Chương 41: Về nhà nào...

Về tới nơi đã 10h tối, rồi về tới nhà nữa là muộn rồi, nó chỉ kịp mang đồ lên phòng đi tắm rồi đi ngủ cái đã, mọi thứ tính sau vậy.

Sáng mai tới tận 8h nó mới tỉnh dậy, việc đầu tiên là với cái điện thoại rồi bật wifi lên, vâng thông báo tới loạn cả điện thoại, má muốn đơ luôn cái điện thoại mất, vì từ lúc lên máy bay tối qua tới giờ nó chưa onl luôn. Nó hơi bị ngạc nhiên, ồ bài viết tối qua úp đã được 628 lượt like, ồ lần đầu tiên chạm tới mốc này, há há có phải hotface như Duy Dương đâu, cứ đăng cái ảnh nào là cả nghìn lượt like, haizz giờ nó mới đi đọc cmt, đâu ra toàn thấy bạn bè kêu quà của tao đâu, nó suy nghĩ, ờ nó có mua chứ không thì đi học về không toàn thây mất. Cô chủ nhiệm cute vào cmt, rồi mẹ iu dấu nữa, cả Trung Kiên nữa chứ mấy người này lần nào cmt cũng chất lừ.

Nằm nghịch một lúc thì nó mới đứng dậy đi đánh răng rửa mặt, đi đi lại lại suốt cả ngày, tối qua còn về muộn suy ra giờ nó bị mệt ấy.

Đi xuống nhà để kiếm gì đấy ăn sáng, hình như sáng nay cô chú phải đi làm hay sao, đúng là như thế, cố đã dán giấy note trên tủ lạnh rồi, đúng là con người bận rộn, về tới nhà là phải đi làm luôn. Haizz nó lượn lờ kiếm đồ ăn rồi lại lên phòng nghịch điện thoại, nếu không có gì thì mai nó sẽ về, mà nếu Trung Kiên ra thì có thể ở lại hôm kia về, nó phải về đi trực tuần không là bị phạt nữa, còn vụ ielts kệ đi dù sao tạch hay không thì không còn là vấn đề, nó sau vài ngày lo lắng thì đỡ lo lắng rồi

Haizz vậy là sắp kết thúc chuỗi ngày chỉ ăn ngủ rồi đi học, hết những ngày tháng được đi chơi cùng trai đẹp, chơi thể thao cùng trai đẹp, hay được uống trà sữa đắt tiền, và thì hết những ngày tháng sống như một rich kid thực thụ, hết những ngày được thấy trai đẹp đến nơi, hic vè nhà nhìn đâu cũng thấy mấy đứa style lạ lùng, thôi bỏ đi. Nó tính nằm xem phim hết ngày quá, lúc nào cô về thì xuống không thì thôi

Và thật thú dị khi buổi trưa cô cũng không về, vì quá bận, đấy nghỉ ngơi được mấy ngày giờ về công việc lại bận rộn rồi.

Buổi chiều nó tự đi siêu thị mua đồ về nấu ăn, rồi tưới cây, vì nhà có nhân viên vệ sinh lau dọn rồi. Đang khá là yêu đời, vừa tưới cây vừa hát

" You were the shadow to my light

Did you feel us

Another start

You fade away

Afraid our aim is out of sight

Wanna see us

Alive where are you now?"

" I"m here"

Nó nghe xong giật mình quay lại, thấy Duy Dương đang đứng dựa ở cửa cổng, ủa nãy nó mở cửa quên không đóng lại luôn remote vứt đâu chả nhớ, ờ may không trộm nó vào lúc nào cũng không biết

" Tính hù em hay gì, mà em đâu có hỏi anh?"

" Tự nhiên đi qua thấy em hỏi anh đang ở đâu, thì anh trả lời chứ sao"

" Ai hỏi anh" Nó bĩu môi

" Sad ~~"

" Bộ chiều nay anh không đi học à?"

" Sáng đi nhưng anh xin nghỉ. Không mở được mắt dậy luôn" Duy Dương thở dài

" 8H em dậy, xong lại đi xem phim rồi trưa lại ngủ rồi lại dậy xem phim rồi xuống đi siu thị mua đồ nấu ăn, rồi ra đây tưới cây đấy"

" Anh mới dậy được 2 tiếng trước"

" Eo, ngủ gì mà ghê thế"

" Thì tối qua về tính đi ngủ nhưng bị trai dụ chơi game thế chơi đến 5h sáng, rồi đi ngủ đến 3h chiều mới dậy"

" Lại ông Kiên chứ gì? Haizz hai cái người này suốt ngày game game, bộ anh cố tình để sáng nay nghỉ học rồi chứ gì nên mới chơi game muộn vậy chứ"

"Thì anh cố tình mà, thử lười một hôm xem như nào"

" Rồi anh thấy như nào?"

" Ngủ khá là ngon" Duy dương gãi đầu cười cười, ôi mẹ đẹp trai thế ai chơi

" Chẳng hiểu sao mấy ông tài chơi game vậy luôn á"

" Hic anh bị cám dỗ"

Nó bĩu môi

" Đồ dễ dãi"

Duy Dương chỉ biết khoanh tay cười

" Trước khi về thì lo trả sợ vụ chạy đi"

" Ơ... anh chưa quên à?"

" Ơ sao quên được"

" Kệ anh, anh thích nhớ thì cứ nhớ, em quên rồi"

" Ủa tối đi chơi không?"

" Anh đưa em đi hả? "

" Tự đi lấy"

Nó lườm Duy Dương, hừm đồ quá đáng

Sau khi tưới cây xong thì cô chú đi làm về

" Ôi nay lại qua đây chơi cơ à?" Cô An trêu Duy Dương

" Ơ cháu bị lạc đường, tính về nhà lại lạc vào đây" Duy Dương cười

" Về gọi mẹ chơi cầu lông đi"

" 5 phút nữa mẹ cháu qua đấy mà"

" Hôm nay để con solo với Duy Dương cho" Nó tự tin nói

Vâng vừa nói xong thì cả chú cả cô cả Duy Dương đã haha vào mặt rồi, haizz quá đáng dị luôn

" Hay cược cái gì nữa đi" Vâng là cô An đấy

" Thôi, hôm trước chơi rồi mình con phải chạy đấy" Nó lắc lắc đầu

" Ủa em bảo em quên rồi mà?" Duy Dương nghiêng đầu nhìn nó

" Ơ em lại quên rồi" Nó lại giả vờ ôm đầu làm mọi người phì cười

Nó đang tính so deep thêm vài giây thì mẹ Duy dương qua

" Chơi với Đan hôm nữa mai về rồi kìa"

" Hic hic con sẽ rất nhớ mọi người" Nó trưng cái bộ mặt giả dối của mình ra làm ai cũng buồn cười

" Thôi đi bà, vào lấy vợt ra đi" Cô An lườm nó cái, đâu ra cái thứ giả dối như nó cơ chứ

Nó cười rồi chạy vào nhà lấy vợt cầu xịn sò ra

Nếu mai Trung Kiên không xuống thì mình nó cũng sẽ về thôi, để lát gọi xem anh có xuống không.

Hôm nay nó sẽ nhất định chơi nghiêm túc để xem mình kém Duy Dương tới mức nào

" Em có yêu cầu nho nhỏ"

" Sao?" Duy Dương cười

" Dù sao chúng ta cũng tình nghĩa thầy trò, ơ có thể xem là thầy trò không, à thôi, dù sao chúng ta cũng có chút quen biết, á đúng là biết nhiều thứ nên anh có thể nương tay một chút không?"

" Nhưng anh không thể thấy cầu mà không đỡ" Duy Dương phì cười sau khi nghe nó nói

" Chỉ cần anh không đánh mấy quả hiểm hóc là được rồi, dù sao em nhất cầu lông nữ ở trường đấy, anh mà để em thua nhiều là em sẽ thấy thất vọng về bản thân mà chết mất"

" Haha để anh xem xét"

Nó gật gật đầu rồi bắt đầu phát cầu, móa sao nó thấy Duy Dương chẳng nhường chút nào hết vậy, nó vẫn phải chạy hục mặt ra

" HOÀNG DUY DƯƠNG"

Nó gào lên, anh ngơ ngác nhìn nó, và đúng lúc đấy quả cầu rơi xuống bên phía anh

Ồ má nó nhảy cẩng lên, nó tính gọi anh trách móc thôi mà, ai ngờ anh lơ đãng chẳng thèm để ý cầu luôn

" Theo như luật ra lúc nãy là anh chỉ cần để cầu rơi 1 lần thì là thua đó, aaaa thích thực sự"

Duy Dương ngơ ngác vài giây cũng hiểu, haizz nó có cần bất chấp thủ đoạn để thắng thế không?

" Xem Đan kìa" Mẹ Duy Dương nhìn nó phì cười

" Cháu thắng Duy Dương rồi đấy ạ" Nó vội chạy lại khoe

" Chắc bà lại dở mĩ nhân kế ra chứ gì?" Cô An chép miệng

" Cô nhầm rồi ạ, Duy Dương còn lâu mắc mĩ nhân kế, anh ấy thích con trai không thích con gái đâu, học chung lớp với toàn gái xinh mà còn chẳng thích ai, anh ấy thích Trung Kiên nhà mình rồi"

Duy Dương đứng nhìn nó bóc phốt anh, ủa ủa nó đang nói cái gì đấy không biết

" Đừng nha, nhà cô có mỗi đưa con trai thôi đấy" Mẹ Duy Dương cười xua tay

" Hí hí con đùa đấy" Nó ôm miệng cười rồi quay lại tiếp tục chơi với Duy Dương

Lần này nó còn lâu dở mấy trò mèo đấy với anh được nữa đâu, và đương nhiên anh sẽ không nương tay với nó nữa đâu

" Sao anh quá đáng thế" Nó nhắn mặt đứng chống tay thở

" Anh đang đánh nghiêm túc thôi mà" Anh chống tay giống nó, cười một cái, tính trêu nó thôi chứ anh làm gì bị mệt tới vậy

" Bỏ đi, em không chơi nữa đâu, chiều mai anh tự chơi một mình cho xem"

" Dỗi à?"

" Đúng đấy " Nó vênh mặt

Vâng ngoài chỉ biết cười ra thì Duy Dương nhà ta chẳng biết nói gì thêm

Nó mệt nên chẳng thể nào chơi được nữa, đành vào nhà tắm thôi, chơi thể thao mà như này chắc chết sớm, thế nên chú ra chơi cùng anh còn nó chịu thôi.

Vâng nó đang ngủ ngon lành thì điện thoại reo chuông, mắt nhắm mắt mở nghe điện thoại, hóa ra là Trung kiên gọi

" Alo ~~"

" Mày lại đang ngủ đấy à?"

" Sao?"

" Không xuống được, đổi lịch học rồi nha"

" Thì chiều em về một mình"

" Ok"

Nói xong nó tắt điện thoại rồi ngủ tiếp, hừmm đang còn sớm mà.

Vừa ngủ thêm được lúc thì điện thoại lại tiếp tục reo chuông

" Alo"

" Em đang ngủ à?"

" Đúng vậy" Nó chẳng biết ai đâu, đang ngủ biết gì đâu, riêng Trung kiên có ngủ cũng nhận ra vì phong cách nói chuyện cục súc của anh rồi

" Chiều em về sao?"

" Ơ... à đúng rồi"

" Vậy thôi ngủ tiếp đi" Nó chẳng buồn tắt điệnn thoại rồi ngủ tiếp

Và sau đó nó ngủ tới 9h sáng mới ngủ dậy, trời ạ bao nhiêu là thứ phải làm mà, nào là sắp xếp đồ vào vali là đủ mệt rồi, còn đống sách vở nữa chứ, hazz

Buổi chiều cô nghỉ làm để đưa nó về, vì nó phải vận chuyển quá nhiều đồ, haizz nó hóng Duy Dương mãi mà chẳng thấy, xong thấy anh nhắn tin bảo anh phải đi học thêm, vậy chắc không biết bao giờ mới được gặp lại đây

Ơ ban đầu dự tính 1 tháng ở đây thôi, giờ hơn một tháng liền bỗng cảm thấy đang quen dần rồi lại phải chia tay, haizz cứ như chia tay người yêu, à quên đã có người yêu bao giờ đâu mà biết.

" Bai bai" Nó xụ mặt quay lại nhìn căn biệt thự trước khi lên oto

" Thích xuống khi nào chẳng được, cứ làm như kiểu không xuống nữa ấy"

" Về cái là bắt đầu vào những ngày tháng học thêm hè cho tới tận khi khai giảng ấy ạ, chẳng có thời gian nghỉ đâu cô ơi" Nó thở dài

" Chẳng nhẽ chủ nhật cũng không hay sao?"

" Nghỉ được hôm mất công xuống, haizz thôi"

" Thế bằng ielts gửi về đây hay về nhà hay về đây"

" Chắc gửi bưu điện về nhà ạ, thôi có khi tạch rồi cũng nên ấy ạ"

" Ủa sống bi quan vậy ?"

" Con nghi ngờ năng lực của bản thân thôi, mẹ sẽ đấm không trượt phát nào mất"

" Thôi đường nào cũng xong rồi, học hơn 1 tháng thì được 6. là tốt rồi"

" Con học từ bắt đầu lên lớp 10, chỉ là tự ôn tập thôi"

" Thôi lo lắng làm gì, cùng lắm thi lại có sao đâu"

Nó lại thở dài, nghe thi lại như dễ lắm á, lệ phí thi cũng nhiều tiền, và thêm nữa mẹ sẽ chửi cho ấy.

Suốt chẳng đường về nhà lần này nó chỉ nghe nhạc và ngủ mà chẳng nói nhiều như mọi lần nữa...

Chẳng hiểu sao nó có những lúc ngáo ngáo thực sự, kiểu bị vui vẻ quá đà ấy, nhưng có nhưng lúc ngồi suy nghĩ linh tinh các thứ rồi tự thấy buồn, cũng chẳng biết tại sao, cứ như kiểu là tôi buồn chẳng biết vì sao tôi buồn.