Chương 3

Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Vương Tố Phân nằm ở trong chăn cũng lên tiếng thuyết phục: “Đều là người nhà cả còn khách khí làm gì, em dâu ở lại đây ăn đi."

Sáng nay Lưu Tú Lan mới uống có mấy ngụm cháo, giờ bụng đã đói cồn cào, tính cách của bà ấy cũng cởi mở, quan hệ chị em dâu với Vương Tố Phân cũng tốt. Bà ấy không làm kiêu nữa, cười nói: "Để Chị dâu hai tốn kém rồi."

"Sao con lại nói vậy?" Bà Lý lơ đễnh nói: “Bình thường nếu có chuyện lớn thế này, dù thế nào trong nhà cũng phải cắt miếng thịt về gói sủi cảo ăn cho đỡ thèm. Haizz, đều do hai năm nay mùa màng không tốt, mấy tháng nay cũng không lĩnh đủ ngạch lương, không nhờ có khai hoang kiếm đồ ăn, chắc đến ngay cả bụng ăn cũng không đủ no."

"Đúng vậy." Lưu Tú Lan cũng thở dài nói: “Con nghe Mộc Sâm nói, năm nay ở thông thu rất nhiều lương thực, nhưng đều chuyển ra ngoài núi, vì vậy chúng ta mới không được nhận đủ lương thực. Nếu không phải nghe mẹ nói khai hoang trồng trọt, có lẽ bây giờ đến cháo ngô cũng không có mà ăn."

Bà Lý là người của xã hội cũ, từ nhỏ đã sống cuộc sống cực khổ, vì vậy bà ấy vẫn luôn có khát vọng cực độ và lo lắng về lương thực. Tuy cả gia đình Lý gia đều có hộ khẩu, hàng tháng có thể cầm sổ lương đi nhận lương thực, nhưng bà Lý cảm thấy không yên tâm, mấy năm trước đã dẫn con trai cháu trai đi vào trong núi tìm mảnh đất bằng phẳng khai hoang, trống mấy loại như cây ngô, đậu nành, cải thảo, khoai tây, khoai lang chờ thu hoạch. Lúc vật tư phong phú, mấy thứ này đều có thể dùng để cải thiện cuộc sống, bây giờ nguồn cung lương thực đột nhiên thiếu hụt, may mà Lý gia trồng mấy loại cây này, nên mới miễn cưỡng không bị đói bụng.

Trong phòng bếp, Quế Hoa đã nấu nướng xong, cô ấy hầm một nồi cải thảo khoai tây, nấu một nồi cháo ngô, còn nấu một nồi bột bánh ngô.



Hai con cá được anh em Nam Bắc câu về được cho thêm đậu phụ, miến… hầm một nồi to, tỏa ra hương thơm ngào ngạt. Phần còn lại hầm một bát canh cá màu trắng sữa, dành riêng cho Vương Tố Phân uống lấy sữa.

Lý Mộc Vũ tan làm trở về, nghe thấy vợ sinh được một cô con gái, anh vội vàng cởϊ áσ khoác ra đi vào đông phòng thăm vợ và con gái nhỏ mới sinh.

Quế Hoa bưng canh cá lên, đỡ Vương Tố Phân ngồi dậy, rồi mới đưa bát canh cá cho cô ấy.

Lý Mộc Vũ thỏa mãn nhìn khuôn mặt của con gái, giọng nói cũng dịu dàng hơn bình thường: "Uống nhiều canh vào, có nhiều sữa còn cho nha đầu nhà chúng ta ăn no."

Vương Tố Phân miễn cưỡng cười nói: "Đã bao nhiêu tuổi rồi, nào còn có sữa nữa? Lúc em Bắc tử đã không còn bao nhiêu rồi, chúng ta phải dắt dê về lấy sữa đút cho Bắc tử còn gì. Minh nhi, con đi quanh đây hỏi xem có nhà nào nuôi dê không, chúng ta mua sữa dê hàng ngày, còn tốt hơn là đút nước cháo."

Lý Mộc Vũ ừ đáp lại, nói: “Để mai anh đi làm hộ khẩu cho con gái, xem có lấy được sữa bột với đường đỏ về không."

Vương Tố Phân cúi đầu ăn hết nửa bát canh cá, vừa quay sang nhìn đã thấy lại Lý Mộc Vũ dùng ngón tay thô ráp chọc khuôn mặt bụ bẫm của con gái, con gái đang ngủ say, Vương Tố Phân sợ anh chọt con tỉnh dậy sẽ khóc đòi sữa ăn, vội đuổi đi ra ngoài: "Đừng ngây ngô ở đây nữa, mau đi ăn cơm đi."



Lý Mộc Vũ cười nói: “Hôm nay nhà có chuyện vui, anh phải lấy rượu để dành ra, thế nào cũng phải uống với mẹ."

Bàn đồ ăn bên ngoài đều đã dọn sẵn, người trong gia đình đã về đông đủ. Lý Minh Nam, Lý Minh Bắc nhìn chằm chằm vào bàn đồ ăn trước mặt không ngừng nuốt nước miếng. Lý Mộc Vũ đi ra khỏi đông phòng, rồi đi lấy bầu rượu ra. Lý Minh Đông vội vàng nhận lấy, lại đi lấy hai chiếc chén nhỏ, rót cho bà Lý và Lý Mộc Vũ mỗi người một chén rượu.

Bà Lý nhấp một ngụm rượu trước, chỉ ào bát canh cá: "Đông tử ăn nhiều cá vào, ăn nhiều bổ óc, cháu sắp phải thi đại học rồi."

Lý Minh Đông đẩy mắt kính trên sống mũi lên, nở nụ cười văn nhã: “Lâu rồi trong nhà không có thức ăn mặn, sao cháu có thể ăn một mình được, bà ăn trước đi." Nói xong, cậu ấy gắp một miếng cá cho bà Lý, lại định gắp một miếng cho Lưu Tú Lan.

Lưu Tú Lan vội bê bát lên tránh, nói: “Thím không đọc sách, cũng không biết chữ, không thể phí của được, lát nữa thím gắp miến có dính vị là được."

Lý Mộc Vũ thấy con trai cũng muốn gắp cá cho mình, vội xua xua tay nói: “Để cái đầu cá cho cha nhấm rượu là được, mấy đứa ăn thịt cá đi."

Lúc này, Lý Minh Đông mới gắp cá cho mình, ba em trai thấy vậy cũng vội gắp miếng cá ăn say sưa. Lý Mộc Vũ uống một ngụm rượu, ăn một miếng đầu cá, vừa gặm đầu cá đến mức chỉ còn lại xương, đã nghe thấy tiếng trẻ sơ sinh khóc truyền ra từ phía đông phòng, Lý Mộc Vũ không nhịn được cười nói: "Con gái tôi tỉnh rồi."