Chương 20: Hắn sợ Chu Thanh Lạc ghét hắn

Tống Lăng nhấn ga, xe lao như bay về phía trước.

Mặt trời đã lặn, một lớp mây mỏng trên bầu trời xanh hoà với ánh chiều tà, biến thành ráng chiều màu hồng.

Ngoài cửa sổ có người đang giơ điện thoại chụp bầu trời, hưởng thụ món quà mà thiên nhiên ban tặng.

Xe thể thao gầm rú, cảnh đường phố lùi lại phía sau, trong xe phát một bản dương cầm thư thái, trong đầu Chu Thanh Lạc vang vọng lời Tống Lăng vừa nói —

Hai hôm nay cậu còn giận tôi, tránh mặt tôi đúng không?

Chu Thanh Lạc vô thức cong ngón tay, đầu ngón tay quẹt vào túi nilon, phát ra tiếng động nhỏ.

Tống Lăng: "Xem ra đúng là đang tránh mặt tôi."

Chu Thanh Lạc buông tay, túi nilon lại phát ra tiếng.

Cậu quay đầu nhìn Tống Lăng, "Sao tôi phải tránh mặt anh?"

Tống Lăng lắc đầu: "Tôi cũng không biết."

Chu Thanh Lạc không muốn tiếp tục đề tài này, dù sao cậu cũng không thể nói rằng hai chúng ta là người của hai thế giới, tôi sợ chết anh không sợ chết, tôi không muốn tiếp xúc nhiều với anh, không muốn trở thành thế thân của Giang Thời Ngạn đâu.

Cách tốt nhất để kết thúc một đề tài, chính là bắt đầu một đề tài khác.

"Không nói đến chuyện tôi có trốn tránh anh hay không, sao hôm nay anh lại xuất hiện trước cửa nhà tôi?"

Chu Thanh Lạc còn chưa dứt lời, Tống Lăng đã siết chặt tay lái, "Đi ngang qua."

Chu Thanh Lạc bắt chước dáng vẻ kỳ quặc của hắn, nửa tin nửa ngờ hỏi: "Thế cơ à?"

Tống Lăng cao giọng: "Đúng, đi ngang qua thôi, chỉ đi ngang qua nhà cậu mà cậu còn đòi vé vào cửa nữa hả?"

"..." Quả nhiên, lòng càng giả dối thì giọng lại càng lớn.

Dựa vào tinh thần "Ai cũng cần mặt mũi", Chu Thanh Lạc không định vạch trần sự thật Tống Lăng đã dừng ở dưới cây nhãn đối diện phòng cậu hơn hai giờ, cậu lười biếng tựa vào ghế, nhìn nắng chiều qua cửa sổ kính.

Tống Lăng liếc nhìn người đang phớt lờ, không để ý hắn, thở dài, "Tôi tới là để xác nhận xem có phải cậu đã bị bắt cóc rồi không."

Hắn không ý thức được, tiếng than thở này của mình thỏa hiệp đến nhường nào.

Chu Thanh Lạc: "Ý anh là sao?"

Người nào đó ra vẻ đúng tình hợp lý một cách kỳ quặc: "Gửi nhiều tin nhắn như vậy mà không trả lời, còn không phải là gặp nguy hiểm sao?"

Chu Thanh Lạc cười, không vạch trần hắn, nhìn dáng vẻ người nào đó miệng nói trái lòng dần dần tự kỉ, ấy thế mà tâm tình cậu lại không tệ. Giờ cao điểm, xe đi đi dừng dừng, cũng không cảm thấy khó chịu.

Tống Lăng thấy cậu thờ ơ, lại không thể làm gì nói: "Được rồi, tôi bất đắc dĩ đồng ý với cậu, sau này không dùng hình ảnh đẫm máu kinh khủng như vậy nữa."

Người này vừa khiêm tốn xong thì ngẩng đầu, Chu Thanh Lạc nhìn dáng vẻ Tống Lăng cố gắng tiếp lời mình, cậu lại càng bướng bỉnh không muốn nói chuyện với hắn, đùa dai trêu chọc hắn.

Ai bảo bình thường lúc nói chuyện hắn toàn trêu chọc mình chứ!

Tống Lăng nhăn mày quay đầu nhìn cậu, muốn giẫm lên mặt mũi người nào đó đánh cho một trận tơi bời, nhưng nghĩ đến sau khi đánh một trận thì người nào đó chắc sẽ chầu trời luôn, nên hắn cũng chỉ dừng lại ở suy nghĩ thôi.

Tống Lăng tức giận đập xuống vô lăng, "Chu Thanh Lạc, câm rồi hả?"

Chu Thanh Lạc nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, làm người câm. Chap mới luôn có tại [ TRÙMtruуện . V N ]

Tống Lăng cắn chặt răng không nói thêm gì nữa.

Đương nhiên là hắn biết Chu Thanh Lạc đang giận việc gì, người như Chu Thanh Lạc ngày nào cũng cố gắng làm việc, ghét nhất là người không xem trọng sinh mạng nhỉ?

Tống Lăng không quan tâm người bên ngoài nghĩ gì về mình, người ta nói hắn điên cũng được, lập dị cũng được, hắn luôn "muốn nghĩ gì thì nghĩ".

Còn Giang Thời Ngạn làm con cờ mềm của Tống Cẩm Dịch, để duy trì lợi ích của Tống Cẩm Dịch, anh ta cẩn trọng đóng vai người hi sinh, lúc nào cũng cho hắn hơi ấm, chăm sóc vui buồn của hắn. Hắn vẫn nghĩ Giang Thời Ngạn sẽ không ghét mình, cho nên hắn móc tim móc phổi vì Giang Thời Ngạn.

Giang Thời Ngạn lộ mặt thật, hi vọng sống duy nhất của hắn bị bóp chết, giống như bị phản bội vậy, hắn tức giận, mất mát, khổ sở, muốn lấy mạng đổi mạng với thế giới này, nhưng không hề hoảng hốt và sợ hãi.

Nhưng lúc này hắn biết rõ, hắn sợ Chu Thanh Lạc ghét mình.

"Sau này tôi sẽ không lấy tính mạng của mình ra làm trò đùa nữa."

Chu Thanh Lạc nghe vậy thì ngẩn ra, quay đầu nhìn hắn.

Hai tay Tống Lăng nắm thật chặt vô lăng, hình như nắm quá chặt, cơ bàn tay hơi nhô lên, đường cong bắp thịt trên cánh tay cũng hiện ra, dường như rất căng thẳng.

Nhưng mặt hắn vẫn dửng dưng, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước, dáng vẻ không thèm quan tâm, "Vậy nên cậu đừng có mà giận nữa."

Không biết có phải ảo giác của cậu không, hình như giọng Tống Lăng có chút thoả hiệp, nhượng bộ, giống như một đứa bé kiêu ngạo đang dè dặt nhận sai.

Chu Thanh Lạc nghĩ, có lẽ Tống Lăng đã hoàn toàn coi cậu là thế thân của Giang Thời Ngạn rồi, cho nên mới thật lòng lo lắng cậu có tức giận không.

Chu Thanh Lạc hơi hơi hiểu quá trình chuyển biến tình cảm của nguyên chủ rồi, được một anh chàng đẹp trai nhiều tiền chu đáo quan tâm, cẩn thận quan tâm từng chút một, đúng là có thể khiến cho người ta động lòng mà.

Con người hắn trước đây điên cuồng lạnh lùng, sau lại có thể nhỏ giọng nhẹ nhàng thoả hiệp nói lời xin lỗi, ở tuổi tác hooc-mon căng tràn, sao có thể không ỷ sủng sinh kiêu, cố tình làm bậy chứ?

Nếu cậu không biết trước thân phận của bản thân mình là thế thân, chắc là cậu cũng sẽ đi theo con đường của nguyên chủ nhỉ?

Cậu cũng không chắc lắm.

Chu Thanh Lạc không nhìn nữa, cúi đầu nghịch đống thuốc trong ngực, cậu cười không ra tiếng, "Được."

Đảo mắt một cái, ngực Tống Lăng phập phồng, hắn thở ra một hơi, lười biếng dựa vào ghế, một tay cầm vô lăng, một tay gác lên cửa sổ, khôi phục trạng thái "Bố mày là nhất".

Không hiểu sao bầu không khí lúc này lại có cảm giác như Déjà vu tan băng hiềm khích, tựa như giữa hai người không có nhiều ân oán như vậy, chỉ là hai người bạn bình thường thôi.

Hoặc là do nắng chiều quá đẹp, khiến cho người ta sinh ra ảo giác.

"Chu Thanh Lạc, cậu trắng thì sẽ đẹp hơn đó."

Chu Thanh Lạc: "Tôi không thấy thế."

Đương nhiên là anh thấy trắng đẹp hơn rồi, trắng mới giống với bạch nguyệt quang của anh mà.

"Trắng che hết các khuyết điểm mà."

Nhìn dáng vẻ người nào đó một tay cầm vô lăng, ánh mắt xa xăm, không biết đang nghĩ cái gì, Chu Thanh Lạc rất muốn đâm mù mắt hắn.

"Anh im đi, với cả xin hãy lái xe văn minh, cầm vô lăng bằng hai tay, cảm ơn."

"Yên tâm, kĩ thuật lái xe của tôi không kém vậy đâu."

Mặc dù người nào đó nói như vậy, nhưng hai tay đã đàng hoàng đỡ lấy vô lăng.

"Đúng rồi, tiền thuốc bao nhiêu, tôi chuyển tiền cho anh."

"Quan Minh Lãng mời khách."

Lần đầu tiên Chu Thanh Lạc phát hiện hoá ra có thể mời khách như vậy.

"Đừng nói nhảm, bao nhiêu tiền?"

Tống Lăng quay đầu nhìn cậu một cái, lấy điện thoại ra gọi cho Quan Minh Lãng, "Tiền thuốc bao nhiêu?"

Quan Minh Lãng im lặng một lúc, "Hay là cậu tới chỗ tôi nằm viện luôn đi, tôi cảm thấy cậu sắp điên rồi đấy."

Tống Lăng: "Đừng nói nhảm, tiền thuốc bao nhiêu, trừ tiền bảo hiểm y tế rồi ấy."

Quan Minh Lãng: "40 tệ 3 hào 5."

Tống Lăng cúp điện thoại, Chu Thanh Lạc không nghe được người kia nói gì cả, xem ra điện thoại của cậu lộ âm rất nghiêm trọng.

Tống Lăng: "40 tệ 3 hào 5."

Chu Thanh Lạc gật đầu, cầm điện thoại lên chuyển tiền cho Tống Lăng.

Tống Lăng cầm điện thoại, máy vang lên, hắn nhìn một cái, Chu Thanh Lạc chuyển cho hắn 41 tệ.

Hắn bấm nhận, cười cười, "Hào phóng quá nha."

Chu Thanh Lạc: "Sau này anh đừng có mà lại chuyển tiền vô cớ cho tôi nữa."

"Hết cách rồi, biệt danh của người nào đó quá ngang ngược."

"Anh thành thật nhỉ?"

"Tôi đã nói tôi là người đàng hoàng mà."

"..."

"Nếu không cậu đổi avatar thành mã QR nhận tiền đi?"

Chu Thanh Lạc cho hắn một ngón tay cái.

Tống Lăng nhìn xuống, sau đó lại nhìn lên, cười như không cười nói: "Có điều tôi không thành thật bằng cậu."

"?"

"Kiểm tra thân thể thôi mà lại còn muốn cởϊ qυầи."

"..."

"Ai không biết còn tưởng cậu bị bệnh kín nào đó."

Chu Thanh Lạc nghĩ, Giang Thời Ngạn quả là Bồ Tát sống nơi nhân gian, thần tiên mới chịu được cái mỏ dài này.

Hiềm khích tan biến, quả nhiên là ảo giác, bong bóng, tất cả đều là bong bóng.

Người nào đó vẫn hợp làm cool boy chán chê mới nhả ra được một từ, dáng vẻ không ngừng lải nhải quả thực là bực mình.

"Bác sĩ Quan gọi anh là Thái Hoàn Công." Chu Thanh Lạc phun từng chữ ra, "Người có bệnh chỉ sợ là anh thôi."

Tống Lăng bỗng nhiên cười một tiếng, cười rất có chiều sâu, mát lạnh lại hài hước.

Giống như thật sự có bệnh kín vậy.

Chu Thanh Lạc dè dặt thăm dò: "Anh thật sự có bệnh kín à?"

Tống Lăng cong cong môi, "Lần trước bị cậu đá, bệnh căn không dứt."

"..."

__________________

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Tống, cậu cứ như vậy cậu ấy khó mà không ghét cậu được!