Chương 14

Trần Sinh nhíu nhíu mày, thở dài, suy nghĩ có nên lấy chút cỏ trở về làm đệm cho Phương Tình không? Anh là một người đàn ông, cuộc sống như vậy đã quen, căn bản không biết cô gái nhỏ hóa ra khó nuôi như vậy. Nghĩ lại cũng đúng, làn da của Phương Tình nhẵn nhụi giống như mặt em bé, chịu không nổi khổ sở cũng đúng.

Trần Sinh kéo thân thể mệt mỏi rón rén xuống giường. Nhìn Phương Tình ngủ an ổn, không đành lòng quấy rầy, đi ra khỏi phòng đơn giản nấu mấy củ khoai tây và khoai lang cho Phương Tình.

Bản thân Trần Sinh cũng tùy tiện ăn vài miếng, vác cuốc, giống như thường ngày, chạy tới làm việc nông tích lũy điểm công.

Đường đi vẫn là con đường bình thường, người gặp cũng chỉ là bà con trong thôn không thể quen thuộc hơn, khác biệt chính là, bà con hôm nay, không còn ai chào hỏi anh nữa, thậm chí còn ở sau lưng anh lẩm bẩm này kia.

Trần Sinh lười nghe lời đồn đại của bọn họ, trực tiếp đi thẳng xuống ruộng, vùi đầu bắt đầu làm việc. Trong lòng lại không lúc nào không nhớ tới Phương Tình trong nhà, loại cảm giác này cho tới bây giờ Trần Sinh chưa từng trải qua, không hiểu sao cảm thấy đáy lòng ấm áp, trách không được khi tới tuổi tất cả mọi người đều muốn nhanh chóng kết hôn.

Thì ra trong lòng có một người thì ngay cả làm việc cũng tràn đầy nhiệt huyết.

Hứa Thải Liên từ xa nhìn cảnh Trần Sinh cuốc đất làm việc, cánh tay gầy gò của anh phơi nắng thành màu lúa mì, dưới ánh mặt trời chiếu rọi có vẻ có hơi chói mắt. Hứa Thải Liên cắn răng, cầm ấm đun nước đầy nước mỉm cười đi tới chào hỏi:

"Anh Sinh, anh hôm nay sao lại làm nhanh như vậy, cũng không nghỉ ngơi chút, làm lâu như thế, đến đây uống một ngụm nước."

Trần Sinh giương mắt nhìn khuôn mặt hiền lành của Hứa Thải Liên, trong lòng không hiểu sao lại có thêm vài phần cảm kích. Hứa Thải Liên là con gái của Hứa Bí Thư, bình thường dịu dàng lại hào phóng, chưa từng cười nhạo anh nghèo, thậm chí còn giúp anh không ít việc.

Hiện giờ, người trong thôn đều ghét bỏ anh cưới một cô vợ ác độc biết đập nồi cha mẹ, tránh xa anh, Hứa Thải Liên lại không thèm để ý bảo anh uống nước.

Trần Sinh ném cuốc trong tay, chính mình từ trên cột đá xa xa cầm lấy bình nước của mình vung lên về phía Hứa Thải Liên:



"Nước, tôi có."

Ý cười Hứa Thải Liên thêm sâu đi tới trước gò đá trước mặt Trần Sinh, nhấc chân ngồi xuống, thanh âm cũng dịu dàng giống như gió mát bên cánh đồng: "Anh Sinh, hôm nay em xuống ruộng nghe không ít lời đồn đãi của anh, em không nhịn được thay anh thấy uất ức, trước kia người trong thôn ghét bỏ anh nghèo em còn theo lý mà tranh đấu với bọn họ, nói anh cho dù nghèo đến đâu cũng dựa vào hai tay của mình mà sống, nhưng hiện tại em lại không thể nói nên lời thay anh, thật đúng là nghẹn đến mức em có hơi khó chịu."

Biểu tình trên mặt Trần Sinh không có gì thay đổi, lời nói cũng không chút để ý:

"Tôi đóng cửa lại sống qua ngày cuộc sống của tôi, bọn họ thích nói thế nào thì nói."

Hứa Thải Liên khẽ nhíu mày:

"Anh Sinh, em vẫn không hiểu, lúc trước cha mẹ đứa câm kia bảo anh cưới cô ta vì sao anh lại đồng ý, anh nếu cắn chết không theo, bọn họ chẳng lẽ còn có thể trói anh lại sao, cha em là bí thư thôn, em là người đầu tiên không đồng ý, em nhất định sẽ kéo cha em đi chủ trì công đạo cho anh, nào có đạo lý làm chuyện tốt lại bị lừa gạt. Nhà bọn họ rõ ràng đang tính kế với anh, hiện giờ nháo thành như vậy, em thật sự thay anh thấy không đáng giá.”

Trần Sinh không quá để ý với lời nói của Hứa Thải Liên, xoay người nhìn đống cỏ sạch sẽ bên cạnh cột đá, vừa thu dọn vừa đáp lại:

"Trên dưới cả thôn đều chờ tôi gây ra chuyện chê cười, cũng chỉ có cô thật lòng vì tôi mà kêu oan, tôi sao có thể không biết lúc trước cha mẹ Phương Tình cố ý lừa gạt tôi? Suy nghĩ của tôi rất đơn giản, điều kiện của Phương Tình, vốn rất khó gả cho người tốt gì đó, sau khi xảy ra chuyện kia, tôi sợ Phương Tình sau này sẽ không có ai cần. Mặc dù tôi không phải là một người tốt, nhưng cho cô ấy một bữa ăn thì cũng có thể. Không thể vì tôi, hủy hoại đời một cô gái. Cô không cần thay tôi thấy không đáng giá, mặc dù bây giờ dân làng chỉ trỏ tôi, nhưng tôi chưa bao giờ hối hận về quyết định ban đầu, thậm chí, còn thấy may mắn.”

Ánh mắt Hứa Thải Liên nhìn về phía Trần Sinh tràn đầy khó hiểu, dân làng nói Trần Sinh bị đứa câm vừa mới cưới về nhà mê hoặc, người cũng điên khùng theo cô ta còn hơi không tin, hiện giờ nghe Trần Sinh nói ra miệng, trong lòng không khỏi căng thẳng, lời nói không qua đại não đã thốt ra:

"Thế nhưng đứa câm kia không bình thường, ngay cả nồi cha mẹ cô ta cũng dám đập, về sau nói không chừng chuyện gϊếŧ người phóng hỏa cũng có thể làm được."