Chương 20: Búp bê công chúa

Editor: Lemonade

Tác phẩm của Vạn Vạn Tuế và Ung Ân thành công đạt được điểm cao. Cô giáo thưởng cho hai nhóc hai bé búp bê mà hai nhóc bắt được.

Bạn nhỏ Hạ Vị Mãn ngồi xổm trong góc, trên đỉnh đầu là bầu trời u ám mưa to.

Cô bé...Thua nữa rồi.

Đã tới thời gian Hệ thống tự động gỡ bỏ chặn, vui vẻ chia sẻ tin tốt với Kí chủ của nó: "Kí chủ Kí chủ! Chú báo cho con một tin tốt nè! Cái Hệ thống kia vào ngục rồi! Nhắc tới mà buồn cười ghê..." Hệ thống nhịn cười tiếp tục, "Vạn Vạn Tuế châm biếm Ung Ân, nói là thằng nhóc béo, Ung Ân khổ sở nên quyết định giảm cân, sau đó lại gọi Hệ thống ra. Hệ thống cũng từng giảm cân rồi nên biết chuyện giảm cân là không thể nào thành công được. Cái Hệ thống đó cả đời đừng có nghĩ được ra ngoài, hahaha..."

"Vạn Vạn Tuế châm biếm Ung Ân xong rồi làm cho Hệ thống đó vào ngục à?" Bạn nhỏ Hạ Vị Mãn âm u lặp lại lời của Hệ thống.

Trong thời gian ngắn Hệ thống cảm nhận được một luồng sát khí đồng đậm, nó nuốt nước miếng không dám lên tiếng.

Ngay lúc mà Hệ thống cho rằng Kí chủ của nó cuối cùng cũng thả đại chiêu Nhân vật phản diện phá hủy đất trời ra, thì bạn nhỏ Hạ Vị Mãn òa lên khóc.

Cô bé thất bại quá.

Thi đấu cũng không thắng Vạn Vạn Tuế.

Làm nhân vật phản diện cũng không thắng nốt.

Cô còn chưa kịp so chiêu với Hệ thống Nhân vật phản diện của Ung Ân, thì Vạn Vạn Tuế đã đánh hai đứa đến tự kỷ luôn rồi.

Quả thật khi đứng trước mặt Vạn Vạn Tuế, cô yếu đuối bất ngờ.

(*): hiểu

Nhìn Vạn Vạn Tuế nhận búp bê, khóe môi Ung Ân cong lên khó nhận ra được.

Cậu không phải kết bạn với Vạn Vạn Tuế đâu nhé.

Chỉ là cậu là con trai, không thích búp bê công chúa mới tặng nó cho bạn ấy thôi.

Đưa búp bê xong rồi thì Ung Ân điều khiển xe lăn chuẩn bị lạnh lùng rời đi, chỉ cho Vạn Vạn Tuế một cái bóng lưng lạnh lẽo.

Nhưng Vạn Vạn Tuế cản cậu lại rồi đưa cho cậu thứ gì đó.

Ung Ân cho rằng bởi vì cậu nói không thích búp bê công chúa, nên Vạn Vạn Tuế mới tặng cho cậu búp bê hoàng tử do cô giáo thưởng. Cậu cố gắng không để khóe miệng mình cong lên.

Cố ý đợi Vạn Vạn Tuế đi rồi cậu mới cúi đầu xem thứ trong ngực mình.

Nhìn ngây ngẩn cả người.

Trong lòng của cậu vẫn là búp bê mặc váy lụa mỏng hoa lệ, tuy nhiên trên cổ đã đổi thành đầu của đầu của búp bê hoàng tử đội vương miện.

Ung Ân ôm búp bê bị Vạn Vạn Tuế đổi đầu cảm động đến không còn gì để nói.

Đến đón Vạn Vạn Tuế hôm nay vẫn là anh trai Ngô Hoàng của cô. Khi Vạn Vạn Tuế đứng ở cổng thì đã thấy anh chống chân dài ngồi trên xe đạp.

Thấy em gái đại ca của mình đi ra, Ngô Hoàng vừa lưu manh vô lại nhướng lông mày, vừa muốn ngoắc Vạn Vạn Tuế. Đột nhiên anh nghe thấy chéo phía dưới truyền ra tiếng trẻ con thét lên: "A! Anh trai đẹp trai quá!"

Ngô Hoàng không để ý, nghĩ rằng con cái nhà ai kêu la vớ vẩn.

Nhưng một giây sau anh tận mắt nhìn thấy một bánh bảo nhỏ gần bằng em gái mình đi đến. Cô bé dừng trước mặt anh, bị gió thổi rồi vấp một hòn đá nhỏ trượt chân, động tác như chậm rãi ngã xuống trước mặt anh.

Ngô Hoàng nhìn ba giây, ngẩng đầu lên, anh không biết gì hết nha.

Được mệnh danh là con gái quốc dân, hơn nữa đối với hành động của mình cực kỳ tự tin, bạn nhỏ Thịnh Chi Chi nằm một hồi thì phát hiện anh đẹp trai không để ý tới cô. Cô bé ngẩng gương mặt nhỏ lên, cất tiếng nhắc nhở: "Anh trai, anh xem đi, ở chỗ này có em bé bị ngã nè."

Vốn dĩ Ngô Hoàng nghĩ rằng mình không muốn thành toàn cho đứa nhóc ăn vạ này, nhưng nhìn thấy em gái của mình đứng trước mặt cô nhóc đang giả bộ, nhìn qua bộ dạng có quen biết nữa chứ. Anh hít một hơi thật sâu, nể mặt em gái mình nên kéo bánh bao nhỏ từ dưới đất lên.

Bánh bao nhỏ ấy cũng không chịu buông tha cho anh, mắt lấp lánh lôi kéo anh, điên cuồng thả rắm cầu vồng*: "Sao anh trai lớn lên dễ thương quá vậy? Trước giờ Chi Chi chưa thấy ai dễ thương như anh trai hết á..."

(*): tâng bốc.

Từ nhỏ Ngô Hoàng đã không thiếu con gái theo đuổi, tuy trước mặt là bánh bao nhỏ nhiều lắm cũng ba bốn tuổi thôi, nhưng...Cũng không thể loại trừ khả năng đứa nhóc này bị gương mặt cực kỳ đẹp trai của anh hấp dẫn.

Ngô Hoàng đang phát rầu xem làm thế nào để từ chối đứa trẻ này thì trước mặt đột nhiên xuất hiện một bàn tay nhỏ bé, trên tay còn cầm một tấm danh thϊếp.

"Anh trai, anh có đồng ý gia nhập Chi Chi Studio, làm việc cho Chi Chi không? Theo Chi Chi, có thịt ăn!" Thịnh Chi Chi nghiêng đầu nhỏ, đôi mắt tỏa sáng nhìn Ngô Hoàng, trong cái đầu nhỏ điên cuồng tính toán. Nếu anh đẹp trai trước mặt gật đầu, sau này sẽ kiếm được cho cô biết bao là đùi gà.

Ngô Hoàng:...

Anh suy nghĩ nhiều rồi.

Làm việc cho đứa nhóc ba tuổi? Ngô Hoàng nghĩ lại cảm thấy mất mặt, dứt khoát đem cái nồi phỏng tay đẩy qua cho em gái mình. Anh dùng giọng điệu lừa gạt và ý đồ muốn bắt cóc anh của bạn nhỏ Thịnh Chi Chi nói: "Bạn nhỏ ơi, anh trai không được đâu, nếu em thật sự thiếu người thì..." Kéo gương mặt không cảm xúc của Vạn Vạn Tuế lại, "Em gái của anh đi ha."

Thịnh Chi Chi lập tức lắc đầu, suy nghĩ cũng không thèm suy nghĩ.

Ngô Hoàng giận tái mặt, bánh bao nhỏ này xem thường em gái của anh à?

Vừa định tranh thủ thay em gái nói lý thì chợt nghe Vạn Vạn Tuế của anh mở miệng: "Em không được, không thể thuê lao động trẻ em."

Nói xong cô và bạn nhỏ đối diện cùng nhìn Ngô Hoàng bằng ánh mắt "vậy mà anh cũng không biết."

Ngô Hoàng không phục, chỉ Chi Chi lúc nãy mời anh: "Vậy sao bé này có thể?"

Thịnh Chi Chi trừng to đôi mắt xinh đẹp, cây ngay chẳng sợ chết đứng: "Chi Chi là ông chủ mà. Lao động trẻ em thì không được nhưng ông chủ trẻ em thì vẫn được."

Hai bánh bao nhỏ lại thống nhất dùng ánh mắt "đạo lý đơn giản như vậy sao anh không hiểu" nhìn Ngô Hoàng.