Chương 38

Edit: Mộc Tử Đằng

Khương Tri Ngật bỏ khăn giấy vào thùng rác, từ tốn nói: “Vừa rồi cô định làm gì vậy?”

Thư Dao giơ tay lên nói: “Tôi muốn ghi chép lại…”

Khương Tri Ngật kinh ngạc, nói:”Ghi chép gì?”

Thư Dao suy nghĩ mấy giây rồi quyết định nói đúng sự thật: “Những việc cần chú ý khi mang thai và một vài ghi chép về bảo bảo.”

Tim Khương Tri Ngật đập nhanh hơn, nhớ vừa rồi mình đã dùng giọng “nghiêm nghị” với cô thì không khỏi cảm thấy hối hận và đau lòng.

Người đàn ông dịu giọng nói: “Cô ngồi yên đây, sổ ghi chép để ở đâu tôi đi lấy cho.”

Mắt Thư Dao còn hơi đỏ, nói: “Ở trên bàn bên kia.”

Khương Tri Ngật xoay người lại, nhìn thấy một cuốn sổ màu xanh lá cây đang nằm trên bàn. Anh với tay cầm lấy, cũng không mở ra xem mà trực tiếp đưa cho Thư Dao.

“Cảm ơn.” Thư Dao nhỏ giọng nói rồi cúi đầu mở ra.

Cô cúi đầu như vậy nên không thấy được biểu cảm của cô, chỉ thấy được hai hàng lông mi như cánh quạt khẽ run run. Khương Tri Ngật ngẩng đầu xoa xoa mi tâm, cho tới giờ anh cũng không ngờ chỉ trong mấy phút ngắn ngủi mà bản thân lại xuất hiện cảm xúc tức giận, đau lòng, hối hận còn cả một vài tâm tình chờ mong.

Anh ngồi xuống một cái ghế gần đó, tầm mắt rơi vào khuôn mặt trắng nõn của cô, nói: “Vừa rồi là tôi quá kích động, lại dùng từ không hợp lý, còn tức giận nữa không?”

Thư Dao sửng sốt một chút, ngẩng đầu nói: “Không…tôi không tức giận đâu.”

Khương Tri Ngật nhìn cô, giọng nói vừa bình tĩnh lại chứa đựng những cảm xúc khác, nói:”Phụ nữ mang thai mười tháng, trong đó có biết bao nhiêu khổ cực và khó chịu tôi biết….cho dù tôi có tìm hiểu đi chăng nữa cũng không cách nào tự trải nghiệm được.”

Thư Dao không nói gì.

Khương Tri Ngật khẽ thở dài: “Khi mang thai đứa trẻ này cô là người bỏ ra nhiều nhất, tôi không nên độc đoán trách mắng cô.”

Khương Tri Ngật không biết trong những gia đình khác, các ông bố bà mẹ làm sao có thể giữ cân bằng trong mối quan hệ giữa họ và con cái được, nhưng đối với anh, cho dù thân thể Thư Dao tốt hơn nữa, thể chất cô mạnh hơn nữa thì cuối cùng lúc mang thai so với không mang thai là không giống nhau, sự khổ cực và khó chịu của cô là cái làm anh không có biện pháp nào chia sẻ, cho nên sao có thể vì một chuyện nhỏ lại nổi nóng nghiêm nghị trách cô được? Dù mục đích của anh xuất phát từ sự lo lắng. Cho dù Thư Dao sai, anh cũng nên đặt mình vào hoàn cảnh của cô, hoặc là lựa chọn lời nói ôn hòa hơn, dùng phương pháp logic để nói cho cô hiểu.

Khương Tri Ngật hiểu sau khi phụ nữ mang thai thì tâm tình dễ dàng bị ảnh hưởng, cũng vô cùng nhạy cảm.

Nhất là khi vừa rồi nhìn thấy cô khóc, ngay lập tức cảm giác hối hận và tự trách chiếm lấy hết toàn bộ trái tim anh.

Anh hoàn toàn không yên tâm khi Thư Dao ở nhà một mình, không tin cô có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân. Vốn là do anh còn chưa hiểu hết về cô…

Tầm mắt Khương Tri Ngật lại rơi vào trang giấy ghi chi chít đầy chữ, nói: “Tôi xin lỗi.”

Vừa rồi đúng là Thư Dao có chút ấm ức, nhưng khi nghe những lời này của anh, còn chân thành xin lỗi cô thế kia thì mọi ấm ức và khổ sở trong lòng lập tức biến mất hết.

“Vâng…” Ngón tay Thư Dao khẽ nắm góc giấy, nói: “Không sao đâu.”

Ánh mắt Khương Tri Ngật trở nên ôn hòa, Thư Dao mím môi, dịu giọng nói:”Tôi biết là thầy Khương đang quan tâm đến tôi.”

Khương Tri Ngật không nói nữa, bầu không khí yên tĩnh và ấm áp.

Thư Dao lật vài trang rốt cuộc cũng tìm được chỗ ghi chép, sau đó từ từ nghiêng người qua, cười nói: “Thầy Khương anh nhìn đi, tôi đã tìm kiếm tư liệu, bảo bảo cũng có thời gian nghỉ ngơi nữa nè, bình thường thai động nhỏ vào buổi sáng, buổi chiều cũng vậy, còn buổi tối là lúc thai động nhiều nhất! Đợi đến tối chúng ta xem thêm nữa nha!”

Khương Tri Ngật nói: “…Được.”

Mặt trời vẫn còn chưa lặn, Thư Dao buông quyển sổ xuống, đứng lên nói: “Thầy khương muốn uống gì tôi đi…”

“Không cần đâu.” Người đàn ông nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô.

Thư Dao mở to mắt nhìn, Khương Tri Ngật nói:”Không cần phải để ý đến tôi.”

Thư Dao quay về giường ngồi, bàn tay phủ trên bụng, ngơ ngác hỏi:”Vậy chúng ta làm gì bây giờ…”

Vẫn chưa tới bốn giờ nữa.

Khương Tri Ngật hỏi: “Cô muốn uống gì?”

Này, sao lại hỏi ngược lại vậy?

Khương Tri Ngật: “Vừa rồi nói nhiều như vậy không khát nước hả?”

Dĩ nhiên, còn khóc một lúc nữa, cũng đã tiêu hao khá nhiều nước rồi, thêm vào đó, phụ nữ mang thai cần được bổ sung lượng nước nhất định, nhưng mà những điều này Khương Tri Ngật không nói ra.

Thư Dao suy nghĩ một lúc rồi nói: “À…nước ấm là được.”

Khương Tri Ngật đứng lên nói: “Thích trái cây gì?”

Đề tài thay đổi thật nhanh nha, nhưng mà vấn đề này không khó để trả lời, Thư Dao không chút nghĩ ngơi đáp: “Dâu tây!”

Khương Tri Ngật suy nghĩ mấy giây rồi nói: “Ừ, dâu tây pha với cần tây.”

Thư Dao ngẩn ra, nói: “Tôi còn chưa nói mình thích cần tây đó…”

Khương Tri Ngật cúi đầu nhìn cô, trong mắt tựa như mang theo ý cười: “Cần tây có nhiều vitamin B11, kết hợp với dâu tây sẽ mang lại dinh dưỡng gấp đôi, còn có thể khống chế thai nghén.”

Thư Dao thấy anh nói rõ ràng mạch lạc, thì đứng lên đi theo sau lưng anh, nói: “Sao thầy Khương lại biết nhiều như vậy?”

Khương Tri Ngật nghe được tiếng bước chân, quay đầu lại thì thấy cô đang đi sau lưng mình, anh nói: “Đi chậm thôi.”

Thư Dao ồ một tiếng, Khương Tri Ngật thả chậm bước chân nói: “Tôi đã tìm hiểu tài liệu.”

Thư Dao chợt dừng bước chân, trong lòng chảy qua một dòng nước ấm, sau đó bước chân không tự chủ được đuổi theo anh, cười nói: “Vâng.”



Dạo này Thư Dao rất ít nấu nướng trong phòng bếp, chỉ thỉnh thoảng khi cô nổi lên hứng thú mới tự nấu ăn thôi, đúng như suy nghĩ của Khương Tri Ngật, cho dù thể chất cô có khá hơn thì sau khi mang thai trạng thái thân thể cũng không thể đánh đồng với lúc trước được.

Bụng càng ngày càng lớn hơn, các phần khác trên cơ thể không cảm thấy gì nhưng lại hay mệt mỏi, lúc cô đi bộ nhiều sẽ muốn về phòng nằm nghỉ.

Khương Tri Ngật vốn định gọi điện cho người mang dâu tây tới, nhưng vừa mở tủ lạnh ra liền thấy bên trong có rất nhiều trái cây cùng với nguyên liệu nấu ăn phong phú, không khỏi cảm thấy lời bảo đảm lúc trước của Thư Dao “có thể tự chăm sóc tốt cho mình” có thể tin tưởng một phần nào đó.

Trái cây và nguyên liệu nấu ăn đều vô cùng tươi mới, có thể nhìn ra được là thường xuyên được đổi mới. Khương Tri Ngật lấy dâu tây và cần tây ra, xoắn tay áo lên rồi mang đi rửa.

Đây là lần thứ hai Thư Dao nhìn người đàn ông này đứng trong bếp, cô cảm thấy mình giống như nằm mơ vậy.

Khương Tri Ngật hiển nhiên không biết trong lòng Thư Dao đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy đối phương như một cái đuôi nhỏ luôn đi theo anh, trong lòng lại phần nào kinh ngạc và mới lạ.

Những cảm xúc này không khiến anh chán ghét mà ngược lại có chút thú vị.

Anh tách cần tây ra, sau đó rửa chung với dâu tây. Cắt bỏ cuốn quả dâu đi, mỗi trái đều cắt đôi ra, con dao sắc bén phát ra âm thanh rất nhẹ trên thớt, bàn tay của người đàn ông có khớp xương rõ ràng, mạnh mẽ có lực, cho dù đang cắt dâu, hình ảnh đó cũng đẹp đến không thể tưởng tượng được.

Khương Tri Ngật nhanh nhẹn cắt hết dâu tây, sau đó cho dâu tây và cần tây đã thái xong vào trong máy ép nước trái cây, rồi cúi đầu quan sát, sau đó ấn nút, âm thanh máy ép vang lên, Thư Dao đứng một bên cũng hơi khom người nhìn.

Khương Tri Ngật lắc đầu một cái, cũng không đuổi cái đuôi này đi, cho dù anh biết trong phòng bếp có nước, đối phương có thể bị trượt chân.

Trải qua khúc nhạc đệm vừa rồi, Khương Tri Ngật ngẫm lại thấy mình quá mức nghiêm khắc. Dù là mang thai cũng không thể vì những mối nguy hiểm nhỏ có thể xảy ra mà hạn chế đối phương được. Dĩ nhiên bất kỳ mối nguy nào cũng cần phải tiêu trừ trước khi nó xảy ra, nhưng không nên có suy nghĩ hạn chế hoạt động của phụ nữ có thai, mà nên ở bên cạnh tỉ mỉ trông chừng.

Khương Tri Ngật vắt nước chanh, một bên luôn chú ý dưới chân Thư Dao, sau đó lại phát hiện có lẽ mình thật sự quá xem thường cô, Thư Dao đúng là rất cẩn thận.

Máy ép nước vang lên tiếng “đinh”, Thư Dao lập tức nói: “Được rồi!”

Khương Tri Ngật ừ một tiếng, rót nước trái cây vào ly thủy tinh, rồi bỏ thêm một thìa mật ông và một ít nước chanh vắt, cuối cùng đưa ly nước cho Thư Dao.

Thư Dao tựa lưng vào bàn đá lưu ly, cầm ly lên nếm thử một ngụm, ánh mắt cong lại thành hình trăng lưỡi liềm: “Ngon lắm.”

Khương Tri Ngật bật cười: “Vậy thì uống nhiều một chút.”

Thư Dao nhìn phần nước trái cây còn thừa lại, chợt thấy run tay, cô nói: “Tôi, tôi không uống hết được đâu.”

Nhìn vào đôi mắt chứa ý cười của người đàn ông, lúc này cô mới phát hiện ra đối phương dường như đang cười cô à?

Sau khi nhận ra điều này, Thư Dao im lặng cười thầm, rồi bày ra vẻ mặt vô hại đơn thuần nói: “Thầy Khương cũng uống với tôi đi, không nên lãng phí đâu.”

Cô nhẹ nhàng vuốt vuốt bụng mình, cười híp mắt: “Bảo bảo nói nó uống một ly là đủ rồi, uống nhiều hơn nữa sẽ không chịu nổi.”

Khương Tri Ngật làm sao không nhìn ra được vẻ trêu chọc trong mắt cô. Người đàn ông bình thản lấy một cái ly khác rót phần nước trái cây còn lại vào, rồi uống một ngụm, chân mày khẽ nhướng lên: “Mùi vị không tệ.”

Thư Dao gật đầu, cố nhịn cười.

Cho dù bỏ thêm mật ong nhưng nước trái cây này vốn thiên về vị chua, đối với phụ nữ có thai như cô mà nói thì vừa uống, nhưng đối với người khác thì..haha.

Hai người đi tới bàn ăn, trên bàn còn có một đĩa đựng bánh quy, kẹo ngọt và một ít hoa quả.

Khương Tri Ngật ngồi xuống đối diện cô, Thư Dao uống một ngụm nước trái cây, lại ăn một miếng bánh quy, thấy Khương Tri Ngật không uống tiếp nên nhắc nhở: “Thầy Khương anh uống đi chứ.”

Khương Tri Ngật im lặng thở dài, mặt không biểu cảm gì cùng cô uống hết cả ly nước trái cây.

..

Thời gian bọn họ ở chung tựa như trôi qua rất nhanh, mặt trời ngoài cửa sổ đã dần khuất bóng, chỉ chừa lại một vài ánh tà dương lẻ loi.

Thư Dao ôm gối tựa vào sofa xem phim, trong phút chốc cơn buồn ngủ tấn công đến, cô theo thói quen lấy tấm thảm ở bên phía sofa kia đắp lên người, rồi tựa vào sofa mơ màng ngủ. Tình trạng của cô gần đây rất hay mệt mỏi, nhưng bình thường thì ngủ không lâu sẽ tỉnh, những lúc này cũng không cần phải đi vào phòng ngủ trên lầu để ngủ.

Khương Tri Ngật đứng ngoài sân gọi điện thoại, mắt nhìn ngắm hoa hoa cỏ cỏ trong sân, không biết trước kia đã đọc được một câu nói trong quyển sách nào, người thích trồng hoa cỏ thường rất hiền lành, lại năng động rạng rỡ như ánh mặt trời.

Cành lá được cắt tỉa gọn gàng, độ ẩm của đất rất vừa phải, cây trong chậu tràn đầy sức sống. Khương Tri Ngật đưa mắt nhìn toàn bộ mọi ngóc ngách trong sân một lần, tựa như có thể mượn việc này để hiểu Thư Dao thêm một chút nữa.

Hình tượng nữ thần che đậy trên người cô dần dần bị tách ra, để lộ ra một mặt mà cô không muốn người khác nhìn thấy sau ống kính.

Ngoài suy đoán của anh là cô rất đơn thuần, hiền lành và…đáng yêu.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Khương Tri Ngật cất điện thoại đi, nhìn xuyên qua cửa sổ thấy Thư Dao đang tựa vào sofa ngủ ngon lành.

Bước vào phòng khách, trên tivi vẫn còn đang chiếu phim. Dưới người cô có lót một cái gối, mày giãn ra, trông không giống như khó chịu lắm.

Khương Tri Ngật cúi người kéo tấm thảm mỏng trên người cô lên cao, lúc vừa định đứng dậy thì Thư Dao đã tỉnh.

Cô mơ màng mở mắt ra, giọng nói mang theo chút khàn khàn của người vừa mới tỉnh ngủ: “Ôi, thầy Khương…”

Khương Tri Ngật dịu giọng nói: “Là tôi đây, ngủ thêm chút nữa đi.”

Thư Dao không đáp lại, cô xoa xoa mắt ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào anh mấy giây.

Khương Tri Ngật nói: “Có muốn lên lầu ngủ không?”

Thư Dao đặt hai tay lên bụng, nhớ ra mục đích hôm nay Khương Tri Ngật đến đây, cô mờ mịt nói: “Đã một buổi chiều rồi mà bảo bảo vẫn chưa cử động.”

Khương Tri Ngật nói: “Không sao cả, có lẽ nó cũng đang ngủ.”

Thư Dao gật đầu, trên mặt có chút u mê.

Khương Tri Ngật nhìn thấy biểu cảm lúc này của cô thì rất muốn vuốt ve mái tóc dài đó.

“Còn muốn ngủ thêm nữa không?” Người đàn ông hỏi.

Thư Dao mở to hai mắt, thở dài một hơi nói: “Không muốn ngủ nữa.”

Khương Tri Ngật không ép buộc cô nữa, nói: “Tối nay muốn ăn gì?”

Thư Dao: “Gì tôi cũng ăn được, tôi không kén ăn…”

Dễ nuôi như vậy sao?

Trong lòng Khương Tri Ngật âm thầm vang lên câu hỏi này.

“Ừ.” Khương Tri Ngật đáp một tiếng rồi đi vào bếp lần nữa.

Thư Dao hồi phục lại tinh thần, bất giác nhận ra được Khương Tri Ngật muốn tự mình nấu cơm cho cô sao?…Ôi! Tự nấu!

Cái này hoàn toàn khác với việc nấu sủi cảo cho cô lúc tết, cũng hoàn toàn khác với việc làm nước trái cây cho cô uống lúc nãy, là thật sự vào bếp đó!

Thư Dao nhớ tới lời dạy dỗ của anh hôm nay, dè dặt đứng lên, sau đó đi theo sau lưng Khương Tri Ngật.

“Thầy Khương, anh biết nấu ăn hả?” Thư Dao hỏi.

Cô cứ cho rằng nấu sủi cảo, làm nước trái cây đã là cực hạn trong việc nấu nướng của đàn ông rồi chứ.

Khương Tri Ngật lựa chọn nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh, suy nghĩ trong đầu cách phối hợp chúng với nhau, một bên đáp: “Biết chút chút.”

Thư Dao há to mồm: “Hả?”

Khương Tri Ngật quay đầu lại nhìn cô, trong mắt ngậm ý cười: “Mới vừa học được.”

Thư Dao:??

Khương Tri Ngật nhướng mày, không nói gì nữa, anh rửa rau, thái thức ăn, đun dầu, xào rau…Một loạt các động tác thuần thục lại quả quyết, có chút trình độ nào gọi là ‘biết chút chút’ hả.

Thư Dao trợn mắt há hốc mồm.

Buổi tối không nên ăn quá nhiều thịt, nên Khương Tri Ngật phối hợp xào rau xanh với chút thịt, thịt cắt thành sợi, vừa ngon miệng lại không ngấy. Còn gia vị nấu nướng cũng căn cứ theo khẩu vị của phụ nữa có thai để nêm nếm.

Thư Dao sờ bụng nhìn anh giống như có phép thuật, chỉ chưa tới nửa tiếng đã nấu xong hai món ăn, món được chưng cách thủy trong nồi cũng đã chín rồi.

Khương Tri Ngật bưng thức ăn lên bàn ăn, Thư Dao lúc này còn đang bận ngây người trong phòng bếp.

Mấy giây sau mới kịp phản ứng lại, cô bận rộn mang bát đũa bày ra bàn ăn.

Khương Tri Ngật xới cơm cho cô, nói: “Vốn còn định hầm canh nhưng nguyên liệu nấu ăn không đủ dùng, hôm nay miễn cưỡng ăn những món này trước đi.”

Mặc dù chỉ có hai món nhưng đã đủ để Thư Dao kinh ngạc rồi.

Cô bưng bát ngồi đối diện Khương Tri Ngật, nói: “Thầy Khương, có phải anh đang gạt tôi không?”

Khương Tri Ngật ngồi xuống, hỏi: “Hả? Gạt gì?”

Thư Dao cắn cắn đũa, hoài nghi nói: “Thật ra tài nấu ăn của anh rất tốt có đúng không?” Hai món ăn này mặc dù dùng nguyên liệu bình thường để nấu, nhưng cho dù là màu sắc hay mùi vị cũng ngửi ra được nó không tệ, căn bản không giống như mới biết nấu nha.

Khương Tri Ngật nhíu mày, nhạt nhẽo nói: “Đúng là mới vừa học được.”

Thư Dao mở lớn hai mắt, phát ra tiếng thán phục.

Có vài người, chẳng những diễn xuất tốt mà ngay cả tài nấu ăn cũng có thiên phú cao như vậy à?

Thư Dao bày ra vẻ mặt sùng bái, ăn hai đũa cơm lại nhìn Khương Tri Ngật một lần. Khương Tri Ngật không biết phải làm sao, anh dừng đũa lại hỏi: “Còn muốn hỏi gì nữa sao?”

Thư Dao: “Thầy Khương, anh đã học được bí kíp nấu ăn gì vậy?”

Mặc dù cô cũng biết nấu ăn, nhưng nhớ lại khoảng thời gian học nấu, trong lòng không khỏi chua xót khóc thầm, không biết qua bao lâu mới luyện đến được trình độ có thể ăn được.

Thư Dao chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, lộ ra dáng vẻ khiêm tốn xin chỉ bảo.

Khương Tri Ngật đặt một tay lên bàn, thong thả từ từ nói: “Bí kíp là…”

Thư Dao gật đầu.

Khương Tri Ngật nhìn chằm chằm vào cô, nói: “Bí kíp chính là nhìn một lần sẽ biết được.”

Mặt Thư Dao đầy mờ mịt, Khương Tri Ngật nhìn thế thì bật cười.

“Trong một nhà, cũng không nhất thiết mỗi một người đều biết nấu ăn ngon.” Khương Tri Ngật nói.

Thư Dao: “Hả?”

Khương Tri Ngật ung dung từ tốn nói tiếp: “Chỉ cần một người biết nấu ăn giỏi là được rồi.”

Thư Dao: “À…”



Sau khi ăn xong, hai người đi ra ngoài tản bộ một lúc, lúc quay lại, Thư Dao liền ngồi xuống sofa, hai tay đặt trên bụng, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.

Khương Tri Ngật ngồi xuống sofa ở bên cạnh, trên tivi vẫn đang ở kênh chiếu phim điện ảnh.

Trong căn phòng lớn như vậy, chỉ có âm thanh phát ra từ tivi, và lời nói không ngừng của Thư Dao. Ngược lại Khương Tri Ngật không khó chịu chút nào, người phụ nữ bên cạnh mặc một bộ đồ ở nhà màu trắng, tóc được cột lại gọn gàng, có vài sợi tóc rơi xuống má.

Khương Tri Ngật nhìn vào màn hình tivi, nhưng sự chú ý lại không tự chủ được bị người phụ nữ bên cạnh hấp dẫn.

Thư Dao nói mệt liền nghỉ một lúc, cùng xem phim với anh, thỉnh thoản lại bình luận đôi câu, hai người dễ dàng bàn luận về diễn xuất mà.

Thư Dao ngồi thẳng người, hai tay vẫn khoác lên bụng như cũ, bị bộ phim hấp dẫn.

Đột nhiên cô kêu lên một tiếng.

Tim Khương Tri Ngật cơ hồ muốn ngừng đập, anh lập tức nói: “Sao vậy?”

Thư Dao ngẩng đầu, cả người cô có chút cứng ngắc, trên mặt mang theo nét vui mừng: “Thầy Khương. đứa bé cử động rồi!”

Khương Tri Ngật kìm chế sự vui vẻ, nói: “Thật không?”

Thư Dao nhanh chóng gật đầu, một tay vuốt ve phần bụng, nhanh giọng nói: “Chỗ này!Nó mới vừa đá ở đây!”

Khương Tri Ngật nhích đến gần, duỗi tay chạm vào chỗ cô vừa chỉ. Thư Dao không dám rời tay đi, rất sợ rời đi đứa trẻ sẽ không cử động nữa.

“Thầy Khương nhanh lên nha!” Thư Dao thấp giọng thúc giục, rất sợ anh lại bỏ lỡ thai động.

Khương Tri Ngật đặt tay xuống cạnh bàn tay cô, hai bàn tay khẽ chạm vào nhau, Thư Dao sửng sốt dời tay đi một chút, nhỏ giọng nói:”Chỗ này, sang phải chút nữa.”

“Ừ.” Khương Tri Ngật đáp một tiếng rồi dời đi theo ý cô.

Đột nhiên anh cảm giác được thật sự như có một cái gì đó chạm vào lòng bàn tay mình, biểu cảm trong nháy mắt trở nên trống rỗng.

Thư Dao vẫn chưa phát hiện ra, hỏi: “Thầy Khương, anh cảm thấy sao rồi?”

Khương Tri Ngật không trả lời, bàn tay lại không tự chủ xê dịch đi theo động tác nhỏ đó, Thư Dao nhìn thấy biểu cảm này của anh thì chắc chắn biết bảo bảo đang cử động.

Cô hơi hít vào một hơi, bên tai chỉ còn lại âm thanh của tivi.

Người đàn ông hơi cúi đầu, biểu cảm trên mặt có chút nghiêm túc. Lòng bạn tay bị đυ.ng phải cảm giác như có một chú mèo con nhẹ nhàng cọ cọ ở bên chân, rõ ràng người còn nhỏ như vậy mà, nội tâm của anh kích động đến không thể nào hình dung được.

Cảm xúc trong lòng ngổn ngang, nhưng sắc mặt vẫn duy trì được vẻ bình tĩnh.

Khương Tri Ngật chậm rãi di chuyển bàn tay, động tác của thai nhi trong bụng thế nhưng lại dần dần biến mất. Khương Tri Ngật khẽ cau mày, bàn tay hơi dịch về chỗ cũ, dừng lại một lúc, cứ lặp đi lặp lại như vậy mấy lần, Thư Dao nhìn thấy động tác này của anh thì biết ngay bảo bảo lại ‘ngủ’.

Khương Tri Ngật ngẩng đầu lên hỏi: “Sao nó không động nữa rồi?”

Thư Dao không khỏi buồn cười, cô nói: “Một tiếng thai động chỉ khoản bốn đến năm lần, có thể bảo bảo đang nghỉ ngơi rồi.”

Khương Tri Ngật ừ một tiếng, dáng vẻ có sóng gió gì cũng vẫn không kinh động đến anh được, anh thu tay về, lại vẫn có cảm giác không nỡ như cũ. Ở nơi mà Thư Dao không nhìn thấy được, bàn tay của anh vừa mới sờ được thai động trên bụng Thư Dao hơi nắm chặc lại, sắc mặt Khương Tri Ngật bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đang ngẫm nghĩ về xúc cảm đó.

Vừa rồi anh mới chạm vào tay đứa bé sao?

Mày Khương Tri Ngật hơi nhíu lại, trầm ngâm: Đó là tay của nó, hay là chân? Hoặc có thể là cái đầu nhỏ bé?

Anh tưởng tượng ra hình ảnh của đứa bé sau khi được sinh ra, tay chân nhỏ nhắn mềm mại, khuôn mặt nhỏ bé mũm mĩm…

Thư Dao: “Thầy Khương?”

Hình ảnh tay nhỏ chân nhỏ trong đầu liền biến mất, thay vào đó là khuôn mặt dịu dàng hiền lành của người phụ nữ.

“Thầy Khương?” Thư Dao lộ ra vẻ khó hiểu, nói: “Anh đang nghĩ gì vậy?”

Gọi anh hai tiếng nhưng anh hoàn toàn không đáp lại, dáng vẻ cau mày nghiêm túc.

Một tay Khương Tri Ngật nắm thành quyền, đặt bên mét ho khan một tiếng, nói: “Mấy giờ tối cô đi ngủ?”

À..

Thư Dao thành thật đáp: “Mười giờ.”

Khương Tri Ngật ngẩng đầu nhìn đồng hồ, nói: “Muốn tắm chưa?”

Thư Dao mở to hai mắt, lắp bắp nói: “Muốn, muốn ạ.”

Khương Tri Ngật bình tĩnh nói: “Bây giờ đi tắm đi.”

Thư Dao: “??”

Khương Tri Ngật: “Tôi ở đây chờ cô.”

Thư Dao vẫn chưa chịu đi, Khương Tri Ngật khẽ thở dài một hơi, anh có cảm giác như từ sau khi gặp được cô, mọi cảm xúc của anh dường như khó có thể kềm chế được.

Anh nói: “Tôi hy vọng lúc mình rời đi thì cô hoàn toàn an toàn không có nguy hiểm gì.”

Sự lo lắng này hình như rất dư thừa, lúc hai người không gặp nhau, Khương Tri Ngật đã tự nói với mình, Thư Dao có thể chăm sóc kỹ bản thân, thân thể cô cũng rất khỏe mạnh, sẽ không xảy ra bất kỳ chuyện gì.

Nhưng từ sau khi gặp cô, mọi lo lắng và khẩn trương đều chiếm lấy đầu óc anh mọi lúc mọi nơi, khiến anh không tự chủ được muốn loại bỏ hết bất kỳ chuyện gì nguy hiểm có thể xảy ra với cô.

Biểu cảm Thư Dao không có thay đổi gì, cô nhẹ giọng nói: “Vâng.”

Cô đi lên lầu, Khương Tri Ngật giơ tay lên đè lại mi tâm của mình, rồi thở dài một hơi.

Hai mươi phút sau, Thư Dao đi xuống lầu, mái tóc dài được khăn tắm quấn lại, cả người đang mặc một bộ quần áo ngủ màu tím.

Có thể do cô vừa mới tắm xong đi xuống nên trên mặt vẫn còn vệt ửng đỏ, ánh mắt long lanh như mặt hồ mùa thu.

Thư Dao vịn lan can của cầu thang, nói: “Thầy Khương tôi tắm xong rồi.”

Khương Tri Ngật mở mắt ra, rồi đứng lên nói: “Không được quên sấy tóc.”

Thư Dao gật đầu: “Vâng.”

Khương Tri Ngật giơ tay lên nhìn đồng hồ, nói: “Vậy tôi đi trước, sấy tóc xong nhớ đi nghỉ sớm.”

Thư Dao tiễn anh tới cửa, Khương Tri Ngật đứng ở chỗ huyền quan ngăn cô lại, nói: “Tóc vẫn còn ướt.”

Thư Dao vẫn không nói gì thêm, chỉ gật đầu như cũ, ngoan ngoãn giống như Khương Tri Ngật là anh trai còn cô là em gái bốn tuổi.

Khương Tri Ngật bật cười, nhẹ lắc đầu một cái.

Thư Dao đứng bên trong cửa, nghiêm túc ngăn không cho gió thổi vào người mình.

“Thầy Khương?” Thư Dao khẽ gọi anh.

Khương Tri Ngật nói: “Đóng cửa lại đi, tôi đi đây.”

“Vâng.” Thư Dao đáp lại, nghe lời anh, không hề do dự đóng cửa lại.

Khương Tri Ngật xoay người đi ra cẩn thận đóng chặc cửa lớn lại, lại lần nữa kiểm tra xem cửa có khóa chặc chưa.

Đèn xe chớp hai cái, lúc anh đang định bước lên xe chợt ngẩng đầu lên nhìn thấy có một thân ảnh đang đứng bên cửa sổ sát đất trong phòng.

Thư Dao nắm chặc rèm cửa sổ, theo bản năng muốn trốn đi. Lại suy nghĩ hai giây, cảm thấy mình cớ gì phải trốn chứ?

Cho nên cô lập tức thoải mái đứng trước cửa sổ, vẫy vẫy tay với anh.

Khương Tri Ngật khẽ gật đầu, ngồi vào trong xe cho xe chạy đi.

Trong phòng lập tức yên tĩnh trở lại, mặc dù bộ phim trong tivi vẫn còn đang chiếu, nhưng cô lại có cảm giác căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Thư Dao ngồi xuống sofa, ôm một cái gối vào người, vẫn có cảm giác trái tim trống rỗng, cô lại cầm một cái gối khác ôm vào ngực, lần này trong ngực đã được lắp đầy.

Nhưng mà…sao cô lại vẫn còn cảm thấy cô đơn thế này.

Thư Dao thở dài một hơi, một lần nữa đứng trước cửa sổ sát đất, ngoài cửa vô cùng trống trãi, không có bất kỳ chiếc xe nào đậu ven đường.



Cô không phải đã sớm có thói quen ở một mình rồi sao? Hết việc thì về nhà, ăn cơm một mình, ngủ một mình, một mình ngồi trên sofa xem phim.

Cô không cần người giúp việc, thậm chí sau khi mang thai cần người chăm sóc, cô vẫn từ chối yêu cầu mời người giúp việc và đầu bếp của Trần Bằng như cũ, từ chối Hiểu Hiểu dọn đến để tiện chăm sóc cho cô.

Cô luôn có thói quen trong nhà này chỉ có một mình cô, không quen có thêm một ai khác nữa, cho dù là bạn bè thân thiết đi chăng nữa cũng không được thâm nhập vào vùng riêng tư của cô.

Đã nhiều năm như vậy, loại thói quen này đã sớm cắm rễ vào trong xương tủy của cô. Nhưng trong hai tháng ngắn ngủi quen biết anh, nó lại từ từ bị tan rã đi.

Sau khi người đàn ông rời đi, hình ảnh anh đứng trong bếp thái thức ăn, khi anh đặt tay lên bụng cô cảm nhận thai động…Lại cứ xuất hiện trong đầu Thư Dao, có đuổi cũng không đi, không cách nào biến mất được.

Loại cảm giác này rất xa lạ, cũng khiến cô thấy mờ mịt. Nhưng cô vẫn nhớ lời nói của Khương Tri Ngật, sấy khô tóc, sau đó ngoan ngoãn nằm lên giường, lấy sách nuôi dạy con cái ra đọc, mang theo tâm tình hơi mất mác…

Mười phút sau, điện thoại truyền đến âm thanh tin nhắn mới.

Thư Dao lập tức đặt sách xuống cầm điện thoại lên.

Khương Tri Ngật: Tôi về tới nhà rồi.

Thư Dao lộ ra vẻ mặt tươi cười nhắn lại: Vâng, anh cũng đi nghỉ sớm nha.

Khương Tri Ngật: Được.

Thư Dao: Ngủ ngon.

Khương Tri Ngật: Ngủ ngon.

Trái tim luôn nóng nảy mất mác giờ phút này đã bình tĩnh trở lại, cô lại cầm sách lên lần nữa, chăm chú đọc.