Chương 105-3: Phiên ngoại 2: Sau này anh chăm sóc em (Thường ngày)

Tống Lăng im lặng ôm lấy Chu Thanh Lạc, nhẹ nhàng đặt lên trán cậu một nụ hôn, nụ hôn không chứa du͙© vọиɠ, nhưng tràn đầy tình yêu.

Trán hai người áp vào nhau, hơi thở quấn quýt.

Tống Lăng: "Nhất định kiếp trước anh đã cứu cả dài ngân hà, cho nên kiếp này mới có thể gặp được em."

Chu Thanh Lạc cười, "Không chỉ vậy, phải là cứu cả vũ trụ chứ."

Tay của Tống Lăng rời khỏi má Chu Thanh Lạc, giữ lấy gáy cậu, quay đầu lại, nhẹ nhàng hôn lên môi của cậu.

Chu Thanh Lạc cũng ghiền, chạm vào rồi là không buông ra được.

Tống Lăng không khống chế được nữa, giữ mạnh lấy, kéo Chu Thanh Lạc vào trong lòng, nhưng không gian trong xe quá nhỏ, Chu Thanh Lạc lập tức mất khống chế, theo phản xạ nắm lấy tay lái ổn định trọng tâm, không ngờ lại lỡ tay bấm vào còi xe.

Pinnnnnn

Chu Thanh Lạc bị tiếng còi xe doạ hết hồn.

Chu Thanh Lạc nhìn Tống Lăng hoá đá tại chỗ, không nhịn được mà cười thành tiếng.

Tống Lăng không để ý tới: "Tiếp tục thôi."

Lúc này, tiếng còi xe lại vang lên, nhưng mà là từ xe phía sau.

Hơn nữa còn kêu liên tục mấy tiếng "pin pin", dọn sạch bầu không khí mập mờ, thân mật trong xe.

Chu Thanh Lạc liếc nhìn gương chiếu hậu, đẩy Tống Lăng ra, "Là bọn Tiêu Tả đến."

Tống Lăng không biết phải làm sao, chỉ còn cách là buông Chu Thanh Lạc ra.

Vừa rồi Chu Thanh Lạc chủ động chạy về phía hắn, chủ động vọt vào trong ngực hắn, tim hắn đυ.ng đến tan ra rồi, xương cũng bị đυ.ng mềm, chỉ có hắn biết, hắn muốn hôn Chu Thanh Lạc đến nhường nào.

Nhưng dường như bị cảm lạnh hoá, hơn nữa sao có thể cho người khác nhìn thấy dáng vẻ Thanh Lạc không kiềm chế được vì hắn được.

Hai tiếng kèn của Tiêu Tả cũng kéo Chu Thủ Lâm đi tới.

Hai người sửa sang lại, xuống xe như không có chuyện gì xảy ra.

Chu Thủ Lâm tươi cười hớn hở kéo cánh tay Tống Lăng: "Tiểu Tống về rồi, mấy đứa đều trở về rồi."

Tống Lăng: "Chú Chu, cháu về rồi ạ."

Chu Thủ Lâm: "Về là tốt rồi, cháu gầy rồi."

Tiêu Tả hùng hổ đi tới: "Trên đường có tắc đường, bọn cháu đi ngay sau, sau đó đi theo app dẫn đường nhưng cũng không nhìn được xe Chu Thanh Lạc, Thanh Lạc cậu đi đường nào vậy?"

Chu Thanh Lạc nhăn mũi theo phản xạ: "Tôi cũng đi theo app dẫn đường mà."

Tống Lăng liếc nhìn người nào đó đang chột dạ nói dối thì cười không thành tiếng.

Chu Thủ Lâm: "Mọi người đừng đứng đó nữa, đi vào trong rồi nói."

Mấy người đi vào trong phòng nhỏ, ngăn ở cửa sân là một chậu than lớn.

Lâu Dương và Thôi Tử là người bản xứ, biết tập tục bước chậu than trừ tà, nhưng Lý Lộ là người ngoại địa, có chút không rõ lắm.

Ở quê của cô, chỉ có lúc cô dâu bước qua cửa mới phải nhảy qua chậu than thôi.

Hôm nay Thanh Lạc muốn kết hôn?

Ra tù một cái là kết hôn luôn?

Cô còn chưa chuẩn bị lì xì, làm sao bây giờ?

Hơi hoảng hốt một chút.

Tống Lăng thấy chậu than siêu to khổng lồ này cũng sợ ngây người ước chừng cũng phải gấp ba lần chậu than trước đó, may mà chân hắn dài, nếu là con gái chân nhỏ yếu, chắc là không qua nổi đâu.

Chu Thủ Lâm lấy ra một cây roi mây, còn to gấp đôi cây lần trước.

Chu Thanh Lạc đi vòng qua, vào phòng trước.

Lần trước lúc Tống Lăng bước qua chậu than, Tiêu Tả và Tiểu Từ ở đó, giờ đã biết quy củ, cũng đi vòng qua. Lâu Dương và Thôi Tử là người bản xứ, biết quy củ, cũng đi vòng theo. Triệu Thành và Lý Lộ thấy vậy cũng vòng qua theo.

Giống như đồng hồ cát, người người khác chảy qua hết rồi, đầu bên kia chỉ còn lại Tống Lăng.

Chu Thủ Lâm mặt rất nghiêm túc, giơ roi mây to như cánh tay đến gần Tống Lăng, Lý Lộ sợ rụt bả vai lại, tay che mắt lại không dám nhìn.

Chu Thủ Lâm giống như nhân viên kiểm tra an ninh ở sân bay, quét roi mây tỉ mỉ toàn thân Tống Lăng một lượt từ trên xuống dưới.

Lý Lộ thở phào nhẹ nhõm. Cô còn tưởng chú Chu muốn quất Tống Lăng bằng dây roi mây lớn như vậy kia.

Chu Thủ Lâm nghiêm túc làm xong động tác này, ngôn từ chính nghĩa nói: "Bước!"

Tống Lăng nghe vậy, nghiêm mặt, bước chân, bước qua chậu lửa lớn như vậy.

Lâu Dương, Thôi Tử, Triệu Thành và Lý Lộ trợn mắt há hốc mồm.

Tống tiên sinh băng sơn chúa kiêu ngạo cool ngầu không hợp tình người, đàng hoàng bước qua chậu lửa như gấu chó trong xiếc thú nhảy qua vòng lửa vậy?

Đây là Tống tiên sinh uống cà phê đắng Espresso không đường và Sandwich chay đây sao?

Dáng vẻ cam tâm tình nguyện bị chi phối, thật sự đã thay da đổi thịt rồi không!

Nếu không phải do bầu không khí hiện tại quá nghiêm túc, thành kính, Lý Lộ nhất định sẽ không khống chế được mà cười thành tiếng.

Lúc này Chu Thủ Lâm mới vui vẻ ra mặt, "Tốt lắm, từ nay về sau, Tiểu Tống vô tai vô nan, bình an, đại cát đại lợi."

Những người khác phụ hoạ: "Bình an, đại cát đại lợi."

Nghi thức của Chu Thủ Lâm kết thúc, mọi người mới phát hiện ra, ở góc sân trồng chừng mười gốc hoa hướng dương, cây nào cũng đang cố gắng nở rộ.

Rõ ràng là sắp tới trung thu, cảnh sắt đã bắt đầu tiêu điều, nhưng tiểu viện này lại có chút sức sống.

Quê của Lý Lộ trồng hoa hướng dương nên cô cũng có chút hiểu biết về cách trồng hoa hướng dương, "Lúc này hoa hướng dương phải kết hạt rồi chứ nhỉ, sao vẫn còn có thể nở hoa đẹp như vậy."

Chu Thanh Lạc ho khan: "Đây là giống nở hoa muộn."

Lý Lộ: "Ồ, ra là như vậy, còn có giống nở hoa muộn nữa hả."

Chu Thanh Lạc: "Đúng vậy."

"Hoa hướng dương còn có ngụ ý rất hay. Đó là dũng cảm, dương quang, ấm áp. Ở quê tôi, hoa hướng dương chính là mặt trời thứ hai đó."

Không ai có thể ngăn được cám dỗ của hoa tươi, Thôi Tử lấy điện thoại chụp mấy bức ảnh, thở dài nói: "Thật là đẹp mà. Thanh Lạc, cậu trồng hoa rất ổn đó."

Đúng lúc Chu Thủ Lâm đi từ trong nhà ra, nghe được lời khen ngợi của Thôi Tử, "Khoảng thời gian này Thanh Lạc vẫn luôn học cách trồng cây, mời một giáo sư đại học nông nghiệp đến xem làm sao để kéo dài kì hoa."

Chu Thanh Lạc: "..." Ba chôn con rồi đó.

Tiếng ho khan của tất cả mọi người đều thi nhau vang lên.

Những người khác đang ngắm hoa, Tống Lăng đi tới bên cạnh Chu Thanh Lạc nhỏ giọng nói: "Cây nào là Tiểu Quy?"

"Tiểu Quy không ở đây, ở trong nhà mới của chúng ta cơ."

"Hoa rất đẹp, anh rất thích, giống như em vậy." Ấm áp, dũng cảm, dương quang, giống như mặt trời thứ hai.

Đám người đang ngắm hoa bị dị ứng phấn hoa, tiếng ho khan đợt sau to hơn đợt trước.

*

Ăn cơm xong, mấy người bạn tới đón Tống Lăng đều đi hết, Chu Thủ Lâm biết hai đứa tuổi trẻ xa cách lâu ngày nhất định sẽ có rất nhiều lời muốn nói, ông lấy lý do phải ngủ trưa, đuổi bọn họ đi.

Hai người ra đến cửa, Chu Thanh Lạc ngồi ở ghế lái hỏi: "Anh đi xem nhà đã sửa xong không?"

Tống Lăng: "Đi xem nhà đã sửa xong đi."

Hai người cùng đồng thanh.

Chu Thanh Lạc mỉm cười, "Được."

Chu Thanh Lạc quen đường, chỉ chốc lát đã đến biệt thự trên không.

Phong cách sắp xếp căn nhà không phải kiểu Affordable luxury màu trắng đen xám, không phải kiểu phong cách đồng quê Mỹ, càng không phải kiểu cung điện châu Âu, mà là phong cách gỗ thô nhẹ nhàng thoải mái, nội thất phần mềm cũng là màu kem, màu trà sữa và màu cam.

Sạch sẽ, đơn giản, nhưng lại ấm áp, dễ chịu.

Chu Thanh Lạc: "Em không làm quá loè loẹt, cũng không làm màu xám trắng tỏ ra rất đồ sộ, là em tự thiết kế, không quá giống với phong cách trước kia anh ở, anh có thích không?"

"Thích, như một gia đình chân chính vậy."

"Thích là tốt rồi."

Chu Thanh Lạc dắt hắn đi ngắm một lần từ trước vào sau. Phòng ngủ chính chỉ có một cái giường, ga trải giường và chân màu gạo, một bên đặt dụng cụ vẽ tranh, một bên đặt một cái máy tính, còn có phòng cho khách, để một cái giường.

Sân phơi tầng hai Chu Thanh Lạc xây một vườn hoa, bên trong cũng trồng hoa hướng dương.

Bông nào cũng nở rộ.

Tống Lăng đứng trước luống hoa, nhẹ nhàng ôm lấy phía sau Chu Thanh Lạc, "Vậy đâu là Tiểu Quy?"

Chu Thanh Lạc chỉ vào một cây hoa hướng dương liền cành, "Nó."

Tống Lăng gối cằm lên vai Chu Thanh Lạc, "Không ngờ nó lại lớn như vậy, anh chọn hạt tốt thật đó."

Chu Thanh Lạc: "Vâng, rất tốt."

Tống Lăng nghiêng đầu, cắn khẽ lên tai Chu Thanh Lạc, lần theo tai đi về phía trước, hôn một cái lên mặt cậu, tiếp đó là một lực mạnh, ôm cậu vào trong ngực, hôn lên môi cậu.

Hoa hướng dương đang nở rộ, hai người yêu nhau sâu đậm đang hôn nhau.

Bọn họ yêu nhau mãi mãi, sống hướng về ánh mặt trời.

*

Mặt trời lặn về phía tây, nhuộm bầu trời thành màu cam, ánh chiều tà thấm qua rèm cửa, nhuộm căn phòng thành màu đỏ ấm áp, mập mờ.

Tống Lăng có rất nhiều điều muốn nói với cậu, lời mà người bình thường thì sẽ không nói ra được, Chu Thanh Lạc che mặt lại mới có thể nghe được.

Nhưng Tống Lăng không sợ xấu hổ, còn không cho cậu che mặt, nhìn chằm chằm vào mặt cậu mà nói.

Cũng may là ban ngày, Tống Lăng không dám quá hung hăng, nếu không hắn chắc chắn lại phải nhìn sao trời, nhìn đèn sáng rồi.

Chu Thanh Lạc không biết Tống Lăng lấy ở đâu ra nhiều kiến thức dự trữ như vậy, cũng không biết có phải cả ngày lẫn đêm hắn chỉ có xem mấy trang web kì quái hay không nữa...

Đột nhiên Chu Thanh Lạc nhớ tới trước kia cậu photoshop thẻ bao đêm 800 giúp Tống Lăng.

Chắc Tống Lăng đích thân đi sâu vào học tập, không thì sao lại dày công tôi luyện như vậy.

Chu Thanh Lạc tranh một câu: "Anh không phải là người."

Tống Lăng: "Hiểu biết một chút, tuổi tác vừa đẹp, cũng đã một năm không ra mắt rồi."

Chu Thanh Lạc liếc hắn một cái: "Vậy anh cũng không thể một năm không ra mắt mà ra mắt phụ trách một năm được."

(*) Raw là 那你也不能一年不开张, 开张管一年, "管" ở đây mình không biết có nghĩa như thế nào thì phù hợp với văn cảnh, đại thần nào biết thì giúp mình với ạ ^^

"Em đừng nghĩ như vậy."

"?"

"Một năm không phụ trách rồi."

"..."

"Em phải tăng cường rèn luyện đi."

"..."

Tống Lăng cười, hôn cậu, "Em nghỉ ngơi cho khoẻ, anh đi siêu thị mua ít thức ăn, nấu cơm cho em."

Chu Thanh Lạc nghĩ cậu cũng biết nấu cơm mà, nhưng cậu cũng không ngăn Tống Lăng lại, để cho hắn làm chút việc cũng tốt, đỡ phải dày vò cậu.

Chu Thanh Lạc nhắm mắt nghỉ ngơi, lúc mơ màng buồn ngủ thì ngửi thấy mùi đồ ăn.

Bị Tống Lăng lăn lộn nhiều lần, cậu thật sự hơi đói. Cậu đứng lên nhìn, Tống Lăng làm ba món mặn một món canh, nhìn món ăn cũng không tệ lắm.

Chu Thanh Lạc dựa vào khung cửa vẫn rất kinh ngạc, "Anh biết nấu cơm hả? Biết lúc nào vậy?"

"Lúc em đến Sơn Thành học."

Chu Thanh Lạc đi tới, Tống Lăng xới cơm giúp cậu.

Chu Thanh Lạc nếm thử một miếng, mùi vị cũng được, không giống mùi hương đồ ăn trong nhà của Chu Thủ Lâm, đồ ăn của Tống Lăng có chút tinh xảo và nghi thức giống như nhà hàng cao cấp.

Chu Thanh Lạc không keo kiệt lời khen cho hắn: "Ngon lắm! Không ngờ anh lại rất có năng khiếu nấu ăn."

Tống Lăng dương dương tự đắc: "Năng khiếu của người thống minh là tất cả mọi mặt, cũng không đơn thuần là một lĩnh vực nào cả."

Chu thanh Lạc vui vẻ: "Vậy sau này anh nấu cơm nhe."

"Được, sau này anh chăm sóc em."

"Vâng."

"Chăm sóc tất cả mọi mặt của em."

Không biết có phải là mình suy nghĩ nhiều không, Chu Thanh Lạc thấy Tống Lăng nói "tất cả mọi mặt" này, có chút không đứng đắn.

Tống Lăng nhìn vẻ mặt của cậu thì cười, "Xem ra em nghe hiểu nhỉ."

"..."

Phòng ăn trong nhà cũng có một cửa sổ sát đất, vừa quay đầu là có thể nhìn thấy đèn đuốc của vạn nhà.

Vừa đúng lúc màn đêm buông xuống mới lên đèn, đèn đuốc của thành phố lập tức sáng rực, giống như ngân hà đầy trời rơi xuống nhân gian.

Vòng quay chọc trời bên kia bờ sông cũng mở đèn, đèn led chiếu thành đường nhỏ dài, tầng quá cao, cách quá xa, cho dù không nghe được tiếng huyên háo, cũng có thể tưởng tượng được cảnh tượng náo nhiệt bên trong.

Tống Lăng: "Đối diện thật sự mở khu vui chơi kìa."

"Ừm, mở trước nguyên đán, đêm giao thừa còn có màn trình diễn ánh sáng laze, rất nhiều người đến quảng trường đếm ngược, rất náo nhiệt."

"Sau này năm nào anh cũng đón giao thừa cùng em, được không?"

"Được."

Editor:

Hôm nay chắc đến đây thôi ạ. Tính hoàn thành phiên ngoại trước Tết mà bận việc nọ việc kia giờ mới làm được.

Chúc mọi người năm mới vui vẻ nha!!!