Chương 35: Còn Đăng Ký Kết Hôn Nữa 2

Dừng một chút rồi anh lại nói tiếp: “Nhưng cũng có rất nhiều người tìm đến muốn chúng tôi cung cấp nghiệp vụ giống như em đã nói, nếu như có nghiệp vụ qua lại, chúng tôi cũng sẽ giới thiệu giúp.”

Lâm Khê nghe xong lời của Lương Triệu Thành thì kinh ngạc.

Ở thời điểm này đã có phục vụ thiết kế an ninh chuyên môn rồi sao? Còn ở tuyến đầu nữa?

Cô có chút thán phục nói: “Là do tầm nhìn của tôi quá thiển cận, không, là do kiến thức nông cạn, suốt ngày ở nhà không biết gì về những chuyện bên ngoài.”

Là do cô không quá hiểu rõ về thời đại này, thập niên chín mươi là thời đại mà quốc gia phát triển nhanh chóng, bây giờ hẳn là đang ở thời kì phát triển phồn thịnh nhất, có rất nhiều ngành nghề của sau này đều được bắt đầu sáng lập ở thời kỳ này, cô nhớ là vài ngày trước khi đến đây đã xem tin tức, thấy rằng công ty thiết bị thông tin của cả nước hình như là được sáng lập vào năm một nghìn chín trăm tám bảy ở Tân An.

“Em định tìm một vài việc để làm sao?”

Lương Triệu Thành im lặng một lúc rồi nói: “Nếu như có hứng thú thì có thể đến công ti của chúng tôi xem một chút, em có nền tảng về hội họa, chắc là có thể giúp đỡ ở phương diện vẽ hình.”

Chủ ý này bỗng nhiên nảy ra.

Vào lúc anh nghe thấy cô nói đến ‘suốt ngày ở nhà không biết đến chuyện ở bên ngoài, bỗng nhiên nảy ra ý tưởng.

Vừa dứt lời, bản thân anh cũng có chút bất ngờ, bởi vì công ti của anh ngoại trừ vài anh em lúc ban đầu ra thì không hề thu nhận cá nhân liên quan nào.



Nhưng anh vẫn luôn là một người quả quyết lưu loát, chỉ cảm thấy bất ngờ trong phút chốc, sau đó lập tức quyết định.

Để cô đến công ti làm việc không phải chỉ là để cho cô có một công việc để làm, tránh để cô suốt ngày ở nhà dính dáng quá nhiều đến Trương Tú Mai cùng với những người của nhà họ Hạ kia.

Mà là do cô thực sự phù hợp.

Công ti của bọn họ đã thành lập được hai năm, nhân viên cố định từ ban đầu có hai, ba người đến bây giờ đã có bảy, tám người, nhưng khi nhận được hạng mục đều là nhân viên đi thẳng đến hiện trường thi công, bàn bạc với đối phương là cần những thiết bị nào, tăng cường an ninh như thế nào, có bản vẽ nhưng cũng không có hệ thống, một vài tư liệu về hạng mục mà trước đây đã làm cũng không có tổng kết một cách có hệ thống.

Cô có nền tảng về hội họa, đến công ti sắp xếp lại tư liệu một chút cũng được, hơn nữa trước kia vẫn không cảm nhận thấy, bây giờ mới phát hiện cô nói chuyện cũng rất lưu loát, nói rất đúng chủ đề chính, bàn bạc về hạng mục với người khác chắc sẽ không có vấn đề gì.

Đương nhiên, nếu như là ‘Lâm Khê’ trong ấn tượng của anh, chắc chắn anh sẽ không đề nghị như vậy.

Lâm Khê cũng có chút bất ngờ về đề nghị của anh.

Cô sửng sốt một lúc, sau đó suy nghĩ một cách thật nghiêm túc.

Đây đương nhiên là một phương pháp rất tốt để hiểu rõ Lương Triệu Thành nhanh hơn và dung hòa vào thời đại này.

Còn tốt hơn là cô suốt ngày ở nhà, còn có thể bị cô dì chú bác, mẹ ruột hoặc mẹ của bạn trai cũ đến quấy rầy.

Nhưng đến công ti của Lương Triệu Thành làm việc?



Sáng chín giờ đi chiều năm giờ về, suốt ngày đối mặt với người đàn ông này, nghe người đàn ông này ra lệnh?

Không hiểu sao Lâm Khê lại nghĩ đến giọng nói không dễ thương lượng của anh tối hôm qua, giọng nói lạnh lùng: “Không cần, kết hôn không phải là trò đùa, nếu đã kết hôn thì tôi sẽ không có cô gái mà mình thích gì đó, sau này em cũng đừng qua lại với Hạ Hướng Viễn, đừng quên lời hứa của em với bà Lâm.”

Cô cảm thấy nếu như đến công ti của anh lâu rồi, e rằng sẽ bị quản lý thành một cái tượng gỗ.

Cô không thể thích và quen với việc như vậy.

Kiếp trước ba mẹ cô đều là những người có danh tiếng, cũng đều có thế giới riêng của mình, đã ly hôn từ sớm. Ba cô đi bước nữa, mẹ cô cũng đi bước nữa, hai người họ ngoại trừ gửi tiền cho cô một cách nhanh chóng ra, thỉnh thoảng mẹ cô cũng sẽ nói chuyện có chút bình đẳng với cô, những thứ khác thì không quan tâm đến cô cho lắm, sau này cô đi học ở học viện Mỹ thuật, những học sinh ở đó chủ yếu đều có tính cách tùy hứng, tính cách này gần như đã đi vào xương tủy của cô, nhưng bây giờ lại bảo cô suốt ngày đi làm dưới sự quản lý của anh?

Vẫn nên bỏ đi thì hơn.

Nghĩ đến việc học bị cắt đứt một cách không sao hiểu được, cô bỗng nhiên nảy ra một suy nghĩ.

“Không được.”

Lâm Khê từ chối anh.

Thấy anh hơi nhíu mày lại, người này hiển nhiên không có thói quen bị người khác từ chối, hoặc là mặt của anh vẫn luôn là như vậy.