Chương 5

Đây không phải là lần đầu tiên Tống Tiền Tiến lén lút đưa Tống Tri Tri ra ngoài, trước kia khi còn bé anh cũng từng lén Nhan Vũ Hà đưa cô vào thành phố, sau đó Nhan Vũ Hà không cho phép nữa, nhưng Tống Tri Tri lại không muốn thân cận với mình cho nên khi Tống Tiền Tiến nắm tay Tống Tri Tri đến khi đi vào cao ốc bách hóa, cả người đều có một cảm giác không chân thật.

Từ ký túc xá trường học bọn họ ở một đường đi ra chính là đường phố, kiến trúc cổ xưa hiển lộ ra thời đại lạc hậu, tuy rằng Tống Tri Tri đã sớm chuẩn bị tâm lý xong xuôi nhưng đến khi chân chính nhìn thấy đường phố bên ngoài vẫn không nhịn được thất vọng, hoàn cảnh nơi này còn không phồn hoa bằng đường phố nhà bà nội ở nông thôn.

Thất vọng thì thất vọng, Tống Tri Tri rất nhanh đã an ủi mình, hiện tại mới năm tám tư, về sau sẽ càng ngày càng tốt lên, nghĩ tới chuyện mình có thể chứng kiến một đường phồn hoa này, cả người cô lại bắt đầu hưng phấn.

Bởi vì những gì mình đã trải qua khi còn bé cho nên Tống Tiền Tiến vẫn nắm chặt tay Tống Tri Tri, nhìn đông nhìn tây không ngừng, không quên dặn dò: "Tri Tri muốn đi đâu thì nói với ba, nhớ không thể đi một mình cũng không thể buông tay ba ra, biết chưa?"

"Dạ, con biết rồi ạ, ba, chúng ta đi bách hóa cao ốc mua cái gì thế ba?" Tống Tri Tri có chút tò mò Tống Tiền Tiến định dẫn mình đi mua cái gì.

"Tri Tri muốn mua cái gì thì ba mua cho con cái đó được không?" Lần này xe thể thao Tống Tiền Tiến bán kiếm được trừ tiền vốn ra, còn có thu nhập khác.

“Thật sao?" Tống Tri Tri có chút nghi ngờ nhìn Tống Tiền Tiến một cái, trong sách anh chính là một trong những đại biểu chơi bời lêu lổng, anh xác định có tiền để mua đồ cho mình sao?

Tống Tri Tri nghi ngờ nhưng Tống Tiền Tiến cũng không tức giận, chỉ dịu dàng vuốt tóc cô: "Là thật, lần này ba đi Quảng Châu kiếm được không ít tiền.



Từ sau khi biết thân thế của mình, tiền Tống Tiến Tiến kiếm được sẽ không giao toàn bộ cho hai vợ chồng Tống Đại Vượng, vì thế hai người thường xuyên oán giận mình chơi bời lêu lổng, không biết giúp đỡ trong nhà.

Tống Tiến Tiến vốn không quan tâm đến những thứ này, dù sao thanh danh đối với anh cũng không quan trọng đến vậy, nhưng nếu như anh biết sau này mình sẽ cưới Nhan Vũ Hà thì nhất định sẽ không để chuyện kiểu này xảy ra, đáng tiếc hiện tại nói những thứ này cũng đã quá muộn.

Cửa hàng bách hóa năm một chín tám tư tương đối náo nhiệt, nhìn từng quầy hàng đều có người vây quanh, Tống Tiền Tiến cúi đầu nhìn người bên cạnh, dịu dàng hỏi: "Tri Tri, con muốn mua gì trước?"

“Xem trước đi ạ, con cũng không biết nữa.

”Lúc nói lời này Tống Tri Tri lại nhịn không được cảm thấy may mắn vì cô đang xuyên đến hiện tại mà không phải thời đại ngay cả lấp đầy bụng cũng vất vả.

Cao ốc bách hóa, tên như ý nghĩa, đó chính là bán bách hóa, cái gì cũng có, đồ đạc đầy đủ hơn nhiều so với hợp tác xã mua bán, Tống Tri Tri kéo tay Tống Tiền Tiến từ quầy này đi dạo đến quầy kia, đi đến cuối cùng, Tống Tiền Tiến lên cong khóe môi: "Là xem quá nhiều cho nên không biết nên muốn mua cái gì sao?”

Hoàn toàn ngược lại, Tống Tri Tri trong lòng nhỏ giọng phản bác một câu, cái gì cô cũng muốn mua, nhưng nghĩ đến gia cảnh hiện tại cùng với hoàn cảnh ba mình nên cái gì cũng không dám mua.

Nhận thấy Tống Tiền Tiến đang nhìn chăm chú, Tống Tri Tri lắc đầu, lập tức chớp mắt nói: "Ba, nếu chúng ta mua đồ trở về không phải sẽ bị mẹ phát hiện chúng ta đã đi ra ngoài sao?”

Tống Tiền Tiến ngây ra một hồi lâu mới cười xoa xoa đầu cô dịu dàng nói: "Không sao, ba yểm hộ giúp con, đi, chúng ta đi mua váy mới nào.



“Váy mới? Tống Tri Tri cúi đầu liếc nhìn quần dài trên người, lập tức lắc đầu: "Hôm nay không mua váy mới đâu ạ.



Trình độ của thẳng nam cô cũng dám không tín nhiệm chút xíu nào, hơn nữa lúc này thật sự đang đổi mùa nên khẳng định váy sẽ rất đắt, cô là một người tính toán tỉ mỉ.

Nhìn cô lắc đầu như người lớn, Tống Tiến Tiến không khỏi bật cười, sau đó nghĩ đến chuyện hôm nay dẫn cô bé ra ngoài vốn là vì dỗ cô bé vui, vì thế bèn mở miệng nghe theo: "Được, không mua váy thì không mua, Tri Tri muốn mua cái gì chúng ta liền mua cái đó.



Tuy rằng hiện tại mới năm tám tư, nhưng so sánh với trước khi cải cách mở cửa, trình độ kinh tế tổng thể của mọi người vẫn cao hơn không ít, hơn nữa các nơi cũng dần bắt đầu thực hiện làm khoán toàn bộ(*) rồi, cho nên so với mấy năm trước, mấy năm nay rõ ràng đã dễ chịu hơn rất nhiều.

(*) làm khoán toàn bộ: là do các hộ nông dân lấy hộ gia đình làm đơn vị để ký hợp đồng nhận khoán với tổ chức kinh tế tập thể, tư liệu sản xuất chủ yếu vẫn thuộc sở hữu tập thể, về mặt phân phối thì thực hiện nguyên tắc phân phối theo lao động, trong hoạt động kinh doanh sản xuất thì tập thể và gia đình có trường hợp tách ra cũng có trường hợp liên hợp.

Làm khoán toàn bộ là một cuộc cải cách quan trọng được thực hiện rộng rãi tại vùng nông thôn đại lục vào đầu thập kỷ 80 thế kỷ

Trước các quầy đều có không ít người vây quanh, Tống Tri Tri còn nhớ rõ lời dặn dò của Nhan Vũ Hà cho nên lôi kéo Tống Tiền Tiến cưỡi ngựa xem hoa đi dạo một vòng bèn tỏ vẻ muốn trở về.

“Không mua cái gì sao?” Tống Tiền Tiến có chút kinh ngạc, anh nhớ lúc trước Tri Tri từng nói muốn tới bên này mua đồ nhất, bởi vì Trịnh Viện Viện mỗi lần mua đồ mới đều khoe khoang bên tai cô bé.

“Không cần đâu ba ơi, chúng ta mau trở về đi, nếu không mẹ biết sẽ tức giận đấy.

”Vốn không khí giữa hai người đã không đúng, cô cũng không muốn đổ thêm dầu vào lửa đâu.

Nghĩ đến chuyện xảy ra ngày hôm qua, Tống Tiền Tiến không khỏi mím môi, cuối cùng khẽ thở dài, thấp giọng nói: "Ừ, chúng ta về trước đi.



Người trong cao ốc bách hóa rất nhiều, Tống Tiền Tiến lên muốn bế Tống Tri Tri nhưng nghĩ đến sự kháng cự lúc trước của cô bé, vì thế chỉ có thể cẩn thận bảo vệ cô bé ở bên trong vòng tay mình.

Nhận thấy được sự bảo vệ của Tống Tiền Tiến, trong lòng Tống Tri Tri có chút ấm áp, kiếp trước cô là chị thứ hai trong nhà, sự chú ý của ba mẹ phần lớn đều rơi vào trên người anh cả và em út, cô kẹp ở giữa trở thành người dễ dàng bị bỏ qua nhất.

Giờ khắc này, Tống Tri Tri nghĩ cho dù trong sách Tống Tiền Tiến là người như thế nào, ít nhất anh là một người cha tốt, nắm tay mình truyền đến ấm áp khiến Tống Tri Tri đưa ra quyết định đầu tiên.

Hai cha con mới vừa đi ra cửa đã đυ.ng phải Trần Đại Hổ đang đi tới đối diện.

Trần Đại Hổ lúc này đang lôi kéo anh rể hiệu trưởng của hắn ta kể ra ấm ức của chính mình: "Anh rể, hắn như vậy là không cho em mặt mũi, không phải có nghĩa là không đặt hiệu trưởng như anh vào mắt sao?"

Buổi sáng mới bị vợ mình nhắc tới một lần, lúc này em vợ lại ở bên tai mình không ngừng lải nhải, trong mắt Phó Vân hiện lên tia không kiên nhẫn: "Được rồi, chuyện vớ vẩn này cậu với chị cậu đều niệm mấy trăm lần rồi đấy.



Đúng lúc này Trần Đại Hổ phát hiện người trước mắt, vẻ mặt khinh miệt đánh giá Tống Tiền Tiến lên xuống một lần: "Tống Tiền Tiến, mày còn có tâm tư đi dạo cao ốc bách hóa nữa à, xem ra lần này kiếm được không ít nhỉ.



Mẹ nó, là lúc trước hắn ta đã xem thường tên nhãi này, vậy mà gạt mình giúp người khác mang đồ kiếm tiền.

Đối với Trần Đại Hổ, Tống Tiền Tiến cũng không e ngại, bọn họ luôn luôn giúp người khác bán xe thể thao kiếm chút tiền chênh lệch, nhưng Trần Đại Hổ làm người ngang tàng, chỉ có hắn ta mới có thể bán, kiếm được chênh lệch giá lớn đều vào túi của hắn ta, những người đồng hành còn lại chỉ có thể chia được một số ít.

"Anh rể, anh xem chính là hắn, cô Nhan ở trường học các anh chính là vợ hắn, hắn không tuân thủ quy củ, đoán chừng vợ hắn ở trong trường học cũng là người cái không tuân thủ quy củ, anh rể cần phải chú ý nhiều hơn đấy.

" Câu cuối cùng Trần Đại Hổ rõ ràng đề cao âm lượng lên.

"Quy củ, Trần Đại Hổ sao tao lại không biết chúng tao và xe còn có cái quy củ gì thế, đúng rồi, chuyện ngày hôm qua tao đã báo công an, cục công an bên kia chẳng lẽ còn chưa tới tìm màu sao?"

“Mày báo công an?" Trần Đại Hổ nghe vậy con mắt trừng lớn như cái chuông đồng, cả người đều sắp nhào tới.

"Nếu không thì sao, mày đánh Tri Tri nhà tao vào bệnh viện, chẳng lẽ tao không nên đòi lại công bằng cho con bé sao?" Nhìn ra được sự kinh ngạc của hai người đối diện, Tống Tiền Tiến trong lòng cười lạnh một tiếng, đại khái trong lòng bọn họ cho rằng người như mình sợ nhất là báo công an, nhưng anh không trộm không cướp, càng không làm chuyện xấu gì, tại sao anh phải sợ công an.

Phó Vân nghe vậy có chút không vui nhìn thoáng qua Trần Đại Hổ, việc này hắn ta cũng không nói với hắn như vậy.

"Tao đánh nó khi nào, rõ ràng là chính nó cứng rắn tiếp cận đấy chứ.

" Trần Đại Hổ nói xong hận không thể cắn Tống Tiền Tiến hai cái, hiện tại hắn ta đang bàn đến chuyện hôn sự, nếu cục công an bên kia đến nhà hắn ta thì sao còn tìm được đối tượng tốt nữa.

"Tiểu Tống đúng không, cậu xem trong này có phải có hiểu lầm gì hay không, mọi người nói toạc ra là được là, cần gì phải nháo loạn lên đến cục công an chứ?" Phó Vân hiển nhiên cũng nghĩ tới đây, hắn ngược lại không muốn để ý tới, nhưng này Trần Đại Hổ là con trai duy nhất bên nhà vợ, nếu thật sự có cái gì, mình còn không phải đang yên đang lành bị một nhà bọn họ phiền chết sao.

"Phó hiệu trưởng chê cười rồi, tôi đây không phải sợ thanh danh không tốt, sợ ảnh hưởng đến vợ tôi sao, cho nên tôi mới nghĩ việc này nên để cho đồng chí ở cục công an đến giải quyết, như vậy mọi người mới tin phục được.

" Tống Tiền Tiến vẻ mặt tôi cũng chỉ bất đắc dĩ bị ép buộc thôi.

“Làm sao có thể chứ, cố gắng của cô Nhan ở trường rõ như ban ngày, nơi này nhiều người, nếu không chúng ta qua quán trà bên cạnh ngồi một lát đi.

" Giọng điệu Phó Vân ôn hòa khen Nhan Vũ Hà một lần.

Nói xong lại hung hăng trừng mắt liếc Trần Đại Hổ bên cạnh muốn mở miệng, tên nhãi này luôn để cho mình thu dọn cục diện rối rắm của hắn ta.

“Như vậy có làm chậm trễ thời gian của Phó hiệu trưởng không?”Tống Tiền Tiến vẻ mặt xấu hổ.

"Đừng được hời còn khoe mẽ.

" Trần Đại Hổ cảm giác mình bị hai cha con này tính kế, hai người này còn chạy ra đi dạo cao ốc bách hóa thì có thể có chuyện gì, hơn nữa ngày hôm qua rõ ràng là con nhóc này tự mình lao đầu ra trước, càng nghĩ hắn ta càng cảm giác mình đã bị hai ba con này tính kế.