Chương 45

Trước khi anh đi, Quan Nguyệt còn dặn dò anh, nhất định phải nhớ kêu Lý Đào ngày mai đến.

“Đã biết, cô ôn tập kỹ thuật châm cứu đi.”

Chẳng có ai cả, cô biết luyện tập làm sao đây?

Ánh mắt Quan Nguyệt dừng trên người Cẩu Thặng: "Bé ngoan, lại đây, để chị châm một mũi.”

Cẩu Thặng sủa gâu gâu, xoay cái mông nhỏ của nó muốn chạy.

“Chạy cái gì, trở về cho chị.”

Tiểu Hắc động đậy, dây leo tinh tế của nó đột nhiên sinh trưởng, giống như mì sợi, càng ném càng dài, trói gô Cẩu Thặng, kéo tới trước mặt Quan Nguyệt.

Quan Nguyệt cười híp mắt sờ sờ lỗ tai nhỏ của Cẩu Thặng: "Ngoan, để chị xem nào.”

Cẩu Thặng rụt cổ, trên mặt chó tràn ngập cự tuyệt, trên cổ từng vòng từng vòng thịt chồng chất cùng một chỗ, vẫn không thoát được bàn tay của Quan Nguyệt, bị cô xoa nắn một trận.

“Đồ ngốc, chị châm em làm gì? Xem em sợ chưa kìa.”

Quan Nguyệt chỉ muốn châm người!

Lý Đào đối với Quan Nguyệt vừa sợ hãi vừa sùng bái, Quan Nguyệt gọi cô đến, cô chưa nghe Cố Tuỳ bảo là chuyện gì đã vỗ ngực đồng ý.



“Sáng mai tôi sẽ đi!”

“Cô không hỏi......”

Lý Đào cắt ngang lời anh: "Không cần hỏi, nhà tôi nghèo thế, có gì tốt để cô ấy lấy đâu, cùng lắm thì bảo tôi ra sức làm việc.”

Trương Thúy Hoa gọi Lý Đào ăn cơm, Lý Đào nói với Cố Tùy một câu: "Tôi đi trước, sáng mai tôi lên núi.”

Cố Tùy trở lại chỗ đám thanh niên tri thức, Vương Lộ vui vẻ gọi Cố Tùy ăn cơm, Cố Tùy cảm ơn: "Anh đã ăn rồi."

Lý Khải bắt chéo chân: "May mà anh ăn rồi, tôi không nấu đủ, anh muốn ăn, thì tôi chả đủ ăn.”

“Lý Khải!" Vương Lộ tức giận.

Lý Khải hừ một tiếng, xoay người rời đi.

Vương Lộ nói với Cố Tùy: "Anh đừng nóng giận, có thể hôm nay Lý Khải làm việc mệt mỏi, nói chuyện không giữ kẽ.”

Lâm Hải Âm chen vào câu nói: "Cũng không phải là mệt mỏi, mỗi ngày làm việc không nói, còn muốn dành chút thời gian trộm mò làm chuyện xấu."

"Hắn làm chuyện xấu gì vậy?" Cố Tùy ở trên núi ngây người một ngày, không biết gì.

Lâm Hải Âm đắc ý cười: "Anh đoán đi!”