Chương 29: Biết Giả Bộ Đến Như Vậy 2

Hình như trước đây Lương Triệu Thành cũng đã từng nhìn thấy cô cười, nhưng ký ức đó thực sự rất mơ hồ.

Mà lúc này nhìn thấy cô ngẩng đầu cười với anh, đôi mắt cong cong, ánh mắt trong trẻo, lúm đồng tiền lúc ẩn lúc hiện, làn da trắng nõn như cánh hoa nhài mới chớm nở chào đón sương sớm lúc ban mai, nhỏ nhắn, mềm mại, thơm ngọt, trắng đến phát sáng, rõ nét ở ngay trước mặt anh.

Giờ phút này trong ánh mắt của cô tràn ngập một cảm giác thả lỏng, vui mừng và cảm kích, còn có một chút tin cậy, thậm chí còn mang theo chút lấy lòng.

Khoảnh khắc đó, trong lòng anh dường như cũng đã thả lỏng hơn rất nhiều.

Sau khi anh đồng ý với bà cụ Lâm về cuộc hôn nhân này, đi đăng ký kết hôn với cô cũng không phải là chưa từng nghi ngờ quyết định này.

Chỉ là tính cách của anh không phải kiểu do dự băn khoăn, cương quyết đè những nghi ngờ đó xuống.

Nhưng vào giờ phút này anh nghĩ, có lẽ là vì anh ít khi ra quyết định trong khoảnh khắc xúc động, có lẽ cũng không phải quá tệ.

Lương Triệu Thành quay về phòng trọ.

Trần Dã đang chơi các mô hình mà anh mang về với Triệu Bắc ở trên bàn, các loại súng, đạn pháo, xe việt dã, còn có một chiếc xe tăng do vỏ đạn ghép lại thành.

Lần này anh quay về, mang theo rất nhiều mô hình mà trước đây anh đã từng chơi, anh không có thói quen cất giữ, chọn ra một vài thứ rồi đóng gói mang về cho Trần Dã.

Lương Triệu Thành vừa quay về đã thu dọn đồ đạc.



Triệu Bắc nhìn anh nói: “Anh Thành, anh làm gì vậy? Sao không tháo hành lý ra mà lại thu dọn hành lý?”

Lương Triệu Thành nhìn qua Trần Dã, lại ngẩng đầu lên nhìn Triệu Bắc: “Tôi chuyển đến nhà bên kia, tối nay sẽ chuyển qua.”

Triệu Bắc sửng sốt: “Nhà bên kia? Ý anh là...”

Anh ấy cúi đầu nhìn Trần Dã.

“Đúng.”

Lương Triệu Thành tiếp tục nói với Trần Dã: “Tiểu Dã, em thu dọn mô hình đi, rồi đặt vào trong khung tự xách qua đó.”

Trên mặt Triệu Bắc có chút ngạc nhiên.

Trần Dã đắc ý nói với Triệu Bắc: “Anh Lương đã đính hôn với chị của em, sau này anh ấy chính là anh rể của em.”

Cậu biết là giả, nhưng cũng không ngại lấy ra khoe khoang.

Thậm chí cậu còn cảm thấy nếu như chuyện này là thật thì thực sự là quá tốt.

Cậu sẽ không cần lo lắng cho chị mình nữa.

Triệu Bắc lại bị giật mình.



Anh ấy cứng họng nhìn Trần Dã rồi lại nhìn qua Lương Triệu Thành, đợi sau khi Trần Dã thu dọn đồ ra ngoài, anh ấy cuối cùng cũng không kìm được, hỏi: “Anh Thành, anh thực sự cùng người đó, thực sự đã đính hôn với cháu gái của bà cụ Lâm rồi sao?”

Anh ấy cảm thấy hoang đường.

Phải nói như thế nào nhỉ, tuổi tác của anh ấy và Lương Triệu Thành đều không còn nhỏ nữa, anh ấy cũng cảm thấy bọn họ nên kết hôn rồi, nhưng cũng không nên là cháu gái của bà cụ Lâm chứ.

Không phải vì điều kiện của Lâm Khê không tốt, Lâm Khê xinh đẹp, đơn thuần lương thiện, nhưng có đơn thuần lương thiện hơn đi chăng nữa cũng không phù hợp. Trong mắt anh ấy, Lâm Khê chính là một đóa hoa yếu ớt, gió vừa thổi là đã ngã.

Không gánh vác được thì có xinh đẹp hơn nữa cũng vô dụng.

Còn nữa, bà cụ Lâm đã qua đời, nhà họ Lâm chỉ còn lại một cháu gái và thằng nhóc Trần Dã kia, nhưng lại còn tận hai căn nhà, lúc này không biết đang có bao nhiêu người nhìn chằm chằm vào nhà họ Lâm đâu.

Anh Thành của anh ấy cũng đâu có thiếu tiền, lội vào vũng nước đυ.c này để làm gì?

Hơn nữa điều quan trọng nhất là, Lâm Khê đó không phải vẫn đang ở bên cạnh tên nhóc nhà họ Hạ kia sao?

“Anh Thành, anh vì bà cụ Lâm nên mới đính hôn với Lâm Khê đúng không?”

Ở bên nhau đã gần mười năm, tình cảm sinh tử trên chiến trường, Triệu Bắc hiểu Lương Triệu Thành rất rõ.

“Anh Thành, nhà họ Lâm chính là một vũng nước đυ.c, anh tội gì mà lội vào chứ? Hơn nữa cô bé kia cũng không phải là một người sáng suốt. Cho dù anh muốn giúp cô ấy cũng không có tác dụng, ngược lại còn khiến mình bị hắt nước bẩn, khiến cô ấy oán hận anh. Anh chọn cô ấy, còn không bằng chọn em gái Diêu.”