Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thập Niên 70: Trở Lại Trước Khi Bỏ Chồng Bỏ Con, Tôi Được Yêu Chiều

Chương 30: Kẹo Sữa Đại Bạch Thỏ Rất Ngọt 2

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lý Thâm chưa kịp tóm cậu bé lại thì cậu bé đã chạy vào bếp lò, Thẩm Y Y đang xào rau, Nhị Bảo lôi kéo vạt áo của cô, không biết nói gì đó, sau đó cô hướng ánh mắt về phía anh.

Lý Thâm không hiểu sao chột dạ, lắc lắc đầu.

"Cha! Cha!"

Giọng nói phấn khích của Nhị Bảo truyền đến, Lý Thâm lại nhìn sang, nhìn thấy Nhị Bảo đang cầm trong tay một viên kẹo sữa Đại bạch thỏ chạy về phía anh, đưa cho anh: "Mẹ nói một hồi ăn cơm rồi, vì vậy chỉ có thể ăn một viên!"

Lý Thâm: "..."

Thế này là xem anh như con nít hả?

Nhưng anh vẫn ma xui quỷ khiến mà nhận, bỏ qua biểu cảm thòm thèm của Tiểu Bảo, cất kẹo vào trong túi, ho một tiếng, khôi phục vẻ mặt nghiêm túc: "Nhanh đi chơi đi."

Nhị Bảo lập tức lôi kéo Tiểu Bảo đi một bước ngoái đầu nhìn ba lần.

Lý Thâm lại liếc mắt vào trong phòng bếp, thấy không ai nhìn anh, anh lấy kẹo trong túi ra, xé mạnh, bỏ vào trong miệng.

Ngọt ngào thơm sữa.



Anh không thích ăn ngọt, nhưng vị ngọt của viên kẹo sữa Đại bạch thỏ này anh rất thích!

Toàn thân dường như dồi dào nhiệt huyết, anh cầm thùng nước, định vào thôn gánh nước đổ đầy nước vào chum đựng nước lớn trong nhà!

Chân anh nhanh nhẹn, sức lực cực lớn, rất nhanh đã đổ đầy nước vào chum.

Thẩm Y Y cũng đã làm xong đồ ăn, bưng đồ ăn đi vào gian nhà chính, trông thấy Lý Thâm đã gánh nước về, mời anh: "Anh Thâm, ăn cơm đi."

"Ừ!" Lý Thâm đáp rất nhanh, anh buông thùng nước, lập tức đi tới.

Nhị Bảo chủ động dắt theo Tiểu Bảo bưng cơm đã bới xong đặt ngay ngắn trên bàn.

Hai món ăn một món canh, thịt gà xào lăn, cải trắng của nhà cộng thêm một món canh nấm nội tạng gà, phối hợp cơm trắng thơm nức, nhìn đã thấy thèm!

Thẩm Y Y lấy ra một cái bát, múc nửa bát thịt gà bảo Nhị Bảo đưa cho ông bà nội, dặn dò: "Nhớ kỹ giao đến tay ông hoặc là bà."

"Con biết rồi mẹ!" Nhị Bảo bưng thịt gà chạy ra ngoài.

Cậu bé đã rất nóng lòng muốn trở về ăn cơm.

Bên nhà cũ, buổi tối hôm nay có khoai lang và bánh ngô, cộng thêm một chén cháo ngô giống như nước lã. Ăn hết sức yên tĩnh chậm chạp, bởi vì trong không khí tràn ngập mùi thịt khiến cho bọn họ cảm thấy bữa ăn tối hôm nay hết sức khó nuốt.



Lý Thiết Trụ thật sự không chịu nổi, ném chiếc đũa trên tay ra ngoài: “Con muốn ăn thịt, con muốn ăn thịt!"

Chiếc đũa đó suýt nữa đã ném vào trên người mẹ Lý ở đối diện, còn không đợi bà mắng chửi người, Giang Ái Linh ngồi ở bên cạnh Lý Thiết Trụ không dạy dỗ đứa con trai khóc lóc om sòm của cô ta mà ngược lại giả bộ khó xử với mẹ Lý.

"Mẹ, mẹ xem Thiết Trụ nổi giận như vậy cũng không tốt, hay là mẹ đi nói một tiếng với chị hai..."

Nói một tiếng, nói cái gì? Coi như không cần nói cũng biết.

Chính là bảo mẹ Lý đi nói với Thẩm Y Y đòi một ít thịt về cho Lý Thiết Trụ ăn.

Mẹ Lý suýt nữa phun nước miếng vào mặt cô ta: "Tôi dựa vào cái gì để nói chứ? Hả? Thịt đó là tôi mua cho nhà thằng hai à? Tại sao nó phải cho tôi? Chị còn không biết ngại mà đòi tôi nữa.”

"Vậy Thiết Trụ..."

"Thiết Trụ Thiết Trụ!" Mẹ Lý tức giận đến phun cả nước miếng: "Chỉ Thiết Trụ của chị muốn ăn, tôi không muốn ăn! Cha chị không muốn ăn! Cả một gia đình này không muốn ăn! Coi mà dạy bảo lại con chị đi, điều kiện trong nhà thế nào nó không biết sao? Người ta ăn thịt nó cũng muốn ăn thịt, người ta có một cha mẹ giàu, nó có không?"

Giang Ái Linh bị mẹ Lý chửi văng nước miếng lum la mà nghẹn họng, cô ta có chút không thể tin mà nhìn mẹ Lý.

Thiết Trụ là trưởng tôn của bà, trước kia không phải bà thương Thiết Trụ nhất sao? Tại sao hôm nay khác thường như vậy?
« Chương TrướcChương Tiếp »