Chương 36: Làm Bữa Sáng 2

Lý Thâm khựng lại, ngẩng đầu nhìn cô, tựa như không ngờ cô sẽ tán gẫu với mình, nếu là trước đây, cô muốn đi đâu chưa từng nói với anh.

Thẩm Y Y giải thích: “Chắc đồ nhà mẹ em gửi cũng tới rồi, em phải đi lấy, hơn nữa em muốn đi kéo mấy miếng vải, may cho ba đứa con mấy bộ quần áo, và còn sắp vào đông rồi, trong nhà cũng có rất nhiều thứ phải sắm sửa.”

“Ừm.” Lý Thâm đáp, lại cảm thấy dường như mình có chút lãnh đạm, lại nói: “Em đi đi, anh dẫn ba đứa đi làm, để chúng ở đó tự chơi.”

“Không cần.” Thẩm Y Y nói: “Không phải bên nhà tổ sẽ có người ở nhà nấu cơm sao? Nếu là mẹ ở nhà, em nhờ mẹ trông giúp, em sẽ cố gắng về trước buổi trưa.” Đương nhiên, nếu là Giang Ái Linh thì thôi.

Lý Thâm gật đầu.

Thẩm Y Y lại nói: “Anh có thứ gì muốn mua không? Em mua về cho anh.”

Lý Thâm lắc đầu: “Anh không có gì muốn mua.”

Thẩm Y Y biết anh lầm lì, nhưng không sao, cô sẽ tính toán xong giúp anh.

Lý Thâm vừa giải quyết xong bữa sáng, chuông dự báo đi làm đã vang lên.

Thẩm Y Y bảo anh để bát đó, lát cô sẽ rửa, lần này anh không từ chối, quay về phòng của mình.



Thẩm Y Y nhân lúc này, cầm ấm nước của anh, đến nhà bếp dùng nước sạch rửa, sau đó bỏ nước nóng đã nấu xong vào.

Thấy anh tới nhà bếp, đưa ấm nước cho anh: “Nhớ uống nhiều nước.”

Lý Thâm khựng lại, mới nhận lấy, sau đó đưa năm tờ đại đoàn kết trong tay cho cô: “Cũng mua cho em vài bộ.”

“…” Thẩm Y Y nhìn năm tờ đại đoàn kết đó, không nhận: “Sao, sao anh có nhiều tiền như vậy?”

“Trước đây còn để dành một ít.” Lý Thâm giống như không muốn nói nhiều, trực tiếp nhét tiền vào trong tay cô: “Anh phải đi làm, bữa sáng em còn chưa ăn xong, mau quay lại ăn đi.”

Nói xong, anh cầm cuốc, liềm và nước rồi đi.

Thẩm Y Y: “…” Lặng lẽ nhận lấy, trong lòng ấm áp, ừm, anh Thâm nhà cô đúng là một người đàn ông tốt!

Ăn xong bữa sáng, dọn dẹp nhà cửa, sau đó đến căn cách vách, phát hiện người ở lại nấu cơm bên phía nhà tổ hôm nay là Đại Hoa.

Đại Hoa nhìn thấy Thẩm Y Y, có hơi kinh ngạc, cũng có hơi lo sợ: “Thím, thím hai, thím tìm con?”

Cô bé biết tính khí của thím hai này của mình không tốt, có văn hóa, xinh đẹp, trong nhà còn có tiền, cho nên vô thức cảm thấy tự ti.



“Đúng.” Thẩm Y Y nói, thực ra cô không có ấn tượng gì với Đại Hoa, chỉ nhớ cô bé gả đi rất sớm, nhưng gả cho gia đình không tốt, đối nhân xử thế khá hiền lành hướng nội, nhưng rất siêng năng thành thật, giao ba đứa nhỏ cho cô bé khá yên tâm.

“Hôm nay con ở nhà nấu cơm sao? Có thể giúp thím trông ba đứa nhỏ chút không? Buổi trưa thím sẽ về.”

“Được, thím hai.” Đại Hoa không chút do dự nói, trong đó còn ẩn chứa chút ý lấy lòng.

Thẩm Y Y hơi nhíu mày, tính cách của Đại Hoa có hơi khϊếp nhược, nhưng cô không nói gì, lấy ra ba hào đã chuẩn bị xong, nhét vào túi của Đại Hoa: “Cảm ơn con, đây là tiền thím hai cho con mua kem ăn.”

“Thím hai, không cần…” Đại Hoa biết đây là thù lao Thẩm Y Y cho cô bé, muốn lấy tiền ra trả lại cho cô.

Thẩm Y Y giữ tay của cô bé: “Cứ cầm đi.”

Đại Hoa chỉ có thể thôi.

Thẩm Y Y đang chuẩn bị về, tinh mắt nhìn thấy biểu cảm sợ hãi của Đại Hoa cùng với thân hình gầy yếu giống như bộ xương, rốt cuộc vẫn không nhẫn tâm hỏi: “Con ăn chưa?”

Đại Hoa gật đầu lia lịa: “Ăn rồi ạ.”

Vừa nói xong, bụng của cô bé truyền tới tiếng ột ột, lập tức có chút ngượng ngùng.