Chương 19: Phân Tích Giảng Giải

Hoắc Hướng Mỹ càng nghĩ càng giận, bản thân vất vả lắm mới tích cóp được vài đồng tiền tiêu vặt, cứ như vậy mất đi một khoản rồi. Nhớ tới lời Tô Nhuyễn nói về Tô Thanh Thanh, cô ta lập tức nói: “Anh, em cảm thấy chị Thanh Thanh tốt hơn Tô Nhuyễn kia nhiều, anh cưới chị Thanh Thanh đi.”

Hoắc Hướng Dương bật cười: “Nói hươu nói vượn cái gì thế, Tô Thanh Thanh nhà người ta đã đính hôn rồi.”

“Chị ấy đã lên thành phố từ hôn.”

Hoắc Hướng Dương và mẹ Hoắc đều sửng sốt.

“Là Tô Nhuyễn nói.” Nhắc tới chuyện này Hoắc Hướng Mỹ lập tức hưng phấn: “Chị ta nói hôm qua khi xem mắt Tô Thanh Thanh đã nhìn trúng anh, muốn gả cho anh, nên hôm nay đã lên thành phố từ hôn rồi.”

Trong lúc nhất thời tâm trạng của Hoắc Hướng Dương rất phức tạp, tuy rằng anh ta thích Tô Nhuyễn hơn, nhưng mà Tô Thanh Thanh có thể vì mình làm tới mức này, trong lòng anh ta vẫn có chút cảm động…

Khi anh ta vẫn đang rối rắm, mẹ Hoắc đã kiên định nói: “Đừng nói bậy, tám chín phần mười là Tô Nhuyễn giận quá mới nói vậy thôi.”

“Cho dù là sự thật, Tô Thanh Thanh kia cũng không phải người tốt!”

Hoắc Hướng Mỹ hơi bất ngờ: “Mẹ, không phải hôm qua mẹ rất thích chị Thanh Thanh sao?”

“Cô ta không phải con dâu mẹ, mẹ chán ghét cô ta làm gì?”

Mẹ Hoắc hỏi lại Hoắc Hướng Mỹ: “Để mẹ hỏi con nhé, nếu ngày con xem mắt, Hướng Lệ lại trang điểm xinh đẹp hơn con, hoạt bát hơn con, chuyên cướp lời con nói chuyện, còn dùng sức quấn lấy đối tượng của con, con cảm thấy Hướng Lệ có tốt không?”

Hoắc Hướng Mỹ trợn trừng mắt: “Ý mẹ là, chị Thanh Thanh không biết xấu hổ?”

Cô ta lập tức phản ứng lại: “Cho nên hôm qua là Tô Thanh Thanh bắt nạt Tô Nhuyễn? Cố ý cướp anh trai con trước mặt chị ta?”

Hoắc Hướng Dương bật cười: “Em nghĩ nhiều rồi, Tô Thanh Thanh nhà người ta chỉ là tính tình hoạt bát mà thôi, còn Tô Nhuyễn thì tính tình trầm lặng không thích nói chuyện, khi học cấp ba cô ấy đã như vậy rồi.”



Vốn dĩ mẹ Hoắc không muốn nói kỹ càng, dù sao Tô Thanh Thanh quyễn rũ con trai bà ta cũng không ảnh hưởng tới toàn cục, còn có thể tạo thành cảm giác nguy cơ cho Tô Nhuyễn.

Nhưng nếu Tô Thanh Thanh có ý định gả tới đây, mẹ Hoắc sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

“Ngày hôm qua hai đứa không nghe thím Hai của con bé nói gì à? Từ khi lên ba Tô Nhuyễn đã bị cha ruột ném cho bà cụ Tô không thèm quan tâm, bây giờ cha con bé đã là cục trưởng cục giáo dục, chắc chắn điều kiện không kém, vậy mà từ trước tới nay con bé lại chưa từng ở lại huyện thành.”

“Người ta đều nói, có mẹ kế ắt có cha dượng, nhìn Đại Nữu ở cách vách chẳng phải sẽ biết sao?”

“Ngày Tô Nhuyễn xem mắt, thím Hai kia của con bé cứ lôi kéo chúng ta, không cho chúng ta nói chuyện với Tô Nhuyễn, vốn dĩ mẹ chỉ nghĩ là nhị phòng của nhà họ Tô không muốn thấy Tô Nhuyễn có được cuộc sống tốt, không ngờ bọn họ lại có ý định này…”

Nghĩ đến ngày hôm qua, Tô Nhuyễn vẫn luôn yên tĩnh, ngoan ngoãn làm phông nền, trong lòng Hoắc Hướng Dương đột nhiên vô cùng hụt hẫng, đầu thời cũng có chút áy náy. Chẳng trách ngày hôm qua đến cuối buổi cô ấy lại có thái độ như vậy, hóa ra là vì biết chuyện không thành nên bất chấp tất cả.

Mẹ Hoắc thấy con trai đã mềm lòng, lại nói tiếp: “Tô Thanh Thanh đính hôn rồi còn dám mắt đi mày lại với con, như vậy nếu gặp được người tốt hơn có thể cô ta lại tiếp tục mắt đi mày lại với đối phương thôi. Không phải người đứng đắn.”

“Không đến mức ấy chứ?” Hoắc Hướng Dương vẫn theo bản năng biện giải giúp Tô Thanh Thanh một câu: “Vì đối tượng đính hôn của cô ấy là kẻ liệt…”

Con gái xinh đẹp trẻ tuổi, ai muốn gả cho một kẻ bị liệt? Có ý nghĩ khác cũng có thể tha thứ được.

Hoắc Hướng Mỹ cũng phụ họa: “Chị ấy biết đi đâu để gặp được người ưu tú hơn anh trai con? Con cảm thấy nếu chị ấy thật sự lui hôn vì anh Hướng Dương, nhà chúng ta có thể cho chị ấy một cơ hội.”

Nói tới đây, Hoắc Hướng Mỹ lại bĩu môi: “Dù sao con cũng không thích Tô Nhuyễn, hôm qua con đã cảm thấy chị ta luôn dùng giọng điệu âm dương quái khí nói chuyện với anh trai con rồi, hôm nay còn đối xử với con như vậy, chắc chắn là cố ý.”

“Quả nhiên tính tình rất kiêu ngạo, ai có thể trêu chọc nổi?”

Mẹ Hoắc liếc mắt nhìn con gái mình một cái, khinh thường: “Tượng đất còn có ba phần tính nóng, đổi lại là con sợ con còn không bằng Tô Nhuyễn đâu.”

Hoắc Hướng Mỹ vẫn khó chịu: “Dù sao con thật sự không thích chị ta.”