Chương 4: Đến Nơi Này 1

Nhà họ Lâm có hai căn nhà.

Một căn hai tầng, nhà riêng, có một cái sân nhỏ, Lâm Khê ở chung với em họ Trần Dã.

Một nhà ba tầng, cho thuê, cho công nhân ở đặc khu mới xây thuê, bây giờ gia đình Trương Tú Mai ở lầu ba.

Ngay sau khi cả gia đình Trương Tú Mai ở nhà thuê nói sau này người một nhà có thể ở lại thành phố Tân An, khi đang mặc sức tưởng tượng cuộc sống sau này, chị cả "Lâm Khê" trong miệng bọn họ ở trên giường ở tầng hai trong nhà riêng của nhà họ Lâm tỉnh dậy.

Cô đến đây trọn một ngày, tốn thời gian một ngày một đêm, nhưng xem như đã hiểu rõ tình huống hiện tại của mình.

Đúng vậy, một ngày trước cô mới đến nơi này.

Nói chính xác là, "Nhạc Khê" biến thành “Lâm Khê” từ ba mươi năm sau trở thành Lâm Khê của nơi này.

Thế nhưng cô cẩn thận soi gương, thân thể này thật sự rất giống cô, con mắt cái miệng cái mũi, không có chỗ nào không giống nhau như đúc, nếu không phải tố chất thân thể này quá kém, đi lên vài bước đã thở hồng hộc, cô thật sự cảm thấy đây là bản thân cô, là mình sau khi mắc phải bệnh nặng gì đó.

Cô có một ít ký ức sơ của nguyên thân.

Khi còn bé cha chết ở trên chiến trường, mẹ tái giá, từ nhỏ sống chung với ông nội bà nội.

Hồi trước trong nhà rất nghèo, cũng may cải cách mở cửa, nơi này đều bị hoạch định thành khu khai thác, trong nhà lấy được rất nhiều tiền bồi thường, xây hai nhà lầu, gần đó còn nhiều nhà xưởng công trường, dân cư bên ngoài nhiều, nhà cửa cũng không lo âu để cho thuê, cuộc sống mới càng ngày càng tốt lên.

Sau đó người cô duy nhất lại qua đời, ông nội bà nội lại nhận em họ về.

Cô còn có một người yêu thanh mai trúc mã, tên Hạ Hướng Viễn.

Thôn họ Lâm có hai họ lớn, Hạ Hướng Viễn là người thế gia vọng tộc nhà họ Hạ.



Hai người từ nhỏ lớn lên bên nhau, tình cảm cực kỳ tốt.

Vốn năm tháng bình yên tốt đẹp, tuy rằng không có cha mẹ, cuộc sống của "Lâm Khê" vẫn vô cùng hạnh phúc.

Nhưng một năm này, biến cố cũng đến liên tiếp.

Đầu tiên là ông Lâm chết vì bệnh.

Tiếp theo bà Lâm cũng bị bệnh.

Sau đó nhà họ Hạ bị người ta tính kế, cha Hạ Hướng Viễn bị nghiện cờ bạc, cược hết nhà cửa không còn, cả ngày lý bị chủ nợ chặn, tới nhà đạp ghế đạp bàn đòi tiền.

Tuy bà Lâm nhìn Hạ Hướng Viễn lớn lên, cũng không thể trơ mắt nhìn cháu gái nhảy vào hố lửa, ép cháu gái chia tay với Hạ Hướng Viễn, trước khi lâm chung lại ép cô nhận giấy với một người thuê nhà, đúng vậy, nhận giấy, là giấy đăng ký kết hôn.

Lâm Khê lắc đầu, đứng lên, uống nước, lại tìm một cái vát hoa đơn giản từ trong tủ quần áo thay vào, chuẩn bị đến viện.

Đã tới rồi thì sống thật tốt.

Cô là người có suy nghĩ lạc quan, nếu bây giờ đã như thế này, dù sao cũng phải sống cho thật tốt.

Nói không chừng khi nào đó cô lại đột nhiên trở về, mỗi một ngày cô ở đây đều như nghỉ phép, hoặc là một người chân thật đặc biệt, mô phỏng một trò chơi, trải nghiêm đặc biệt như vậy, người khác muốn dùng bao nhiêu tiền cũng không thể trải nghiệm, rất khó có được, đương nhiên phải sống thật tốt, nếu không chờ mình trở về, cũng sẽ không hối hận.

Cho nên cô cũng không hề lo lắng hoàn cảnh hiện tại của mình chút nào, ngược lại có một sự hưng phấn khác lạ.

Nhưng thân thể hiện tại không tốt lắm, phải chăm chỉ rèn luyện.



Thân thể không tốt rất ảnh hưởng chất lượng sinh hoạt.

Lâm Khê đi xuống lầu, mở cửa lớn ra chuẩn bị chạy ở trong sân hai vòng, lại nhìn thấy một bà thím trung niên búi tóc trên cầu thang bưng chén dĩa đang chuẩn bị đi lên.

Là Trương Tú Mai, mẹ đẻ của "Lâm Khê".

Phải, một NPC muốn bị đánh đến rồi.

Thật ra nhìn trong trí nhớ vụn vặt, khi còn sống bà nội Lâm thật sự rất lo lắng cho cháu gái, lo lắng mọi mặt vì "Lâm Khê", đương nhiên cũng không bỏ sót "mẹ đẻ" của cháu gái - Trương Tú Mai.

Năm đó bà nội Lâm cầm tờ công văn trong đội mà Trương Tú Mai trước khi tái giá đã ký ra, dặn dò "Lâm Khê", chờ sau khi bà qua đời, nếu Trương Tú Mai hoặc là nhà ông bà ngoại bên nhà họ Trương muốn tới tìm cô, đừng nhận bọn họ, mặc kệ bọn họ là thật tâm hay là giả ý, cũng không được nhận bọn họ.

Nếu không vừa dính líu một cái, còn muốn thoát ra e là không có khả năng.

Bà nhờ vả "Lâm Khê" cho người thuê đó, nhìn thấy cháu gái lấy giấy kết hôn, cuối cùng nhắm mắt lại.

Người thuê đó tên Lương Triệu Thành, có quan hệ sâu với nhà họ Lâm, cha là lãnh đạo kiêm chiến hữu của cha "Lâm Khê", hồi nhỏ anh còn từng sống một khoảng thời gian ở nhà họ Lâm.

Hai năm trước sau khi xuất ngũ mở một công ty bảo an ở thành phố Tân An, nói là bảo an, nhưng trong trí nhớ của "Lâm Khê", cụ thể làm cái gì cũng không rõ ràng.

Dù sao chuyện về người đàn ông này trong "trí nhớ" của Lâm Khê rất ít.

Tuy rằng anh đã ở nhà họ Lâm nhiều năm, nhưng trong "trí nhớ" chỉ biết anh bề bộn nhiều việc, con người lại rất lạnh nhạt, xuất hiện cực kỳ ít với "Lâm Khê", cũng chỉ thỉnh thoảng đối mặt một lần.

Chỉ nhớ rõ nguyên thân hình như có chút sợ anh.

Đồng ý kết hôn với anh hoàn toàn là bởi vì bà nội Lâm sắp chết, vì khiến bà nội Lâm yên tâm mới đồng ý dùng sự hiếu thảo của "cô" và tình cảm đối với bà Lâm, lúc đó có lẽ bà nội Lâm bảo cô làm gì cô cũng sẽ đồng ý.