Chương 21: Ta đã đáp ứng cho ngươi cơ hội! (2)

- Hừ, trò cười, khẩu khí thật lớn, trừ âm người ra, còn có bản lãnh gì!

- Thật đúng là không biết xấu hổ, một phế vật chỉ biết gây rắc rối, lại dám nói không người nào là đối thủ của hắn!

- Nếu không có lão gia tử, hắn sẽ là đối thủ của ai!

- Làm sao có thể lưu danh ngạch cho hắn đi lãng phí, đây tuyệt đối không thể!

Theo Tô Dật nói ra, toàn trường nhất thời rối loạn.

Muốn nói vừa rồi Tô Dật đánh Tô Kiều, toàn trường kinh hãi, đó là giật mình.

Bọn họ cũng vui vẻ xem náo nhiệt, dù sao những năm này cũng có rất nhiều người không ưa Tô Kiều.

Nhưng bây giờ Tô Dật muốn một danh ngạch, đã xúc phạm đến lợi ích của bọn hắn.

Giờ khắc này ở đây, đều là con cháu Tô gia đến tranh đoạt danh ngạch.

Bốn phía quảng trường nghị luận ầm ĩ, rất nhiều ánh mắt không vui nhìn Tô Dật.

- Cuồng vọng, làm càn, càng ngày càng vô pháp vô thiên!

- Tô gia có người như ngươi, thật sự là nghiệp chướng.

- Không biết tiến bộ, hoàn khố ngang ngược, ai...

Trên bàn tiệc, không ít lão nhân của Tô gia cũng tức giận.

Tô Dật yên tĩnh đứng đó, đối với bốn phía nghị luận giống như hoàn toàn không có nghe được, âm thầm cười khổ.

- Xem ra Tô Dật đường đệ rất tự tin với thực lực của mình, vậy chứng minh cho mọi người xem, ngươi có thực lực cầm được danh ngạch hay không!

Sau lưng Tô Kính Đình, Tô Vĩ một mực đạm mạc rốt cục mở miệng, chầm chậm đi ra.

Xoẹt...

Thời điểm thanh âm vang lên, dưới chân Tô Vĩ có ánh sáng nguyên khí nhàn nhạt hiện lên, điểm xuống mặt đất, thân hình nhất thời bay lên không trung, giống như phi yến nhẹ nhàng rơi vào trung ương diễn võ trường.

Tốt!

Tình cảnh như vậy, nhất thời làm cho không ít người vỗ tay khen hay, một số thiếu nữ Tô gia ánh mắt tỏa sáng, trái tim dập dờn.

Tô gia may mắn!

Một số lão nhân Tô gia cũng âm thầm tán thưởng, cũng may Tô gia không chỉ có tai tinh như Tô Dật, còn có thiên tài giống như Tô Vĩ, là tương lai của Tô gia.

Nghe bốn phía nghị luận, cảm nhận được ánh mắt tán dương, khuôn mặt Tô Vĩ mang theo mỉm cười, xa xa nhìn Tô Dật, nhưng trong mắt khinh thường lại không che giấu chút nào nói:

- Hôm nay ngươi có gan tới, ngược lại đã để ta có chút ngoài ý muốn, hi vọng ngươi cũng có lá gan ra sân, mời Tô Dật đường đệ!

- Tô Vĩ đại ca không ưa nhìn tiểu tử kia, muốn xuất thủ!

- Tô Vĩ đại ca đã sớm đột phá Nguyên Hồn cảnh, sợ là Tô Dật căn bản không dám lên sân!

Bốn phía nhất thời có không ít ánh mắt động dung, một số trưởng giả và trưởng lão Tô gia cũng chú ý tới.

Không có người ngăn cản, tựa hồ cũng muốn nhân cơ hội để Tô Vĩ giáo huấn Tô Dật.

Tô Kính Đình cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn.

- Ngược lại là quên...

Tô Dật ngừng bước, ngước mắt nhìn Tô Vĩ trên diễn võ trường, khóe miệng hơi nhấc lên ý cười.

Uyển Nhi nhìn Tô Vĩ trên diễn võ trường, tựa hồ lo lắng Tô Dật sẽ đáp ứng ra sân, bàn tay cầm tay Tô Dật thật chặt, trong mắt lóe lên từng tia ánh sáng.

Nàng nghe nói qua Tô Vĩ, người mạnh nhất thế hệ trẻ tuổi của Tô gia, ở toàn bộ Man Thành cũng xếp hàng đầu, hi vọng Tô Dật có thể cự tuyệt.

Cảm giác được bàn tay kia dùng lực, ánh mắt Tô Dật nhìn Uyển Nhi, mỉm cười, giống như bảo Uyển Nhi yên tâm.

Thả tay Uyển Nhi ra, Tô Dật chầm chậm đi lên diễn võ trường, nhìn Tô Vĩ nói:

- Ngược lại là quên, ngày ta trở về, ngươi bảo hôm nay muốn phế ta, ta từng đáp ứng cho ngươi cơ hội.

Nhìn cử động của Tô Dật, toàn trường lần nữa kinh ngạc, chẳng lẽ Tô Dật thật dám ứng chiến với Tô Vĩ sao.

Mà nghe Tô Dật nói, toàn trường càng động dung.

Không phải mọi người kinh ngạc Tô Vĩ muốn phế Tô Dật, cái này không kỳ quái.

Mà kinh ngạc là Tô Dật biết Tô Vĩ muốn phế hắn, lại còn dám đi lên, đây mới là sự tình khiến mọi người kinh ngạc.

Mọi người bạo động, Tô Dật nghênh ngang đi lên diễn võ trường, ở dưới vô số ánh mắt kinh ngạc nhìn soi mói, thẳng tắp đứng ở trước mặt Tô Vĩ, khóe miệng mĩm cười nói:

- Bây giờ cơ hội đang ở trước mắt ngươi, động thủ đi!

Nhìn thấy Tô Dật đáp ứng nhanh chóng như vậy, Tô Vĩ cũng âm thầm kinh ngạc.