Chương 13: Ngày Lĩnh Lương

Ở bãi phơi cá mấy ngày, những người khác không sinh ra một chút hứng thú đối với kỹ thuật mới của cô ấy, trái lại tràn ngập tò mò về nàng dâu mới của nhà họ Chu. Đều nói bác gái Chu cuối cùng cũng cưới được con dâu hợp ý vào cửa.

Nói thật, Lưu Tú Hồng nghe ít nhiều gì cũng hơi xấu hổ.

Chị cả nhà mẹ đẻ cô là ai, đương nhiên cô hiểu rõ.

Thực ra không thể nói không tốt, chỉ có điều dựa theo quan điểm của thế hệ trước, chị cả cô thực sự không giỏi chăm lo việc nhà. Các loại công việc như nấu cơm giặt giũ dọn dẹp trông con, chị cả cô đều biết. Nhưng chỉ biết mà thôi, hơn nữa mỗi lần cảm thấy đã làm đủ, thì buông tay.

Dùng cách nói của Lưu Soái Hồng mà nói, trong nhà có chuyện gì cô ấy không làm? Làm xong, còn không cho cô ấy nghỉ ngơi một lát trò chuyện với người ta sao? Có cần phải giống như con bò già quanh năm suốt tháng làm việc hay không?

Bác gái Chu cảm thấy con dâu trưởng này không được việc gì, mỗi ngày rảnh rỗi sẽ ở đằng kia. Nói dọn dẹp phòng của bản thân xong, thì không thể thuận đường dọn dẹp phòng khác được sao? Giặt sạch quần áo của hai người, thì không thể giặt sạch đồ của mẹ chồng và chú em à?

Khi Lưu Tú Hồng mới gả tới, không ít lần nghe chị cả oán giận, oán giận tới cuối cùng, mẹ chồng nàng dâu nhìn nhau là ghét. Bác gái Chu lập tức đuổi con trai cả và con dâu ra ngoài, chỉ để con trai nhỏ ở lại, như vậy ít nhất mắt không thấy tim không phiền.

Khi ấy Lưu Soái Hồng cũng mới sinh con trai cả Hào Hào, nhà họ Chu phân nhà, chị cả cô cảm thấy như vậy cũng tốt, hai vợ chồng mang đứa bé không mệt lắm, không có mẹ chồng già bên cạnh lải nhải, khỏi phải nói cuộc sống thoải mái bao nhiêu.

Lại nhìn nàng dâu của con trai út nhà họ Chu, chỉ mới tới mấy ngày, tất cả mọi người đã nhìn ra, người này đúng là người chịu khó, dùng cách nói của thế hệ trước, thì là thấy việc gì cũng làm. Đám thế hệ sau có tư vị không phải, thế hệ trước thì rất hâm mộ bác gái Chu, khen ánh mắt bà ta tốt, chọn được nàng dâu tốt, sau này chỉ đợi hưởng phúc thôi.

Cũng có người không đồng ý.

“Tú Hồng, cô có biết nàng dâu của Chu Tiểu Quân là người nơi nào không? Đội ngư nghiệp Đại Cự! Bên đó nhà rất nghèo, cô ấy còn là con cả trong nhà, dưới có bảy tám em trai em gái. Cho dù bây giờ không làm lễ hỏi như xã hội cũ, nhưng nghe nói bác gái Chu vẫn phải tặng không ít đồ qua, mới tính thành hôn sự này!”



“Bác gái Chu bất công như vậy, chị cả cô có ý nghĩ gì không? Cô ấy có nhắc với cô không? Hai chị em dâu, làm mẹ chồng không thể xử lý mọi việc công bằng được ư?”

Lưu Tú Hồng vội vàng cúi đầu làm việc, thỉnh thoảng mới ừm một tiếng, bày tỏ mình đang nghe. Người cô đáp lời chê cô không thú vị, lại nghĩ tới tình hình nhà cô, nói vài ba câu rồi tránh đi.

Đám người tránh đi, cô mới hơi thở dài một hơi.

Loại chuyện ganh đua so sánh này, từ nhỏ cô đã trải qua nhiều, so sánh giữa chị em xong, thì so sánh các anh em. Sau khi thành gia thì so sánh chồng so sánh con, còn phải tranh cao thấp dài ngắn với chị em dâu trong nhà chồng…

Với tính tình của cô, không kiên nhẫn loại chuyện này nhất, luôn có thể tránh thì tránh, cho nên mới vào đầu năm, chú em nói có đối tượng xong, cô không nói hai lời cùng chồng dọn xa nhà chồng.

Khi bác gái Chu cho vợ chồng con trai cả chuyển ra, ít nhất cũng giúp chuyện nhà cửa, xây nhà, lương thực và tiền đều cho dù. Cộng thêm lúc ấy Hàng Hàng đã ba tuổi, bởi vậy Lưu Soái Hồng không tính là sống khó khăn gì.

Trái lại bên nhà họ Hứa, đầu xuân năm nay chú em Hứa Quốc Khánh mới nói có đối tượng, đối phương không muốn chị dâu em chồng ở chung, lại nói bên nhà cũ thực sự không đủ phòng. Hứa Quốc Cường là huynh trưởng, trái lại không so đo với em trai, rất nhanh đã thương lượng với đội sản xuất, mua ngôi nhà hai phòng đã lâu không tu sửa với giá thấp, mình kiếm chút nguyên liệu tìm bạn thân trong đội ngư nghiệp giúp đỡ, vừa đặt mua nhà, hao phí chút tâm lực cuối cùng cũng có nhà để ở. Chuyện này còn chưa tính, khi phát tiền lương mỗi tháng đều lấy ba đồng cho mẹ già, khi ra biển về nhà cũng đưa chút tôm cá qua.

Thực ra lúc ấy rất khổ, trái lại con trai cả không cần quá quan tâm, nhưng con trai út mới sinh ra mấy tháng, không thể rời khỏi người, trong nhà ngoài nhà còn một đống việc vặt đợi cô làm…

Nhưng biết làm thế nào, nhà cửa vẫn phải luôn dọn dẹp.

Đang tính toán, bác gái chủ nhiệm đi tới vỗ bả vai cô, hạ giọng nói: “Ngày mai là ngày trong đội chúng ta phát tiền lương, cháu thì tối nay đi, bác đưa phiếu lương thực và tiền tháng tới cho cháu trước.”