Chương 2: Một Đóa Bạch Liên Hoa

Thẩm Loan đứng tại chỗ, trong mắt hiện lên vẻ thấp thỏm, ngón tay siết chặt làn váy dường như đã trở nên xanh mét.

Diễn tả cực kỳ nhuần nhuyễn sự lo lắng và hồi hộp khi lần đầu đặt chân vào nhà giàu.

Chẳng mấy chốc, mọi người đã vây quanh ông lão đang đứng ở cửa.

Thẩm Yên như con chim vàng oanh xinh đẹp, không ngừng làm nũng, hơn nữa miệng lưỡi lại rất ngọt, chọc cho Thẩm Tông Minh cười ha ha.

“Cháu đấy, nói dễ nghe nhỉ, ông già này đã một đống tuổi rồi mà còn so với Phan An? Sau này ra ngoài đừng nói cháu là sinh viên đại học G, ngay cả thành ngữ cũng dùng sai!”

Nói tiếng Bắc Kinh lưu loát, rất khác với giọng thành phố Ninh.

Nghe nói, Thẩm Tông Minh sinh ra ở thủ đô Bắc Kinh, sau khi lớn lên vì thất bại ở cuộc tranh đấu gia tộc, nên mới bị “cách chức” đến Ninh Thành, trong hoàn cảnh quẫn bách như vậy, nhưng ông ta vẫn có thể sáng lập ra tập đoàn Minh Đạt.

Trải qua vài chục năm phát triển, nhà họ Thẩm sớm đã được liệt kê vào những nhà quyền thế ở Ninh Thành, sản nghiệp trải rộng trên rất nhiều ngành nghề.

Sau khi Thẩm Yên nghe xong, ngây thơ nhíu mày, đẩy Thẩm Khiêm ra, ôm lấy cánh tay ông, nhẹ nhàng lay động: “Mới không phải vậy đâu! Ông không già chút nào cả!”

“Bảy mươi lăm tuổi mà còn không già sao?” Thẩm Tông Minh giả vờ tức giận, nhưng khóe miệng đang cong lên lại chứng tỏ lúc này ông ta rất vui vẻ.

“Ở trong suy nghĩ của Tiểu Yên, ông vĩnh viễn vẫn chỉ có mười tám tuổi thôi!” Vẻ mặt ngây thơ, giọng nói trong trẻo.

Cho nên, kiếp trước trước khi đón cô trở về, Thẩm Yên nhận hết sự yêu thương cũng không phải không hợp lý.

Miệng lưỡi khéo léo, người tốt là cô ta, người xấu cũng là cô ta.

Thẩm Khiêm ngồi bên cạnh thỉnh thoảng cũng chen vào đôi câu, vợ chồng Thẩm Xuân Giang và Dương Lam thỉnh thoảng gật đầu, thoạt nhìn vô cùng ấm áp.

Giữa bầu không khí đó, Thẩm Loan đứng giữa phòng khách lại càng trở nên nổi bật hơn.

Bước chân Thẩm Tông Minh dừng lại, ông cụ híp mắt lại: “Đây là…”

Nụ cười dịu dàng trên mặt bà Thẩm- Dương Lam thu lại với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Loan giống như đang nhìn một thứ gì đó cực kỳ bẩn thỉu khó coi.

Thẩm Yên vẫn cười duyên như cũ.

Thấy bầu không khí hơi căng thẳng, Thẩm Xuân Giang vẫy tay với Thẩm Loan: “Tới đây, đến gần một chút.”

Thẩm Loan nghe lời tiến lên.

“Đây là ông nội con.” Sau đó chỉ vào Thẩm Khiêm và Thẩm Yên: “Anh và chị con. Sau này, con là người nhỏ nhất trong nhà, phải nghe lời, lễ phép, biết không?”

Thẩm Loan gật đầu, sau đó lần lượt nói tên từng người, dáng vẻ mềm yếu làm cho người ta không hề có chút cảm giác công kích nào.



Dương Lam nở nụ cười trào phúng, đảo mắt nhìn chồng: “Xuân Giang, sợ rằng ông đã quên một người rồi.”

“Xem tôi kìa…” Người đàn ông ra vẻ bừng tỉnh, dường như nhắc đến mới đột nhiên nhớ tới: “Đây là vợ của ba, con gọi là… dì.”

Thẩm Loan không dám nhìn bà ta, lại thuận theo gọi một tiếng: “Dì.”

Thiếu nữ cúi đầu xuống, để lộ một đoạn cổ trắng nõn, ngoan ngoãn yếu đuối không nơi nương tựa làm cho Dương Lam nhớ tới người phụ nữ kia, cũng khúm núm khϊếp sợ như vậy, luôn vâng vâng dạ dạ.

Đã chết rồi cũng không chịu yên nghỉ, còn để lại một đứa tạp chủng tới làm bà ta khó chịu.

Càng nghĩ càng giận, Dương Lam ngoài cười nhưng trong không cười: “Dì sao? À… Tôi không có cháu gái lớn như vậy đâu.”

Sắc mặt ông lão đột nhiên trầm xuống.

Chẳng qua không phải có ý kiến gì với lời nói trào phúng của con dâu cả, chỉ đơn giản là cảm thấy mất hứng thôi.

Thẩm Tông Minh ông ta không thiếu con, cũng không thiếu cháu trai, càng không thiếu cháu gái, những đứa trẻ được nuôi ở bên ngoài còn ít sao?

Nhưng mà chuyện Thẩm Loan nhận tổ quy tông này, lúc trước Thẩm Xuân Giang cũng đã hỏi qua ông ta, lúc này, ông cụ cũng không cảm thấy quá bất ngờ, chẳng qua chỉ là nhiều thêm một miệng ăn thôi, có gì đáng bận tâm chứ?

Thẩm Xuân Giang cảnh cáo nhìn về phía vợ mình, nhắc nhở bà ta bớt bớt lại.

Trong mắt Dương Lam hiện lên vẻ tức giận, nhưng mà cũng chỉ mím môi, không dám nổi giận nữa.

“Hôm nay là lễ mừng thọ bảy mươi lăm tuổi của ông nội, hiếm khi về nhà cũ một chuyến, mẹ đã đặc biệt chuẩn bị thực đơn, dặn dò phòng bếp chuẩn bị tỉ mỉ, nếu mọi người đã đến đủ rồi thì ngồi xuống đi.” Thẩm Khiêm hoà giải thay Dương Lam, cũng điều hòa lại không khí, tiện thể nói với Thẩm Loan.

Không hổ là cháu trai cả được bồi dưỡng thành người thừa kế, lúc mở miệng cũng đủ thấy đẳng cấp cao thấp.

Tuy anh ta không cho rằng Thẩm Loan dễ bảo, để mặc người khác bóp méo vuông tròn này có thể tạo nên bất kỳ sóng lớn nào, nhưng vẫn nên cảnh cáo trước.

Bữa tiệc mừng thọ bảy mươi lăm tuổi của ông cụ đã sớm được tổ chức ở khách sạn lớn nhất thành phố Ninh, đặt phòng bao hết ba ngày, phô trương mười phần.

Nhưng tất nhiên, hôm nay mới là ngày sinh nhật âm lịch của Thẩm Tông Minh, Thẩm Xuân Giang và Dương Lam đặc biệt đến Lư Độ một chuyến để đón ông cụ trở về ăn sinh nhật, tiện thể ở lại một thời gian.

Thẩm Loan được sắp xếp ngồi phía dưới Thẩm Khiêm, đối diện với Thẩm Yên.

Khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười sáng lạn, nhưng lại không hề có bất kỳ độ ấm nào, trái lại có loại u ám đến kỳ lạ.

Đồng tử co rút lại, Thẩm Loan sợ tới mức suýt nữa làm rơi chén đũa.

Thành công tái hiện hình tượng “Tiểu bạch hoa” đau khổ nhu nhược, đầu năm nay, ai mà không phải là diễn viên chứ?

Kiếp trước vì cô không biết giả vờ, rất muốn chứng minh mình trước mặt nhà họ Thẩm, mới có thể liên tiếp bị bẻ gãy cánh chim, mà lúc cô học được cách thu mình lại, cũng đã mình đầy thương tích.



Thẩm Yên nhìn cái chén không chút sứt mẻ kia, thầm nghĩ đáng tiếc, sao lại không ngã xuống? Ông nội để ý nhất là lễ nghi…

Chờ đến lúc đồ ăn được bưng ra, mọi người động đũa bắt đầu ăn, Thẩm Yên cũng không nhìn thấy Thẩm Loan xấu mặt.

Chỉ vì người này thật sự quá mức nhát gan, thậm chí rất cẩn thận, nơm nớp lo sợ, không dám lấy đồ ăn ở xa, càng không dám để ly va chạm với cạnh bàn phát ra chút âm thanh nào, thậm chí, ngay cả há miệng to nhai nuốt cũng không dám.

Thế mà đánh bậy đánh bạ lại phù hợp với lễ nghi tiêu chuẩn trong bàn ăn, lại càng giống thiên kim tiểu thư hơn người luôn ỷ vào được cưng chiều mà “khác người” là Thẩm Yên.

Tất nhiên, đầu tiên là phải bỏ qua khuôn mặt nhỏ mảnh khảnh và tái nhợt kia.

Thẩm Xuân Giang không khỏi ghé mắt, âm thầm vừa lòng. Không hổ là con của ông ta, cho dù lớn lên trong hoàn cảnh không tốt như vậy, cũng vẫn có phong thái xuất sắc như vậy.

Mà tất cả những thứ đó đều là do di truyền, bảo ông ta sao có thể không kiêu ngạo chứ?

Đôi mắt Dương Lam lộ ra vẻ trào phúng, học được giống như vậy thì sao, bên trong rốt cuộc cũng là không giống.

Thẩm Yên thầm oán hận không thôi.

Người bình tĩnh nhất chỉ có Thẩm Tông Minh và Thẩm Khiêm, một người ngồi ở Điếu Ngư Đài, một người mắt nhìn mũi mũi nhìn tim.

“Ông nội” Thẩm Yên đột nhiên mở miệng, lấy ra một hộp quà tinh xảo: “Đây là quà sinh nhật cháu và anh chọn cho ông, phí rất nhiều công sức đó!”

“Vậy sao? Để ông nhìn xem…”

Thẩm Yên cười đưa qua.

Ông cụ mở ra liền nhìn thấy: “Nghiên mực?” Sau đó nhìn đến giữa nghiên mực, lại dùng lòng bàn tay ấn xuống, cuối cùng cười ha ha: “Hóa ra là nghiên mực Đoan Khê!”

“Ông có thích không? Tiểu Yên chọn rất lâu, còn suýt bị lừa đấy, cuối cùng vẫn là nhờ đôi mắt của anh mới dám mua đấy, nhưng làm cháu lo lắng quá!”

Thẩm Tông Minh sang sảng cười to: “Thích chứ! Tất nhiên là thích rồi!”

Thẩm Yên thở phào một hơi, sau đó lộ ra một đôi má lúm đồng tiền ngọt ngào: “Cháu cũng có thể yên tâm…”

Thẩm Loan sống lại một đời, cũng không thể không bội phục đối phương có trình độ nịnh nọt và nhiệt tình như vậy, nếu năm đó cô có thể có được một phần ba sự khéo léo của Thẩm Yên thì sẽ bớt đi rất nhiều đường vòng, chịu ít đau khổ hơn.

Nhưng mà, bây giờ học được cũng không muộn, nhưng cũng không thể cứ bắt chước làm theo mà còn phải thay đổi một chút, phải phù hợp với hình tượng tiểu bạch hoa của cô…

“Đúng rồi Loan Loan, em tặng ông nội quà gì thế? Lấy ra cho mọi người xem đi!” Thẩm Yên cười duyên dáng.

Thẩm Loan bỗng yên lặng.

Nhìn cô ta đầy lơ đễnh.