Chương 13: Phòng Tắm, Anh Đẹp Quá

Cánh môi lạnh của Lục Nghệ Thần khiến cho Cố Nhược Hy run lên. Cảm giác quỷ dị khiến cô hoảng loạn không thôi, bỗng ngẳng đầu trừng anh.

Vào lúc này, đèn dèn neon đầy màu sắc của khách sạn Hoàng Thành sáng lên, như pháo hoa bùng nỏ, chiếu sáng cả thế giới, một vùng đèn sáng rực, rực rỡ sắc màu…

Cuối cùng cô cũng nhìn rõ mặt anh. Cánh môi mỏng, sống mũi cao, đôi mắt sâu như vực… Cố Nhược Hy không khỏi kinh ngạc. Sao lại có người đẹp như vậy, khiến phụ nữ đứng trước mặt anh trở nên mờ nhạt. Giống như tác phẩm nghệ thuật được nghệ thuật gia tỉ mỉ điêu khắc, đem tất cả ngũ quan hoàn mỹ đều đặt lên trên mặt anh.

Đặc biệt là mắt anh, yên lặng ngắm nhìn giống như có ma lực thu hút linh hồn, khiến người ta không thể chống cự, chìm đắm vào.

“Thì ra mặt như thế này.” Cố Nhược Hy không khỏi nhìn có chút si mê, lâm bẩm.

“Thế nào? Thích rồi?” Môi mỏng của Lục Nghệ Thần khẽ nhướng lên, giọng điệu cười như không cười, mang theo ý mỉa mai nhàn nhạt.

“Không thèm!” Cố Nhược Hy hoảng loạn cúi đầu, trong lòng lại dâng lên một loại cảm giác tự ti, cảm thấy mình thê thảm như vậy, ở trước mặt một người toát lên hào quang như anh, nhỏ bé như hạt cát.

Lục Nghệ Thần thấy cô không nói gì, đầu mày nhíu lại, không hiểu cô gái lắm lời tối đó hôm nay sao lại đặc biệt yên tĩnh. Mà anh lại trở nên nhiều lời hơn thường ngày, đặc biệt là nhìn thấy dáng vẻ vừa xấu hồ vừa giận dữ này của cô, cứ muốn trêu đùa một chút mới vui.

“Uống chút rượu, thế nào?” Anh cũng không cho Cố Nhược Hy cơ hội trả lời, trực tiếp kéo cô vào phòng, sau đó lại đóng cửa số lại.

“Tôi không muốn uống rượu. Thả tôi về đi!” Cế Nhược Hy vội giãy dụa, nhưng không thoát ra khỏi vòng tay kiên cố của anh được.

Trong phòng vẫn không mở đèn, may mà cửa sổ không kéo rèm lại, ánh đèn neon bên ngoài chiếu vào khiến ánh sáng tối mờ trong phòng trở nên vô cùng ám muội.

Cô nhìn gương mặt tuấn tú phi phàm gần ngay trước mắt, tim đập liên hồi, giống như con nai nhỏ chạy loạn xạ khiến cả người cô trở nên mắt tự nhiên.

“Tôi tôi…” Cô đã không nói được nên lời hoàn chỉnh.

“Tối nay tôi muốn nghe người ta nói chuyện, vừa hay cô xông vào.” Lục Nghệ Thần buông tay cô ra, thu lại nụ cười trêu chọc cô, trở nên trầm mặc xa lạ.

Vốn dĩ anh đứng trước cửa sổ nhìn khung cảnh phồn hoa bên ngoài, tự nhiên cảm thấy đêm tối trầm mặc, yên tĩnh, dài lê thê.

Cô đột nhiên xông vào khiến cho đêm tối cô độc có thêm sự thú vị, không nhàm chán như vậy nữa.

ì Cố Nhược Hy cảm thấy người đàn ông trước mắt trở nên xa vời. Dù hai người chỉ cách nửa bước chân nhưng lại xa không với tới.

Anh quay người tới quầy rượu, rót hai ly rượu vang, đưa một ly cho cô: “Dù rất tò mò cô làm sao mà xông vào được, nhưng hãy uống với tôi một ly đã.”



Cố Nhược Hy nghe ra được ngữ khí nhàn nhạt của anh mang theo mệnh lệnh bẩm sinh, có ma lực khiến người ta không thể từ chối.

Cô từ từ nhấc tay lên, đang định nhận lấy ly rượu thì tay đột nhiên nắm thành quyền, ép mình tỉnh táo lại, không chịu sự khống chế của anh: “Tôi sẽ không uống rượu! Tôi là tới…”

Còn chưa nói xong đã bị anh cắt ngang.

“Sợ tôi thừa nước đυ.c thả câu, hay là sợ mình…” Anh cười nhạt, đánh giá cơ thể gầy gò của Cố Nhược Hy, khiến cô thấy mình ở trước ánh mắt ngang nhiên của anh như không mặc quần áo vậy.

“Tôi sẽ không uống!” Có Nhược Hy vội tránh khỏi ánh mắt anh, tim đập điên cuồng.

Hôm nay sao vậy? Tim mình sao lại không an phận như vậy, cứ đập mãi không ngừng.

Quả thực, nếu cô uống rượu thì sẽ làm ra rất nhiều chuyện thường ngày không dám làm. Nếu không thì tối đó cô đã không mượn rượu đề đến đây, càng không hồ đồ đi nhầm phòng.

Sau đó cô mới nhớ lại, tối đó có lẽ cửa phòng là 2118, mà không phải là 2218. Cô nên đi tầng 21 chứ không phải tàng 22!

Đêm đầu tiên trao nhằm người. Bố chèn ép, nhẫn kim cương đưa nhầm người đều là do tối đó uống rượu.

Lục Nghệ Thần lắc ly rượu vang trong tay, chất lỏng màu đỏ long lanh trong ly rượu sóng sánh, như đóa hoa hồng màu đỏ máu, tỏa ra hương hoa mê người. Anh khẽ nhấp một ngụm, hương thơm tản ra, xông lên mũi.

“Trên đời này, cô là người phụ nữ thứ ba dám phản bác lại tôi.”

Anh từ từ nói, giọng rất trầm, mang theo ý cười không rõ.

Anh đặt ly rượu lên bàn trà, chán ghét mà nhìn bộ quần áo ướt sũng trên người Cố Nhược Hy, quay người đi vào phòng tắm tắm rửa.

Cố Nhược Hy vẫn nghiêng người, nghe tiếng nước róc rách trong phòng tắm truyền tới mới cảm thấy hơi lạnh.

Liên tiếp bị rơi vào nước hai ngày, không bị bệnh đã là có sức đề kháng hơn người rồi. Nếu tiếp tục để người ướt như vậy thì quả thực cô không dám đảm bảo có thể kiên trì được nữa.

Cô đã đau đầu hai ngày nay rồi, vẫn luôn nhẫn nhịn.

Nhanh chóng xử lý xong việc về phòng tắm nước nóng mới được “Tôi tới là để đòi lại chiếc nhẫn kim cương.” Cô quay đầu nhìn về phía phòng tắm, trên cửa thủy tinh lộ ra ánh đèn vàng mò, còn có bóng dáng hoàn mỹ của hắn.



Mặt cô liền đỏ bừng, tim lại đập điên cuồng. Cô vội cúi đầu xuống, không dám nhìn nữa.

Trong phòng tắm không có tiếng của anh, có lẽ là vì tiếng nước quá lớn nên không nghe rõ chăng? Vào lúc Cố Nhược Hy muốn hít sâu một hơi lớn tiếng nói lần nữa thì cửa phòng tắm được đầy ra một khẽ hở, bàn tay dài của anh vươn ra.

“Đưa khăn tắm cho tôi.”

“…

“Khăn tắm!”

“…” Mặt Cố Nhược Hy lại đỏ bừng, vội nhìn xung quanh căn phòng to như cung điện, cuối cùng cũng tìm được một chiếc khăn tắm trắng, nằm ngay trên kệ bên ngoài phòng tắm.

“Sao mà không tự đem vào?” Cô nhỏ giọng lẫm bẩm một câu, cầm lấy khăn tắm, cúi đầu không dám nhìn nhầm chỗ, dè dặt đưa qua.

Khăn tắm bị giật một cái, cô hoảng loạn buông tay ra. Nhất thời cổ tay lại bị bắt lấy, cơ thể bị một sức mạnh kéo thẳng vào nhà tắm.

“Á!” Cố Nhược Hy giật mình hét lớn một cái, một bàn tay lớn bịt lấy miệng cô, giọng nói không vui vang lên bên tai.

“Cô muốn vệ sĩ bên ngoài nghe thấy à? Không cần phải gọi lớn tiếng như vậy.”

Cố Nhược Hy trừng lớn mắt, chỉ dám nhìn khuôn mặt tuần mỹ lắm tắm hạt nước của Lục Nghệ Thần, mắt không dám nhìn lung tung, sợ sẽ nhìn thấy thân hình hoàn mỹ của anh.

Lục Nghệ Thần thấy cô yên lặng lại thì từ từ buông tay ra, cầm lấy vòi hoa sen dội lên người Cố Nhược Hy.

Cố Nhược Hy bị nước nóng đột nhiên bắn lên mà hoảng loạn vô cùng, muốn chạy ra khỏi phòng tắm, nhưng vai lại bị anh giữ chặt lấy, dùng lực đầy một cái, cố định cô vào góc tường phòng tắm, không có không gian để chạy thoát nữa.

“Anh làm cái gì?”

Lục Nghệ Thần không đáp, cố định lại vòi hoa sen, dòng nước ấm phun lên hai người đang có khoảng cách thân mật. anh bắt đầu cởϊ qυầи áo của Cố Nhược Hy, khiến cho cô giật mình mà bảo vệ trước ngực.

“Anh muốn làm cái gi! Buông tôi ra!”

“Cũng không phải chưa từng thấy, còn xấu hồ.”

Cố Nhược Hy liều mình giãy dụa. Lục Nghệ Thần dứt khoát xé rách áo thun của cô ra…