Chương 27

Tuy rằng sau này Tần Huệ Công lấy lý do tôn thất oán hận, tru diệt biến pháp Thương Ưởng, ký Vệ Ưởng, nhưng Tần pháp cũng đã chế định, cho dù về sau Tần Huệ Công sửa "Công" làm "Vương", thành người đầu tiên xưng vương của Tần quốc, cũng không thể thay đổi địa vị của Tần pháp trong Tần triều.

Bởi vì đó là cha của hắn lập pháp!

Vẻ lại còn hữu hiệu!

Đừng nhìn hắn gϊếŧ chết Thương Ưởng, lại rất xem trọng Tần pháp của Thương Ưởng.

Cho nên ở Tần triều, mặc kệ là vương công quý tộc hay là bình dân dân chúng, ngươi nhất định phải thủ pháp!

- Thiếu gia, lão nô tuy cùng lão gia học qua một ít, nhưng.. cũng không phải thật tinh thông..

Ban đầu Lý Trung nói chuyện thật kiêu ngạo, dù sao thời đại này quản gia chủ yếu đều biết chữ, nhưng có thể nhận thức được nhiều như hắn, thiếu!

Nhưng sau đó chứng kiến đồ vật trong tay Lý Quý Dương, hắn liền nhụt chí.

Bởi vì hắn cũng chỉ là nhận thức chữ thường dùng, mà luật pháp hay công văn đều phải có người đặc biệt nhìn xem, hắn cũng nhận thức một ít chữ bên trong, không biết nhiều lắm.

Lý Quý Dương nghe xong lời của hắn, cũng biến thành ủ rũ.

- Vậy thì sao bây giờ, ở đâu có người nhận thức đây?

Lý Quý Dương nghĩ nghĩ, chưa từ bỏ ý định.

- Tiên sinh của ngài hẳn là nhận thức, chẳng lẽ hắn không có dạy ngài sao?

Lý Trung hỏi.

- Dạy!

Lý Quý Dương hít hít mũi:

- Nhưng ta còn chưa học xong đã được tiếp trở về rồi đâu!

Lý do này hắn đã sớm nghĩ kỹ!

Mình là một gà mờ, vừa lúc phù hợp với thân phận mười bốn tuổi hiện tại của hắn, còn chưa tới tuổi học thành tài!

Thời đại này đối với giáo viên xưng hô là "tiên sinh" mà không phải "lão sư".

Lão, thời cổ đại là xưng tôn với công khanh đại phụ "Lễ ký – vương chế": "Thuộc loại lão nhị thiên tử". "Tả truyện – Chiêu Công mười ba năm": "Thiên tử chi lão, thỉnh soái vương phú". Mà "Lão" quân vi thượng công, đại phu.

Cho nên "lão sư" là xưng hô tôn trọng của thiên tử đối với tiên sinh của mình, mà "tiên sinh" là xưng hô của người đối với ân sư thụ nghiệp của mình.

Mà "sư" dùng cho xưng hô giáo viên vốn có từ thời Đường Hàn Dũ (Sư nói): "Sư người, là truyền đạo thụ nghiệp giải thích nghi hoặc vậy". Mặt khác "Sư nói": Văn đạo hữu trước sau, thuật nghiệp có chuyên công. Ý nói biết đạo lý cũng có phân trước sau, mỗi người có chuyên nghiệp khác nhau, bọn họ đều là lão sư của chúng ta, "Tiên sinh" vẫn sớm biết đạo lý hơn "hậu sinh", cho nên "tiên sinh" chính là ý tứ lão sư.

Nhưng hiện tại là đang ở Tiền Tần, còn chưa có chuyện gì của Đường triều đâu!

Nhưng xưng hô giáo viên vẫn là "Tiên sinh".

- Vậy tiên sinh của ngài đang ở nơi nào? Hay là chúng ta mời hắn trở về đảm nhiệm giảng bài?

Lý Trung vừa nghe nói bài học của thiếu gia chỉ mới tiến hành được một nửa đã bị tiếp trở về, còn bị ba nô bộc kia khi dễ, lập tức liền đau lòng.

- Mời không được a!

Lý Quý Dương cười khổ:

- Lúc người trong nhà tìm ta trở về, các.. tiên sinh phải rời khỏi, đi du ngoạn, nếu ta đi theo thì không thể quay về trong nhà, nếu không đi theo thì cuộc đời này chỉ sợ cũng không còn cách gặp lại.

Còn gặp cái gì?

Cách hơn hai ngàn năm thời gian, gặp cái gì đây?

Cũng không biết là hắn đã chết, hoặc là xương cốt không còn, các đạo sư có tưởng niệm hắn hay không? Vẫn là cho rằng hắn ôm bảo bối bỏ trốn đây?

Có lẽ còn có lệnh truy nã?

Cũng không biết là trong cả nước hay là toàn cầu, nhưng hắn cũng không có cấp cao như thế a?

Vậy làm sao bây giờ?

Lý Trung sốt ruột:

- Hay là chúng ta đi mời một tiên sinh trở về?

Tuy Lý gia trang không lớn, nhưng cũng có tích tụ, mời tiên sinh trở về giảng dạy thiếu gia cũng không phải là không thể được, nhưng phải tiêu phí nhiều một ít, vả lại bình thường tiên sinh có thể dạy người chỉ sợ sẽ mang theo đệ tử, lại thêm một số tiêu phí..

- Để cho ta suy nghĩ lại!

Lý Quý Dương không lập tức đáp ứng, cúi đầu tiếp tục xem thẻ tre.

Thẻ tre là dùng đao khắc chữ, lại chà một chút nước sơn, cho nên thoạt nhìn cũng không tệ lắm, chủ yếu chính là, đây mới thật là Tần giản!

Nguyên nước nguyên vị!

Lý Quý Dương thập phần thỏa mãn!

Tốt hơn lúc trước hắn nhìn qua ảnh chụp Vân Mộng Tần giản rất nhiều!

Chẳng những có thể xem, còn có thể sờ! Tùy tiện sờ! Không cần tiền!

Thậm chí ôm thẻ tre này ngủ một giấc, ngủ thật lâu, cũng không có vấn đề gì!

Lý Trung lặng lẽ lui ra ngoài, thuận tiện tìm người đi xem Hàm Dương thành, nhìn xem có thể mời một tiên sinh trở về, hiện tại thiếu gia là chủ nhân Lý gia trang, không biết đầy đủ chữ thì làm sao bây giờ?

Năm đó lão gia cũng là biết chữ mới thành quan, hơn nữa cũng bởi vì biết chữ nên được liệt vào hậu cần, không cần ra chiến trường, chỉ phụ trách quản lý đồ vật, nếu không phải bị tập kích, lão gia bị trọng thương, không muốn tiếp tục làm quan, cũng không tới nỗi quay về địa phương này.

Kỳ thật lão gia là chính xác, những người đi cùng lão gia hoặc là trở thành quan càng lớn hơn nữa, cuối cùng thua ở tham lam, hoặc là chết trận sa trường, hoặc là do nguyên nhân khác đa số đều chết hết, chỉ còn lại lão gia còn có thể nuôi lớn năm con trai trong nhà..

Cho nên nói, Lý Trung bội phục nhất, tôn kính nhất chính là lão gia!

Lý Quý Dương cầm thẻ tre nhìn cho tới trưa, kết quả xem choáng đầu hoa mắt, lại đói bụng!

Nhưng đây lại không phải là giờ cơm!

Lý Quý Dương nghiến răng nghiến lợi đi vào phòng, Thuần Nhã thật nhu thuận ngồi coi chừng cửa, ba ngày nay nàng cũng đã quen rồi.

Đi vào phòng nằm xuống, hắn tiến vào không gian.

Trước khi thu thập cây nông nghiệp, hắn ăn hai quả đào.

Hết thảy trong không gian này cũng giống như Lý Quý Dương xem qua trong tiểu thuyết, chỉ là có chút im lặng, bởi vì ngoại trừ hắn không còn có người sống!

Còn có chuyện xấu hổ, hắn không có giấy vệ sinh để dùng!

Cổ đại dùng là "xí trù".. không nhắc, ghê tởm!

Vì suy nghĩ cho mông của mình, mấy ngày nay hắn dùng lá ngô đâu!

Thật sự là đáng thương!

Hay là trước tiên làm ra giấy?

Nhưng ở trong lịch sử, sớm nhất là Tây Hán ma giấy, nói cách khác, giấy xuất hiện thời gian sớm nhất là Tây Hán, hiện tại ngay cả thủ đô Đại Tần còn chưa có đâu, ở đâu có Hán nha!

Hắn sợ mình thay đổi lộ trình lịch sử, vạn nhất sẽ gây ra kết quả không tốt đây?

Rất nhiều người đều nghĩ qua, nếu Đại Tần đế quốc không bị diệt ở Tần nhị thế, sẽ như thế nào đây?

Nếu hắn trước tiên làm ra tứ đại phát minh, có phải sau này trong lịch sử sẽ có ghi chép về hắn?

Vậy hắn còn là hắn sao?

Sẽ sinh ra ảnh hưởng không tốt sao?

Sẽ không khiến cho phản ứng dây chuyền gì?

Nghĩ không ra, hắn chạy vào hệ thống đem phiền não nói với thanh âm máy móc.

Hơn nữa Lý Quý Dương đem thanh âm máy móc xem như là thùng rác tâm linh, lải nhải than thở không ngừng nghỉ!