Quyển 1 - Chương 10

Đại hội thể dục thể thao hôm đó, Trương Giang Giang cố ý mang máy ảnh theo, lúc xếp hàng gã chụp, lúc Quý Khâm Dương nhảy cao gã chụp, ngay cả lúc Tề Phi kết thúc lượt chạy 1500 mét nằm bẹp trên đất, trông chẳng khác nào con chó đang thè lưỡi gã cũng chụp nốt.

“…” Tề Phi nhìn ống kính gần như dán chặt trên mặt mình, giận dữ hét, “Trương Giang Giang cậu chụp cái con khỉ! Còn không mau kéo ông dậy!”

Trương Giang Giang vươn tay: “Biết rồi biết rồi.” Gã đảo mặt một vòng quanh sân, “Tạ Mạnh đâu?”

Tề Phi vặn nắp chai nước khoáng đổ lên đầu mình: “Tham gia tổ nhảy cao số 2, Quý Khâm Dương cũng không thèm ngó ngàng tôi mà đi cổ vũ cậu ấy rồi!”

“Quá là điều bình thường luôn.” Trương Giang Giang an ủi gã, “Chỉ nghe người nay cười, nào hay người xưa khóc[1].”

[1] Một câu trong bài “Giai nhân” của Đỗ Phủ.

Tề Phi: “…”

Ở sân nhảy cao bên kia, Tạ Mạnh đang khởi động, Quý Khâm Dương đứng cạnh cậu. So với những người khác quần đùi áo ngắn võ trang đầy đủ thì hoàn toàn đối lập, Tạ Mạnh chỉ đơn giản mặc quần dài áo sơ mi, Quý Khâm Dương hai tay nhét trong túi cùng cậu chuyện phiếm.

Lúc Tạ Mạnh chuẩn bị ra sân, Trương Giang Giang lôi Tề Phi tới cổ vũ cậu.

“Tạ Mạnh!” Trương Giang Giang gân cổ hô to, “Cố lên!!!”

Tạ Mạnh nghe thấy, quay đầu lại vẫy tay, Quý Khâm Dương đột nhiên giữ chặt lấy cậu.

“?” Tạ Mạnh cúi đầu, mới phát hiện dây giầy mình bị tuột, cậu còn chưa kịp khom lưng buộc lại, Quý Khâm Dương đã ngồi xổm xuống.

“…” Tạ Mạnh vô thức lùi lại một bước.

Quý Khâm Dương ngẩng đầu, hắn nhìn Tạ Mạnh nhíu mày: “Cậu lùi cái gì?”

Tạ Mạnh lúng túng nói: “Không cần…”

Quý Khâm Dương không để ý đến cậu, hai tay nhanh nhẹn buộc chặt dây giầy, Tạ Mạnh chống đầu gối, không được tự nhiên lắm nói câu cảm ơn.

Quý Khâm Dương cười: “Cố lên.”

Tạ Mạnh gật đầu, cậu nắm tay Quý Khâm Dương kéo dậy, khóe mắt liếc thấy Trương Giang Giang còn đang chụp ảnh…

Trương Giang Giang kích động lên tiếng: “Hai người đứng sát vào, tớ chụp thêm vài tấm nữa.”

Vì xếp hạng các lớp được tính theo điểm, nên ngoài các thí sinh muốn dốc sức, cổ động viên cũng muốn dốc sức theo. Một phiếu bình chọn gửi lên ban tổ chức là có thể tăng thêm một điểm, Phật Di Lặc cùng cả đám Ô Hiểu Mai tụm lại một chỗ cùng nhau viết phiếu.

Viết thì viết, song không có ai đi cổ vũ thì cũng không được. Bởi vì số lượng học sinh quá ít, cuối cùng lớp 3 chỉ đành để thí sinh này cổ vũ cho thí sinh kia, vì thế thường xuyên có thể nhìn thấy một vài sinh chạy lòng vòng rất khôi hài quanh sân.

Sau khi kết thúc phần thi nhảy cao, Tạ Mạnh đi xem Trương Giang Giang thi đấu cử tạ. Giữa hàng loạt thí sinh chuyên nghiệp lưng hùm vai gấu, Trương Giang Giang trông hệt như một chú gà chịu đủ loại ngược đãi, một bữa ăn cũng không đủ no, chỉ có thể ở lì một chỗ mà ngày ngày bất lực…

“Xin chào…” Trương Giang Giang thấp thỏm chào hỏi, “Hữu nghị thứ nhất, thi đấu thứ hai…”

Một đám cường tráng mập mạp đều ngoảnh đầu nhìn gã.

“…” Trương Giang Giang một vẻ “ôi mẹ ơi thế giới này thật đáng sợ con phải trở về Sao Hoả thôi” trên mặt.

Sau khi hạng mục điền kinh kết thúc, thành tích của lớp 3 cũng không mấy lí tưởng. Trừ Quý Khâm Dương và Tạ Mạnh chiếm một hai vị trí trong hạng mục nhảy cao của nam ra, cũng chỉ có Tề Phi ẵm chức á quân chạy 1500 mét. Quán quân là một vận động viên chuyên nghiệp chạy đường dài cấp quốc gia, tùy tiện chạy cũng có thể bỏ xa gã nửa vòng…

“Còn cách hạng nhất 30 điểm nữa.” Tề Phi cầm máy ảnh của Trương Giang Giang lên tính toán, “Nếu chạy tiếp sức 100 mét bốn người chúng ta có thể thắng thì sẽ rút ngắn một nửa khoảng cách.”

Quý Khâm Dương chống cằm: “Đổi trình tự chạy tiếp sức đi, Tề Phi chạy đầu, tôi chạy cuối.”

Trần Đống giơ tay: “Tôi chạy không nhanh, để tôi chạy thứ hai cho.”

Quý Khâm Dương: “Vậy Tạ Mạnh chạy thứ ba nhé.”

Tạ Mạnh nhìn Quý Khâm Dương một cái, gật đầu.

Trương Giang Giang vội vàng bước tới: “Tớ nghe được tin này! Mấy lớp khác đều không có người chạy nhanh, nên lớp 6 là đối thủ nặng kí nhất của chúng ta, Trác Tiểu Viễn là người chạy cuối cùng!”

Quý Khâm Dương khẩy cười: “Cơ hội báo thù tới nhanh thật.”

Tề Phi dậm chân, nghe thấy câu này thì đặc biệt quát lên một tiếng, bốn người dán số thứ tự lên lưng, lúc chuẩn bị ra sân, Tạ Mạnh đột nhiên gọi Tề Phi lại.

“Tôi và cậu đổi cho nhau đi.” Cậu đưa số thứ tự cho Tề Phi, “Tôi chạy đầu tiên.”

Bình thường chạy thử, tốc độ của hai người cũng chẳng khác nhau là mấy, Tề Phi cũng không nghĩ nhiều, đồng ý đổi vị trí với Tạ Mạnh. Chờ tới lúc đứng vào vị trí, Quý Khâm Dương quay đầu lại thì không trông thấy Tạ Mạnh.

Tề Phi cách 100 mét quơ tay với hắn.

Quý Khâm Dương nheo mắt, hắn nhìn chằm chằm vị trí đầu tiên ở cách hắn gần một vòng sân thể dục, Tạ Mạnh đã làm tốt tư thế chuẩn bị, sống lưng nam sinh cong thành một đường cung chắc nịch.

Súng lệnh vang lên.

Toàn bộ khán đài vổ vũ ầm trời, đám nữ sinh cũng chẳng thèm viết phiếu bình chọn nữa, Phật Di Lặc đi đầu hò hét, Trương Giang Giang vào sân khẩn trương chụp hình.

“Tạ Mạnh no.1! Tạ Mạnh no.1!” Ô Hiểu Mai chỉ hận không thể nhảy khỏi khán đài, lúc sắp chạy xong chặng thứ nhất, Tạ Mạnh rõ ràng cách người thứ hai cả một người.

Trần Đống đứng tại vị trí thứ hai hô to: “Mau mau mau!!!”

Tạ Mạnh giao gậy, bởi vì tốc độ quá nhanh, cậu quán tính chạy theo Trần Đống ra ngoài tới gần 10 mét, lợi thế dẫn đầu rõ ràng, áp lực của người chạy thứ hai cũng giảm đi rất nhiều.

Trương Giang Giang xông đến ôm chầm lấy Tạ Mạnh.

“Còn chưa chấm dứt đâu.” Tạ Mạnh cười xoa đầu đối phương, cậu nhìn thấy Trần Đống đã giao gậy cho Tề Phi, lớp 6 cũng đuổi tới, trong nhất thời không thể phân rõ chính xác ai trước ai sau.

“Tớ tới đích đợi trước.” Tạ Mạnh nói với Trương Giang Giang một câu, chặng thứ ba đã chạy được một nửa, khoảng cách giữa hai lớp dẫn đầu vô cùng sít sao, chặng cuối cùng, Quý Khâm Dương đã chuẩn bị tốt nhận lấy gậy.

Trác Tiểu Viễn dường như cũng cùng một lúc nhận được gậy.

Tạ Mạnh ở đích gắt gao nhìn chằm chằm lượt chạy cuối cùng của hai nam sinh, rất nhiều người lớp 6 cũng đã tới, đều đồng loạt hô to tên của Trác Tiểu Viễn, ưu thế của Quý Khâm Dương cũng không rõ ràng mấy.

Trương Giang Giang sốt ruột muốn chết, Tề Phi cùng Trần Đống cũng đã chạy đến, nhưng thanh âm cố gào lên của vài người căn bản không thể sánh bằng một đám người. Dưới cơn nóng giận, Tề Phi kéo cả đám chạy ra phía sau đích.

“Anh Dương!!!!” Tề Phi dùng toàn bộ sức lực gào to.

Trương Giang Giang ở bên cạnh chụp ảnh cũng gọi: “Đẹp trai nhất trường W!!!!”

Trần Đống: “Cậu chàng đẹp trai ngoan ngoãn!!!!”

Tạ Mạnh: “…”

Mọi người nhìn cậu chằm chằm.

Tạ Mạnh hít sâu một hơi, la lớn: “Quý Khâm Dương!”

Quý Khâm Dương ngẩng đầu, Tạ Mạnh đứng phía sau đích dang rộng hai tay, nhận thấy ánh mắt của đối phương, lại mỉm cười hô to một tiếng: “Quý Khâm Dương!”

Giấy tiếp theo tiếng súng lệnh vang lên, cả người Quý Khâm Dương đã nhào vào lòng Tạ Mạnh.

“Yeah!!!!!!!” Người đầu tiên nhận ra bên mình thắng là Tề Phi, gã kêu to ôm chầm Quý Khâm Dương và Tạ Mạnh còn đang quấn lấy nhau, liền sau đó Trần Đống cùng Trương Giang Giang cũng nhào lên.

Trương Giang Giang vui mừng quên hết tất cả: “Thắng rồi thắng rồi thắng rồi!!!”

Tạ Mạnh bị Quý Khâm Dương ôm, sức lực nam sinh lớn vô cùng, eo bị siết tới đau nhói, Tạ Mạnh chỉ đành vòng tay ra sau lưng vỗ vai đối phương.

Quý Khâm Dương đột nhiên ôm cậu nhấc bổng lên.

Tạ Mạnh: “…”

Quý Khâm Dương bế rất lâu.

Tạ Mạnh dở khóc dở cười: “Không nặng ư?”

Quý khâm ha ha cười hai tiếng, hắn ôm Tạ Mạnh thêm một lát, mới chậm rãi buông ra.

“Ăn nhiều một chút.” Quý Khâm Dương nói, “Cậu nhẹ lắm.”

Buổi sáng hạng mục điền kinh chấm dứt, lớp 3 cách vị trí thứ nhất chỉ chưa đầy 10 điểm. Buổi chiều đấu bóng, các lớp khác cũng tương tự không nhiều học sinh có sở trường thể dục, quả thật là tin tốt.

Ô Hiểu Mai cùng các nữ sinh khác thi bóng né, ẵm được hạng nhất về.

“Oa!!!” Một đám nữ sinh ôm nhau hét chói tai, đến cuối thậm chí còn xếp thành một vòng quanh sân bóng nhảy điệu con thỏ để chúc mừng.

Tề Phi cầm đầu ra oai: “Con gái lớp nào xinh nhất?”

Các nam sinh hô to: “Lớp 3!”

“Con gái lớp nào đáng yêu nhất?”

“Lớp 3!”

“Con gái lớp nào thông minh nhất?”

“Lớp 3!”

Các nữ sinh bị chọc cười ha ha, mà sau đó trong trận bóng rổ của nam, Ô Hiểu Mai cũng tặng lại một món quà lớn.

Cô nàng không biết từ đâu mang tới bông tua cổ vũ, hơn hai mươi nữ sinh mỗi người cầm một cái, đứng bên sân vừa múa vừa hô khẩu hiệu.

“Con gái lớp mình cũng rất có năng lực.” Trần Đống cười vừa xoay bóng vừa khởi động.

Trương Giang Giang đưa máy ảnh cho Tạ Mạnh, để cậu giúp mình chụp một bức ảnh ôm bóng rổ.

“Chụp đẹp vào.” Trương Giang Giang tạo dáng thật ngầu, “Tớ muốn cho Nhu Nhu xem.”

Tạ Mạnh: “…”

Trương Giang Giang: “Được chưa được chưa?”

“…” Tạ Mạnh, “Không cần phải gắng gượng đến thế.”

Trương Giang Giang đặt bóng rổ lêи đỉиɦ đầu.

Tạ Mạnh: “…Đổi đi.”

Trương Giang Giang ngẫm nghĩ, đem bóng rổ đặt giữa hai chân.

Tạ Mạnh: “…”

Cuối cùng Quý Khâm Dương nhìn không nổi nữa đi qua, giúp gã tạo tư thế ôm bóng rổ dưới nách đơn giản nhất.

Đấu bóng rổ có sáu lớp, nhưng hai lớp đã bỏ thi, phân ra hai trận, hai lớp một trận, hai lớp thắng sẽ vào chung kết. Lớp Trác Tiểu Viễn vẫn luôn nổi bật nhất, nhất định có thể trụ lại cuối cùng, vào theo cũng chỉ còn con hắc mã là lớp 3, hai đội xem như oan gia ngõ hẹp.

“Nhường chúng tôi thắng đi.” Tề Phi nhìn Trác Tiểu Viễn buông lời đùa cợt, “Các cậu dù có thắng thì điểm cũng không đủ, chúng tôi thắng thì sẽ được hạng nhất.”

Trác Tiểu Viễn hoàn toàn không để ý đến gã.

Quý Khâm Dương: “Yên tâm, không cần bọn họ nhường, để tôi kèm cậu ta.”

“Cậu sao?” Trác Tiểu Viễn nheo đuôi mắt, “Làm thế sao được, các cậu định bỏ vùng cấm chắc?”

Quý Khâm Dương chỉ Tạ Mạnh, khıêυ khí©h khẩy cười: “Bọn tôi có vũ khí bí mật.”

Câu này là lời thoại kinh điển của huấn luyện viên Anzai[2], lúc đầu Trác Tiểu Viễn cũng không thèm để ý. Gã giỏi nhất là ném bóng ba điểm, tuy rằng đổi thành Quý Khâm Dương phòng thủ sẽ khổ không tả nổi, nhưng nếu kiềm chế được đối phương tại vùng cấm thì nhất định chiếm ưu thế.

[2] Một nhân vật trong Slam Dunk – một bộ manga nổi tiếng về bóng rổ.

“Đừng yên lòng quá sớm.” Quý Khâm Dương chắn trước mặt Trác Tiểu Viễn, đột nhiên lên tiếng, “Vùng cấm cũng không phải chỉ có một mình tôi.” Hắn vừa dứt lời, đường chuyền của lớp 6 đã bị Trần Đống cản lại, Trác Tiểu Viễn vội vàng ngăn Quý Khâm Dương không cho hắn xông lên lấy bóng, lại không ngờ được Trần Đống chẳng chút do dự chuyền bóng cho Tạ Mạnh.

Trác Tiểu Viễn: “!”

Tạ Mạnh dẫn bóng, trực tiếp xoay mạnh người, hai bước mới nhảy lên, từ bên cạnh đem bóng úp rổ, toàn bộ quá trình mây bay nước chảy, động tác cực kì nhanh gọn lẹ.

Trác Tiểu Viễn: “…”

Quý Khâm Dương giơ tay lên, cùng Tạ Mạnh chạy tới đập tay: “Cảm giác úp rổ thế nào?”

Tạ Mạnh ngẫm nghĩ, cười nói: “Tôi cũng không ngờ mình lại có thể nhảy cao như vậy.”

Quý Khâm Dương không nói gì, hắn nhìn gương mặt tươi cười của Tạ Mạnh, vươn tay vòng qua cổ đối phương, dồn sức ôm chặt.

Cả một trận, Trác Tiểu Viễn gần như không thể phát huy được sở trường ném ba điểm của mình. Ngược lại trong vùng cấm, Tạ Mạnh như cá gặp nước, một phút cuối cùng lật ngược điểm số khiến các nữ sinh lớp 3 đứng bên sân đều đồng loạt điên cuồng.

Tạ Mạnh bị hai người khác kẹp chặt, gian nan ném bóng vào rổ, bản thân cũng lập tức mất thăng bằng ngã xuống đất. Lúc còi kết thúc vang lên, cậu tưởng như hoàn toàn không còn sức đứng dậy nữa.

Trương Giang Giang phấn khởi trực tiếp ngồi lên người cậu, ngay sau đó Tề Phi, Trần Đống cũng ngồi theo…

“Đừng…” Tạ Mạnh cười, thều thào ngăn lại, “Tay tớ còn đau lắm.”

Mấy người còn đang kích động kia căn bản chẳng nghe vào tai, mãi đến khi Quý Khâm Dương bước tới, mới đuổi được một đám trên người cậu xuống.

Tạ Mạnh vuốt tóc mái ướt đẫm, ánh mắt đầy tràn ý cười nhìn Quý Khâm Dương, đối phương khom lưng xuống chìa tay về phía cậu: “Đứng dậy được không?”

Tạ Mạnh gật đầu, cậu nghỉ ngơi chốc lát rồi mới đứng lên.

“Từ lúc đi học tới giờ chưa từng tốn nhiều sức lực đến vậy.” Tạ Mạnh có chút tự mỉa nói.

Quý Khâm Dương nhíu mày: “Không thấy vui ư?”

“Không…” Tạ Mạnh lắc đầu, cậu nhìn Quý Khâm Dương, lần thứ hai mỉm cười, “Cực kì vui là đằng khác.”

Lớp 3 cuối cùng đạt được số điểm cao nhất xếp hạng đầu tiên, về sau Quý Khâm Dương và Tạ Mạnh đều nổi danh toàn trường, ngay cả khoá trên cũng biết đến bọn họ.

“Nghe nói hôm qua Lý Tĩnh Phương năm hai hẹn các cậu chơi bóng?” Tề Phi vừa chép bài vừa tò mò hỏi Quý Khâm Dương.

Kết thúc đại hội thể dục thể thao cũng là lúc ôn thi cuối kỳ, thỉnh thoảng Tạ Mạnh sẽ ở lại lớp chỉ bài cho Trương Giang Giang.

Quý Khâm Dương đeo một bên tai nghe, bên còn lại đưa cho Tạ Mạnh: “Không để ý.” Hắn quay đầu hỏi đối phương, “Cậu có thấy không?”

Ca khúc lần này mang theo chút phong cách rock, Tạ Mạnh nghe tới say mê, một lúc lâu mới phản ứng lại: “…Lý gì cơ?”

Tề Phi hừ một tiếng: “Hai người ở cùng nhau quá lãng phí, ngay cả bạn gái cũng không có.”

Quý Khâm Dương bĩu môi, hắn khoác vai Tạ Mạnh, biếng nhác nói đùa, “Cậu chẳng bảo bọn tôi ở cùng nhau đây thây, còn cần gì bạn gái nữa.”

Tạ Mạnh ngâm nga theo ca khúc, cậu cầm vở nháp của Trương Giang Giang xem, tính lại một lần theo công thức: “Chỗ kia sai rồi, dùng công thức này.”

“À à à.” Trương Giang Giang nghiêm túc tẩy đi làm lại.

Tề Phi: “…Còn đâu thanh xuân?! Còn đâu thanh xuân nữa!”

Gã vừa kêu xong, Trác Tiểu Viễn liền xuất hiện tại cửa lớp: “Kêu cái gì mà kêu.” Nam sinh lạnh lùng cau mày, “Cậu phát dục chắc.”

Tề Phi: “…”

Quý Khâm Dương chào hỏi đối phương: “Chào.”

Trác Tiểu Viễn: “Nghiêm túc đi? Có chơi bóng hay không?”

Trương Giang Giang lập tức đáp: “Tớ làm xong ngay đây!”

“Không chơi với cậu.” Trác Tiểu Viễn ghét bỏ nói, “Trình độ còn non lắm.”

Trương Giang Giang trợn mắt: “Giờ sư phụ tớ đổi thành Tạ Mạnh rồi! Tiến bộ chóng mặt luôn!”

Tề Phi: “…Ông đây nằm yên mà cũng dính đạn là sao?!”

Năm người cãi nhau ầm ĩ mãi mới làm xong bài tập, lúc ra tới sân thể dục thì phát hiện sân đã đầy người, có mấy đàn anh khoá trên đến hỏi thăm Quý Khâm Dương: “Cùng chơi không?”

Quý Khâm Dương cất tai nghe đi, xoay khớp bả vai, hắn quay đầu hỏi bọn Tạ Mạnh: “Các cậu thấy sao?”

Tạ Mạnh cởϊ áσ đồng phục, xắn tay áo sơ mi lên: “Tôi không có ý kiến.”

Trương Giang Giang khẩn trương nói: “Tớ, tớ sẽ không cản trở!”

Tề Phi khinh bỉ nhìn gã một cái, tự mình xoay khớp chân.

“Cậu hỏi tôi?” Trác Tiểu Viễn khinh thường đập bóng, “Ông đây đã từng sợ cái gì chưa?”

Bởi vì chỉ đánh nửa sân, năm người thay phiên cùng khoá trên chơi 3 ON 3, người đầu tiên ra sân là Tạ Mạnh, Quý Khâm Dương và Trương Giang Giang, Tề Phi cùng Trác Tiểu Viễn ở bên cạnh đưa tay chỉ huy.

“Chuyền bóng chuyền bóng đi chứ!” Tề Phi khoa tay, “Cậu bị ngu hả Trương Giang Giang!”

Trác Tiểu Viễn vội khuyên ngược lại: “Đừng nghe cậu ta! Xông lên đi xông lên đi!”

Trương Giang Giang nổi điên: “You can you up! No can no bb![3]“

[3] Tiếng Anh Hoa (Chinglish), là một dạng tiếng Anh sai ngữ pháp mà người Trung hay nói. Câu này đại khái nghĩa là: Giỏi thì làm đi, không làm được đừng có lắm mồm!

Hai mươi phút sau Trương Giang Giang xám xịt rời sân…

Trận đấu tiếp tục, Trác Tiểu Viễn chuẩn bị ném một cú ba điểm.

Tề Phi: “Tư thế kiểu này thể nào cũng không vào!”

Trương Giang Giang: “Đúng vậy đúng vậy, thể nào cũng không vào!”

Trác Tiểu Viễn: “…”

Tề Phi thay người vào sân, vừa tiếp được bóng liền lao vào vùng cấm.

Trác Tiểu Viễn bắt đầu chỉ dạy Trương Giang Giang: “Nhìn thấy không, chó điên chơi bóng như thế đó, một chút chiến thuật cũng không có, IQ quá thấp, ngàn vạn lần đừng có học theo.”

Trương Giang Giang “dạ dạ vâng vâng” gật đầu một mạch.

“Nói ai IQ thấp hả?!” Chó điên Tề Phi gào thét, “Tôi cắn chết cậu!”

Cuối cùng Quý Khâm Dương và Tạ Mạnh cũng mệt lả.

“Ba người các cậu chơi đi.” Quý Khâm Dương ném bóng cho Trác Tiểu Viễn, sau đó mở chai nước đưa cho Tạ Mạnh, hai người ngồi bên sân, yên bình nhìn ba kẻ dở hơi chơi bóng.

Lưng áo sơ mi của Tạ Mạnh đã ướt nhẹp mồ hôi, cậu cởi cúc ở cổ áo, nhẹ nhàng phẩy phẩy, lộ ra một nửa bờ cong xương quai xanh cực kì mềm mại.

Quý Khâm Dương quay mặt đi, hắn ngửa đầu đảo đảo tóc mái, qua một lát lại không kìm được ngoảnh đầu về.

“?” Tạ Mạnh đã cài lại cúc áo, cậu nhìn Quý Khâm Dương cười cười.

Quý Khâm Dương: “…”

***

Lời tác giả: Đại thần An Lợi đi xem mĩ nam trung học đấu bóng, cái câu “ăn nhiều một chút” kia, chính là từ đó mà ra.Đoạn này:

“?” Tạ Mạnh cúi đầu, mới phát hiện dây giầy mình bị tuột, cậu còn chưa kịp khom lưng buộc lại, Quý Khâm Dương đã ngồi xuống.

“…” Tạ Mạnh vô thức lùi lại một bước.

Quý Khâm Dương ngẩng đầu, hắn nhìn Tạ Mạnh nhíu mày: “Cậu lùi cái gì?”

Tạ Mạnh lúng túng nói: “Không cần…”

Quý Khâm Dương không để ý đến cậu, hai tay nhanh nhẹn buộc chặt dây giầy, Tạ Mạnh chống đầu gối, không được tự nhiên lắm nói câu cảm ơn.

Nói chứ… được chàng trai mình thích quỳ xuống buộc dây giầy – hành động

này tuyệt đối gây truỵ tim cho các cô gái

– và tất nhiên – cả các chàng trai nữa

=))