Chương 32: Hứa Hồng Trang 1

Vui vẻ đón năm mới, lại đi thăm anh em họ hàng, Hứa Ái Quốc và Đường Tuyết cũng trở về đơn vị của mình làm việc, trong nhà còn lại Tống Úc Hòa trông nom hai anh em Hứa Thừa và Hứa Nặc, Hàn Vĩnh Cương nhà họ Hàn ở sát vách cũng trở về bộ đội. Giống nhau đều không có cha mẹ quản, cho dù hiện tại không thể đi ra ngoài rong chơi ba đứa trẻ đều có thể ở trong sân của hai nhà chơi đùa.

Thuận theo tuyết mùa đông mới tan ra, mặt đất tỏa ra màu xanh lá cây, Hứa Nặc và anh trai đi đường cũng không cần vịn tường, nói chuyện cũng có thể một hơi mạch lạc nói trên ba bốn chữ, có lời nói đơn giản còn có thể nói trên năm chữ.

Điều này làm cho Hứa Nặc vui mừng suýt nữa không nhảy lên.

Thật đúng là không dễ dàng, sống ba đời rồi, hai kiếp trước học nói chuyện học đi bộ những ký ức kia thật sự là quá mơ hồ, cha mẹ cô lại chết sớm không có ai nói với cô chuyện mình khi còn bé trước kia. Về phần ông nội cô, người coi lợi ích trên hết đừng hy vọng ông kể chuyện xưa với bề dưới. Bây giờ cô có ký ức và từng trải ở người trưởng thành của hai kiếp trước, lại nhìn mình còn học nói từng chữ từng chữ, bộ dáng vịn vào tường học đi, thật sự là vừa kí©h thí©ɧ vừa vui mừng còn có chút ngượng ngùng. Cũng may người khác cũng không biết cốt lõi ở trong thân thể nhỏ bé này của cô đã trưởng thành một nửa, bằng không ánh mắt nhìn cô nhất định giống như nhìn yêu quái vậy.

Băng tan không bao lâu, cây xanh trong ruộng vừa mới xuất hiện, Đường Tuyết vội vàng từ trong huyện trở về báo tin cho Tống Úc Hòa nói Hứa Hồng Trang sắp sinh, nhưng tình hình không tốt lắm, hiện tại đã đưa đến bệnh viện. Ngay lập tức Tống Úc Hòa vội vàng đứng lên từ trên giường đất, bà cũng không kịp hỏi nhiều, chỉ là cùng với Đường Tuyết nhờ Tống Lam Thư ở sát vách hỗ trợ chăm sóc cháu trai và cháu gái vài ngày, lại thu dọn một ít đồ cầm tiền giấy dặn dò hai anh em vài câu, mẹ chồng và con dâu vội vàng đi vào trong huyện.

Lânc này Hứa Hồng Trang mang thai này vẫn luôn không tốt lắm, bây giờ so với thời gian dự kiến sinh nở sớm hơn khá nhiều, điều này làm cho Tống Úc Hòa và Đường Tuyết vô cùng lo lắng. Cũng là con gái trong thai sinh đôi, thân thể Hứa Hồng Trang thật sự không tốt như Hứa Nặc, lúc trước Tống Úc Hòa sinh Hứa Ái Quốc và Hứa Hồng Trang cũng không tính là điều kiện trong nhà rất tốt, tuy rằng có ăn nhưng phụ nữ có thai như bà ấy vẫn phải xếp hạng phía sau đứa trẻ Hứa Kiến Quốc này.



Sau đó đứa trẻ sinh ra, Hứa Ái Quốc hơn 2kg, Hứa Hồng Trang vừa vặn 1,5kg, lúc ấy mọi người đều cho rằng không nuôi Hứa Hồng Trang sống được, nhưng Tống Úc Hòa khó khăn vẫn nuôi nấng hai anh em bọn họ lớn lên, nhưng khách quan mà nói cơ thể của Hứa Hồng Trang yếu hơn không ít, bằng không Tống Úc Hòa cũng sẽ không trực tiếp nhường công việc của mình cho Hứa Hồng Trang. Lần này bà ấy mang thai Tống Úc Hòa cũng rất lo lắng, đặc biệt là biết Hứa Hồng Trang cũng di truyền có thể chất của thai song sinh nhà bọn họ, lần này cũng sau khi mang thai hai đứa, Tống Úc Hòa lại thường xuyên giật mình tỉnh giấc vào ban đêm, buổi tối trước khi đi ngủ đều lén lút cầu khấn cầu xin ông nội nói với bà nội, không nghĩ tới tình huống vẫn không tốt.

Nhìn thấy bà nội và mẹ mình đều đi xa Hứa Thừa còn có chút phản ứng không kịp, trước mắt cái đầu nhỏ của cậu bé còn không rõ rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết tình cảnh hiện tại của người cô yêu thương mình. Ngược lại Hứa Nặc nhìn hướng đi của bà nội và mẹ cô rời đi rất lo lắng, cô biết thân thể cô của cô không tốt lắm, lần ăn tết này bởi vì bà ấy mang thai không dám về nhà mẹ đẻ, chỉ là không nghĩ tới lúc thật sự sắp sinh lại nguy hiểm đáng sợ như vậy. Điều kiện y tế bây giờ so với đời sau mà nói có thể nói là khác nhau một trời một vực, cánh tay nhỏ bắp chân nhỏ của cô cũng không làm được cái gì, chỉ có thể khẩn cầu thần đất vua bếp bà bếp phù hộ cho cô và con của cô.

Về phần mê tín dị đoan phong kiến gì đó, cô vốn cũng không tin, nhưng cô sống lại một lần chuyển kiếp một lần, không tin cũng bắt đầu tin.

"Bên ngoài lạnh đi vào trước đi, có bác sĩ ở đây, bà nội của các cháu cũng qua đó rồi, Hồng Trang sẽ không sao đâu." Tống Lam Thư nhìn Hứa Nặc với Hứa Thừa và mang thêm con trai của mình đều đứng ở cửa sân nhìn phương hướng thím Tống và em Đường rời đi không nhịn được mở miệng an ủi, mặc dù bà ấy cũng không biết mình nói mấy đứa trẻ nghe có thể hiểu hay không: "Hiện tại bà nội của các cháu ở bên kia rất bận rộn nhất định là không để ý đến các cháu, nếu các cháu còn bị lạnh cóng đến lúc đó các bọn họ còn phải lo lắng cho các cháu."

"Hàn Ngang, dẫn em trai và em gái vào trong phòng."

Nhiệt độ băng vừa tan này cũng không tính là quá cao, ngộ nhỡ ở bên ngoài cảm lạnh cũng không tốt.