Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thập Niên 80: Mang Theo Biệt Thự

Chương 1: Đến năm 1977

Chương Tiếp »
"Tôi nói chị đừng ngốc, Tô Thiến không phải do chị sinh ra, cho dù Tô Thiến thật sự do chị sinh ra thì nó vẫn là con gái v.v ... Liệu khi chị về già, chị còn mong đợi con gái chị phụng dưỡng chị tuổi già? "

"Dù gì Tô Thiến trước sau buộc phải kết hôn, khi đấy chị cũng đã già còn có thể bị bệnh tật. Chị còn không phải dựa vào con trai tôi là Trương Viễn hỗ trợ chị lúc đấy sao?"

"Tô Thiến không muốn kết hôn, chị thật sự để cho nàng làm nũng sao? Chị là mẫu thân, chị nghĩ mình sai sao? Mẹ ở nơi nào có thể nghe lời con gái?" Người ta thường nói "Con gái sẽ làm bất cứ điều gì mẹ nó bảo nó làm. "

Tô Thiến bị tiếng nói lớn của Sơ Lý đánh thức trong phòng khách, tấm rèm cửa không thể ngăn cản được giọng nói bà ấy.

Cô duỗi eo và đứng sau rèm cửa với sự thích thú lắng nghe những điều ngớ ngẩn mà bà dì họ Lý này có thể nói ra. Trương Phương ở ngoài cửa rất do dự.

Bà ấy là một người mềm lòng và bây giờ người nói chuyện với bà ấy và dạy bà về cách làm mọi việc gia đình bà.

Chị dâu, Zhang Fen nghe xong cười không dám cắt lời.

"Mẹ Tô Thiến, Tô Thiến năm nay đã 20 tuổi rồi. Về làng của chúng ta xem, liệu còn nhà ai có một cô gái 20 tuổi mà chưa lấy chồng không? Ở lại trường cấp ba cũng không phải là một ý kiến

hay, càng ở lại càng ít giá trị. "

Thấy chị dâu không nói gì, chị Lý càng nói to hơn.

Trong mắt Sơ Lý, Tô Thiến cũng giống như chị dâu của mình, tính tình mềm nhũn nên không việc gì phải tránh Tô Thiến, dù sao Tô Thiến có không vui thì cũng không biểu hiện ra ngoài. Vì vậy, Sơ Lý không sợ những gì mình nói sẽ bị nghe được.

"Nhà họ Lương có thể cho chị hai trăm tệ như một món quà đính hôn và Trương Viễn nhà tôi cũng nên kết hôn. Hai trăm tệ là vừa đủ để Viễn Viễn nhà tôi tổ chức đám cưới. Chị là bác của Viễn Viễn còn họ Trương của chị là của Viễn Viễn gốc nội. Chị không có con trai, về già phải dựa vào tiền lương hưu của Viễn Viễn nên có chết cũng phải lấy 200 tệ."

Những lời nhận xét của Sơ Lý như thể là đúng đắn nên rất mạnh mẽ và về việc sinh con trai có lẽ là sự tự tin lớn nhất của bà ta.

Con trai duy nhất trong nhà họ Trương sinh ra từ trong bụng bà nên vì vậy bà ta nói một cách tự tin trong gia đình nhà họ Trương. "Mà này, con gái của nhà chú chị tên là Tô Lâm Lâm phải không? Chị định giữ nó hoài đúng không?"

"Tôi nói chị ngu ngốc, sao có thể chăm sóc con của người khác? Chị thật sự coi mình là mẹ người ta, suốt ngày làm mọi việc hầu hạ người ta sao? Chị có tâm như vậy, lẽ nào cũng yêu gia đình tôi."

“Theo tôi, hãy tìm người để bán cô gái từ nhà chú hai của chị. Khi bán đi chắc chắn sẽ có người muốn mua vì đứa nhỏ đấy dù gì cũng là con gái hơn nữa còn ưa nhìn.

Tô Thiến nghe vậy liền mở cửa bước ra ngoài.

Không giống như nguyên thân, người vẫn luôn cong lưng đi cúi đầu xuống. Còn Tô Thiến thì lại giữ cho thắt lưng của mình thẳng.

Cô bước ra khỏi rèm cửa và sốt ruột, đưa tay ra kéo người luôn cúi gằm mặt và im lặng ra sau lưng rồi nói “ con gái của dì lớn hơn tôi một tuổi, cô ấy cũng chưa lấy chồng sao? Càng ở càng thì càng không có giá trị, vậy tại sao không giữ lấy người đàn ông này làm con rể? "

Nói xong Tô Thiến nhìn lại mẹ Tô, giọng điệu lạnh lùng, "Để tôi nhắc nhở dì rằng buôn người là phải bị bắt và bị tống vào tù."

Trương Phương sững sờ trước cái nhìn của con gái mình và bà có thể nhìn thấy ý nghĩa của lời nói từ đôi mắt của con gái mình. Bà vội xua tay giải thích: “ Chị sẽ không bán từng cái một. "

Sơ Lý bị cháu gái gọi bằng họ và tên. Bà ta ngạc nhiên một lúc, đột nhiên cảm thấy bị xúc phạm. Bà ta liền chống tay lên mắng chửi cô và giọng nói của bà ta lớn đến mức có thể xé toạc mái nhà.

"Tô Thiến, ngươi vô học sao? Ngươi như thế nào lại như vậy.

Ngươi có hiểu những năm cắp sách hay tốt nghiệp trung học? Tại sao lại có nạn buôn người? Nó chỉ trao những đứa trẻ không thể được nuôi dưỡng ở nhà cho những người có đủ khả năng mua nó! "

Bà ta chỉ vào cô rồi điên cuồng hét lên " Không biết thương mẹ chút nào.”

Tô Thiến mặt tràn đầy khinh thường như đang nhìn một thứ rác rưởi.Những lời nói được thốt ra cứ như thể họ không muốn tiền.

"Con nuôi cũng chỉ là người lạ, dù có nuôi thế nào cũng không bằng ruột thịt."

"Không phải ngày đầu biết mẹ ngươi sức khỏe không tốt không sinh được con, nếu không sẽ không đến lượt ngươi vào nhà họ Tô hưởng phúc. Một loài hoang dã không ai muốn như ngươi, không thấy có lỗi với mẹ sao?"

Sơ Lý rất biết dùng não dễ sử dụng, từng lời từng chữ đều kích động quan hệ giữa hai mẹ con. Vẻ mặt của Trương Phương đột nhiên không được tốt.

Chị Lý đã đối xử như vậy với chị dâu của mình được gần 20 năm, bà ta có thể thấy những gì mình nói vừa rồi rất hữu dụng.

Bà ta vẫy tay và ra lệnh.

“Sau này hãy nói về của cô gái kia, nhà họ Lương xắp đến nơi rồi.Nếu vậy có lẽ Lương Chính Nam sẽ có mặt tại cửa rạp chiếu phim lúc chín giờ. Các ngươi đều đã xem ảnh của nhau và sẽ nhận ra người còn lại. "

"Ngoài ra, nếu ngươi không có việc gì ở nhà, hãy tới sớm, đừng để hắn chờ đợi ngươi."

Sơ Lý vẫn phải đi làm nên quay người bỏ đi.

Trương Hương đưa Sơ Lý ra cửa, khi Sơ Lý đi xuống lầu, bà cau mày mắng con gái mình: “Con không nên nói chuyện với dì của con như thế, quá không có giáo dục."

Không giáo dục?

Tô Thiến suýt nữa bị mẹ của nguyên chủ làm cho cười chết.

“ Bà ta sáng sớm đã đến nhà người khác để chỉ tay, mắng người. Ra lệnh, xúi giục người bán con, bà ta có phải là người được giáo dục nhiều nhất? "

Tô Thiến không quen Trương Phương, vì vậy vừa mở miệng liền dừng lời.

“ Bà ta là người có học thức nhất khi lgọi ra con của người khác là loài hoang dã?” Tô Thiến tức giận thay cho nguyên chủ.

Vâng, cô ấy không phải là con gái ban đầu của Trương Phương mà là Tô Thiến mồ côi suốt 23 năm ở thế kỷ 21 nhưng bất ngờ được thừa hưởng khối tài sản hàng trăm triệu.

Hôm nay là ngày thứ hai Tô Thiến xuyên đến đây.

Tô Thiến không biết tại sao mình lại tới đây.

Tóm lại, cô ngủ quên trong biệt thự, vừa mở mắt tỉnh dậy đã đến nơi đây và cô đã trở thành Tô Thiến năm 1977

Và biệt thự của cô ấy theo một cách khác cũng đến với cô.

Trùng hợp là cô cùng tên và họ với nguyên chủ và thậm chí trông gần giống nhau.

Khi cô tỉnh dậy, linh hồn nguyên chủ vẫn chưa tan biến, cô ấy cầu xin Tô Thiến hãy sống thay cô, cầu xin cô chăm sóc tốt cho con gái duy nhất của dì hai. Người mà Sơ Lý nói sắp bị bán. Em họ của nguyên chủ tên Tô Lâm Lâm.

Tô Thiến là người thà chết còn hơn sống, vì không thể quay lại nên cô không có lý do gì để không đồng ý với nguyên chủ.

Sau khi nhận được câu trả lời của cô, nguyên chủ dần tan biến và trước khi biến mất, cô ấy còn nói lời cảm ơn với cô.

Nhìn những ký ức của nguyên chủ còn sót lại càng làm cô tiếc cho số phận ấy. Hơn một tháng trước, cha của nguyên chủ đang đi công tác.

Đã xảy ra một tai nạn và ông ấy đã ra đi.

Khi ông ấy rời đi, gia đình họ Trương vui vẻ và thậm chí trở thành người đứng đầu gia đình Tô

Ngay sau 7 ngày của cha nguyên chủ, Sơ Lý một người dì đã đến cửa để nói chuyện với nguyên chủ. Tẩy não Trương Phương và sau đó buộc nguyên chủ kết hôn.

Người đàn ông mà Sơ Lý giới thiệu với nguyên chủ là Lương Chính Nam - người lớn cô ấy bảy tuổi.

Bức ảnh của người đàn ông được đặt trên bàn. Và theo quan điểm của Tô Thiến thì vẻ ngoài chắc chắn là người cứng rắn và đẹp trai.

Lương Chính Nam nhập ngũ năm 16 tuổi đến năm nay 27 tuổi mới chuyển nghề do chấn thương . Rồi sau đó nghe nói anh ấy về quê làm nông và xây dựng nông thôn.

Trong mắt người khác, vấn đề lớn nhất của Lương Chính Nam không phải là lớn tuổi cũng không phải là làm nông nghiệp ở nông thôn mà là hai cậu con trai đến từ cuộc hôn nhân trước đó.

Liệu ai lấy chồng sẽ tình nguyện làm mẹ kế chăm chỉ, tốt bụng.
Chương Tiếp »