét nàng."

''Người đáng thương tất có chỗ đáng hận, Tiểu Lạc Lạc, có đôi khi nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài.'' Tử Dạ thấm thía nói xong, "Nàng đến tột cùng là một người như thế nào, cô hiểu rõ hết được sao?''Kỳ Lạc cúi đầu suy nghĩ sâu xa, trả lời Tử Dạ không được, thế nhưng nụ hôn kia...

Kỳ Lạc nhịn không được gương mặt ửng hồng, nếu không phải yêu, nữ tử cổ đại sao lại to gan tới vậy được?[1]: công tâm chi thượng; Đây là câu nói của Mã Tốc khi tiễn Gia Cát Lượng lên đường Nam Chinh (và sau đó là đoạn Thất Cầm Mạnh Hoạch).

Thực ra đây là tư tưởng quân sự trong Binh Pháp Tôn Tử, Mã Tốc nói lại mà thôi, nguyên văn như sau: "攻心为上,攻城为下,心战为上,兵战为下" (Công tâm vi thượng, công thành vi hạ, tâm chiến vi thượng, binh chiến vi hạ), nghĩa là: Đánh vào lòng người là thượng sách, đánh thành là hạ sách; chiến tranh bằng tâm lý, ngoại giao là thượng sách, chiến tranh bằng vũ khí, binh lực là hạ sách.[2] Đêm động phòng hoa chúc.