Chương 12

Tiếng ông vừa cất lên, bác Mộc mừng như bắt được vàng, rồi với điệu bộ căng thẳng, bác nhanh chóng kể lại mọi việc cho ông Nghe, ông Hậu bị sao, rồi bò bằng 4 chân, tru lên như chó thế nào. Ông vừa nghe bác Mộc nói hiện giờ người ông Hậu máu me be bét, giọng cũng gấp gáp, nhưng không phải nói cho bác Mộc nghe, mà hình như nói cho người nào đó ở gần ông, tầm 3 phút sau, ông nói bác Mộc làm theo trình tự mà ông nói nhanh chóng nhất có thể. Bác Mộc vừa nghe vừa cố gắng ghi nhớ lời ông, gật đầu lia lịa. Nghe xong xuôi, bác Mộc tắt máy, tiến lại gần chỗ bà Liên. Trong khi mọi người đang xôn xao bàn tán, hoảng sợ, không biết phải làm gì khi thấy tình cảnh ông Hậu tự húc người mình vào cây Gạo, thì bà Liêm chỉ biết ngã vật ra đất mà khóc lóc rũ rượi, đấm ngực thùm thụp, thấy bóng bác Mộc tới gần, bà ta mới ngẩng đầu lên. Bác Mộc cúi xuống, ghé vào tai bà Liên thầm thì điều gì đấy. Bà Liên nghe xong thì ngừng khóc, những tóc và mặt vẫn ướt nước mắt, nhanh chóng đứng dậy chạy đi. Hành động của bà Liên khiến mọi người chú ý, có vài người thốt lên:

- Này bà Liên, chạy đi đâu đấy?

- Hay bị xúc động quá hóa điên luôn rồi.

- Phủi phui cái mồm chị, chị mới điên ấy?

- Ai ngăn bà ấy lại cái.

Có vài người tưởng bà Liên bị kích động tinh thần quá, hành động không được minh mẫn, tính cản lại, thì bác Mộc đã quát lên:

- Này mấy người kia, dừng lại, để bà ấy đi, biết cái gì mà nháo nhác cả lên thế hả?

Quát mấy người kia xong bác Mộc quay lại hướng dân làng, cao giọng:

- Mấy người đứng dạt hết ra cho tôi, mấy chú kia nữa, đúng, đúng rồi, mấy chú đang cầm dây thừng ấy, lui hết lại, nhanh.

Thấy bác Mộc quát lớn, mọi người đều nghe theo, có mấy cụ bô lão ở gần đấy, thì lại gần trao đổi với bác Mộc, xì xà xì xầm, bàn tán cái gì đấy.

Khi thấy các cụ hương sắc đang nói chuyện với bác Mộc, rồi vài cụ trong đó cũng quay sang phía dân làng nói:



- Bà con, cô bác lui xa ra, việc này chúng tôi đã có cách, bây giờ không được lại gần thằng Hậu, bây giờ mà lại gần nó là làm hại nó.

Mới đầu nghe lời bác Mộc quát, thì vẫn có vài người không nghe, hiếu kì việc lạ, muốn xán lại gần nhìn cho rõ. Nhưng nghe lời thông báo chắc nịch từ mấy cụ bô lão, thì tất cả đều ngoan ngoãn lui ra xa. Tôi được đặc cách hơn người khác, vì đi cùng bác Mộc và cũng chắc do là cháu ông. Nên mấy cụ đều không nhắc nhở gì, ở gần thì tôi có thể nhìn rõ ông Hậu hơn. Sau khi thấy mọi người dạt ra hết, thì lúc này ông Hậu mới bớt dữ tợn, nằm phủ phục ở gần gốc cây Gạo, miệng vẫn cười đầy quỷ dị, nhễu nhão nước dãi, lè lưỡi mà liếʍ hai bên tay, để nói tục một câu, thì trông ông ấy không khác gì một con chó. Phải gần 1 tiếng đồng hồ sau, thì người ta mới thấy bà Liên quay lại, trên đầu bà Liên có đội một cái mâm, bên trên có rất nhiều thức ăn, gà vịt đủ cả, ngoài ra còn có ba nén hương cắm trên đó, đang được thắp lên, khói nhang lan tỏa theo gió, kéo thành một đường dài. Mọi người đều biết ý dạt sang hai bên, tạo thành một lối đi cho bà Liên. Bà Liên đi chầm chậm, cố giữ cái mâm thăng bằng, hướng phía bác Mộc bước tới. Bà Liên lại gần bác Mộc, lấy trong túi xách một thứ gì đó, kín đáo nhét vào tay bác Mộc. Bác Mộc gật đầu, ra hiệu cho bà Liên. Với nét mặt đầy căng thẳng và hoang mang, bà Liên đi 3 bước ngừng lại một lần , thằng hướng cây Gạo chỗ ông Hậu đang nằm. Ông Hậu đang nằm liếʍ láp tay, vừa thấy bóng bà Liên đi tới, đã vội vàng bò dậy bằng bốn chân, nghển cao cổ, chun mũi lại hít hít, phía mông khẽ lắc qua lắc lại. Bà Liên đến cách ông Hậu gần 1 mét thì dừng lại, cẩn thận đặt mâm thức ăn xuống đất, quỳ xuống vái 3 vái, hô lớn:

- Chồng con phạm nhiều điều ác, nay con phận vợ, biết sai của chồng, vì ngặt chuẩn bị chưa chu đáo, có mâm cỗ mọn, chén rượu nhạt, nén nhang nhỏ, mong ngài hưởng dụng, tạm tha cho chồng con, con và gia đình tất sẽ hầu hạ ngài chu đáo hơn.

Ông Hậu nghe vậy, gật đầu cười quái dị, miệng the thé nói:

- Được, được, được.

Nói rồi, ông Hậu đưa mũi gần mấy nén nhang, hít lấy hít để, kì lạ thay, mỗi lần ông Hậu hít vào một hơi là nén nhang cháy rất nhanh, mất ngay một khúc, như người ta hút thuốc vậy. Hít được một nửa, mặt ông Hậu đê mê như người ta hít thuốc phiện, nước dãi vẫn chảy dòng dòng hai bên mép, nhểu cả xuống mặt đất. Bà Liên không dám nói gì, chỉ biết quỳ ở một bên, đầu cúi gằm, nhưng hình như bà cũng thấy được cảnh này, người bà run lên từng hồi. Hít xong hương, ông Hậu quay sang mâm thức ăn, liếʍ liếʍ hai bên mép, rồi bằng một hành động như con thú, ông ta nhảy xồ vào mâm thức ăn, không dùng tay bốc. Mà dùng miệng trực tiếp vùi đầu vào mà táp lấy táp để, ăn được một chút, dường như gặp được điều gì thích thú lắm, ông ta lại khoái trá ngửa cổ lên tru lên vài tiếng, rồi lại cúi đầu xuống ăn. Bà Liên vẫn cúi đầu, không dám hành động gì, nhưng lúc này ở ngoài, bác Mộc mặt đang toát lên vẻ lo lắng, ông Hậu ăn rất nhanh, ăn không nhả xương, thịt gà, thịt vịt, ông ta chỉ nhai nhai vài cái rồi nuốt xuống đánh ực. Bên ngoài dân làng đều trông thấy được cảnh này, xôn xao bàn tán, ai cũng nổi hết da gà, người lạnh toát. Thấy mâm cỗ sắp bị ông Hậu chén xong, dường như không chờ được nữa, bác Mộc bèn tiến lại gần, tưởng chừng như ông Hậu chỉ mải mê ăn không biết gì, nhưng hóa ra ông ta vô cùng cảnh giác, vừa thấy dáng bác Mộc, ông ấy liền ngừng ăn, nghển cổ, ngước đôi mắt đầy cảnh giác về phía bác Mộc. Bác Mộc đi lại gần đứng sau lưng bà Liên, đưa hai tay chắp lại, vô cùng cung kính, cười hề hề, cúi đầu nói:

- Dạ bẩm ngài, con thấy ngài ăn rất ngon, nhưng con thấy con tiện nhân này chuẩn bị chưa chu đáo cho ngài.

Nói đến đây bác Mộc trừng mắt, đưa chân đạp bà Liên ngã ra đất, rồi hướng về phía ông Hậu cười nói tiếp:

- Hề, hề, ngài thấy đấy, một mâm cỗ toàn thịt như thế này mà thiếu đi rượu thì đâu được ạ, may mắn làm sao con lại có bầu rượu ngon ở đây, con xin hiếu kính ngài, để ngài ăn đỡ mất hứng.

Mọi người vì ở xa quá chẳng ai nghe được gì, thấy bác Mộc đạp bà Liên ngã ra đất thì vô cùng khó hiểu xôn xao bàn tán. Thì thấy lúc này bác Mộc đưa tay vào túi quần, lấy ra một cái hồ lô bằng sứ, nhìn như bầu rượu. Ông Hậu thấy bác Mộc lấy từ túi ra một cái bầu rượu, lúc này vẻ cảnh giác trên mặt ông ta mới biến mất, lại thấy bác Mộc đạp bà Liên ngã vật ra đất, rồi nịnh nọt mình, lúc này mới cười tít mắt, lẩm bẩm vài câu:

- Tốt, tốt , tốt,...