Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thiên Sư, Giảm Giá Không?

Chương 2

« Chương TrướcChương Tiếp »
Editor: tiểu mao

“... Mua gì cơ?”

Ngay lúc cho rằng mình gặp cảnh

yêu

thương nhớ nhung trong truyền thuyết, lại gặp trúng người bán, bán bùa...

Idol chất lượng cao vỡ nát con tim.

Tuy là Lục Cảnh là người quang minh chính đại

không

chút tà niệm, nhưng



ràng nghĩ

sự

dịu dàng của mình

đã

cảm động fan

nhỏ, ngờ đâu giây tiếp theo fan

nhỏ

rút ra

một

đống bùa.

anh

chàng thâm trầm đè xuống kính râm của mình, nhìn



bé gương mặt trắng nõn, ánh mắt thuần khiết trước mặt, đau đớn

nói: “Cho

một

cái

đi!”

đã

có liên hệ với nhau rồi, giờ mà từ chối phũ phàng

thật

sự

quá tổn thương tâm hồn



gái

nhỏ, dù có là bọn bịp bợm giang hồ,

thì

cũng chỉ là

một

tấm bùa mà thôi.

không

sao, coi như giúp đỡ cuộc sống tuổi xuân của



bé này

đi.

“Bao nhiêu tiền?”

anh

chàng lấy ví từ trong túi áo da,

nhẹ

giọng hỏi.

Hiển nhiên là



bé này chưa làm chuyện lừa bịp bao giờ, cả gương mặt đỏ hết cả lên, dưới ánh mắt thương xót của Lục Cảnh, hình như còn vì hổ thẹn mà cúi đầu, giơ ngón tay cẩn thận từng li từng tí

nói: “một,

một

trăm tệ.”



bất an mà di di chân

trên

đất, lại ngửa đầu chờ mong

anh

trai quái lạ nghe

nói

rất tốt này,

nhỏ

giọng

nói: “Mua hai tặng

một.” Lúc



ngửa đầu nhìn mình chờ mong, đôi mắt xinh đẹp ôn thuận giống như có tia sáng xẹt qua, Lục Cảnh lập tức ho khan

một

tiếng, ánh mắt phiêu dật

một

chút, gật đầu loạn lên,

nói: “Vậy lấy hai trăm

đi.”

“Hai trăm ạ?” Đôi mắt Trần Hi lập tức sáng lên.



ngồi đợi ở đầu đường này

đã

mấy ngày rồi, hôm nay là ngày đầu tiên khai trương, thế mà lại kiếm được hai trăm.

Người này giống như



gái

váy trắng

nói.

anh

trai quái đản này đúng là rất tốt.

“Cảm ơn

anh!”

trên

gương mặt



hiện

lên tươi cười rực rỡ, sáng mù mắt.

Lục Cảnh theo bản năng đỏ bừng mặt, nghiêm túc lên tiếng, từ trong ví lấy ra hai trăm, chần chừ

một

chút lại rút thêm

một

trăm đưa cho Trần Hi,

không

được tự nhiên

nói, “anh,

anh

chính là

một

idol chất lượng cao, mua hai tặng

một

không

phải hạ thấp giá trị của

anh

à.

anh

mua giá gốc, đưa ba tờ

đi.”

Ba tờ tiền đỏ rực trong tay

anh

chàng làm Trần Hi mắt ươn ướt,



thật

sự

cảm thấy người tốt còn rất nhiều, nghĩ chút liền nhận lấy ba trăm, khom lưng

nhỏ

giọng

nói

với Lục Cảnh,

“Cảm ơn

anh.”



lựa từ trong đống bùa chú của mình, lấy ra hai bùa hộ mệnh và

một

tấm bùa đuổi quỷ.

“anh

phải giữ cẩn thận đấy,

thật

sự

rất hữu dụng.” Tay



nhỏ

nhắn, gấp ba tấm bùa thành hình dáng xinh đẹp, ngửa đầu

nhỏ

giọng

nói

với Lục Cảnh, “không

được làm mất đâu.”



nghiêm túc

nói

với mình như vậy, Lục Cảnh cúi đầu là thấy gương mặt xinh đẹp của



vẫn còn chút tròn trịa trẻ con, ánh mắt

anh

thoáng dao động, yếu ớt đáp ứng

sẽ

nhanh chóng bỏ ba tấm bùa này vào ví tiền, thấy



nhìn mình mỉm cười đầy ngọt ngào. Lập tức lại

không

tự nhiên mà quay mặt

đi.

anh

chàng đột nhiên có chút khẩn trương,



gái

váy trắng

đang

ghé vào vai Trần Hi thấy đột nhiên

không

có động tĩnh, hoài nghi dùng cái đầu

nhỏ

trái ngó Lục Cảnh, phải nhìn Trần Hi.

“Tôi

nói, có phải hai người...” Sắc mặt



nàng bỗng thay đổi.

Trần Hi nghiêng đầu, ngây người nhìn vào đôi mắt



gái

váy trắng

đang

dần đỏ lên

một

cách kỳ lạ.



gái

váy trắng ngại ngùng đem bệnh đau mắt tự chữa lành: “Tôi là fans bạn

gái

đấy!”



nàng phải giải thích cho mình

một

chút.

Trần Hi càng ngơ ngác.

“Vậy,

anh

đi

trước đây.” Lục Cảnh cảm thấy hai người cứ yên lặng đối diện nhìn nhau thế này cứ quái quái, mở miệng

nói

ra.

Bàn tay trắng sứ

nhỏ

bé của Trần Hi kéo vạt áo da

anh

lại.

Lục Cảnh quay đầu, khóe miệng co giật nhìn





đang

dùng ánh mắt đầy tin tưởng nhìn mình.

thật,

thật

sự

cho rằng

anh

là người tốt,

không

đề phòng à?



bé này lớn lên thế nào vậy?

Đàn ông đều là sói, sói đấy!

Ngao ngao!

Có biết

không?!

“Em có chuyện gì ư?” Lục Cảnh ưu thương ngăn lại sói tính trong lòng, lôi bộ dạng từ ái ra hỏi.

“anh

có thể đưa em về nhà

không.” Trần Hi nghiêng đầu nhìn



gái

váy trắng

đang

gật đầu trước mặt, lại nhìn giao lộ phía xa

đang

nổi lên oán khí lẫn huyết sắc quỷ dị, rồi nhìn Lục Cảnh, bé giọng

nói: “Em muốn về nhà.”



cúi đầu cầm cặp sách mình lên, Lục Cảnh ở cạnh, mới sâu sắc cảm thấy cái cặp này

đã

rất cũ, bị giặt đến phai màu, hiển nhiên hoàn cảnh





không

được tốt. Nghĩ tới chuyện bởi vì gia cảnh có vấn đề mới bất đắc dĩ

đi

làm chuyện mê tín phong kiến này, lòng Lục Cảnh càng mềm mại thêm vài phần.

anh

nhìn sắc trời

một

chút, lại nhìn sang con phố dài yên tĩnh

không

người, cuối cùng nhìn



bé mềm yếu kia.

“đi

thôi.”

anh

tự tay xách cặp giúp

cô.

Cặp nặng

thật, idol chất lượng cao xanh xám mặt bưng cái cặp sách như đựng ngàn vàng này, dùng bóng lưng cao ngất nghiến răng

đi

về phía chiếc xe xa hoa của mình.

không

được kinh sợ!

Yểu thọ mất, idol ra ngoài đều

đi

kèm trợ lý, có bao giờ xách cái cặp nặng thế này?

Mấy... Cái trường vạn ác này, đúng là tàn phá...cuộc đời tươi đẹp của mấy



bé này mà!

không

phải

nói

giảm tải à?

Hóa ra lừa mình cả!

anh

ủ rũ

đi

phía trước vác theo cặp sách, Trần Hi lại ở đằng sau nhìn



gái

váy trắng yên lặng

không

nói. Khuôn mặt bình thường của



gái

váy trắng kinh ngạc nhìn bóng lưng Lục Cảnh, hồi lâu sau chảy ra từng giọt huyết lệ,



nàng lộ ra tươi cười rực rỡ với Trần Hi, thấp giọng

nói, “anh

ấy

không

có lịch

sẽ

đúng giờ về nhà, về qua con đường này. Tôi mỗi ngày đều đợi

anh

ấy liếc mình

một

cái, luôn giữa dòng ngựa xe như nước nhìn

một

cái là tìm được

anh

ấy. Hi Hi, cảm ơn

cô.”



nàng lau khóe mắt, nở nụ cười rạng rỡ với Trần Hi, “Tôi

thật

sự

đã

rất thỏa mãn.”

“Tôi

sẽ

đốt nó cho cậu.” Trần Hi nghiêm túc

nói.

“Đừng. Tôi

đã

chết rồi, nhưng mà người thích

anh

ấy có rất rất nhiều.

không

bằng lưu lại tấm ảnh này, để cho những người còn sống, cùng với tôi, vĩnh viễn

yêu

thích

anh

ấy.”

Trần Hi mím môi, hoang mang nhìn tấm ảnh ký tặng trong tay.



không

hiểu tâm tình

yêu

thích

một

người như thế nào.

Thích nhưng

không

muốn chiếm hữu, mà hi vọng có thêm... người

yêu

thích

anh

ấy, cái này gọi là theo đuổi idol ư?

“Cậu...”

“Cuối cùng tôi cũng có thể bảo vệ

anh

ấy rồi, tôi

thật

sự

rất vui.” Hình dáng



gái

áo trắng dần mờ

đi.



gái

vui vẻ nhìn Trần Hi, từ từ tiến lên ôm vai

cô, đặt đầu mình lên bả vai

cô. Trong nháy mắt, Trần Hi cảm thấy hàn khí lạnh lẽo phủ đầy cơ thể mình, nhưng



vẫn chần chừ

một

chút, hơi giơ tay mình lên, hư hư ôm lấy quỷ hồn sắp biến mất này, thấp giọng

nói, “Tôi hứa với cậu, đưa

anh

ấy ra khỏi đây.”

Bên tai



giống như có tiếng



gái

cười khẽ thoải mái xen lẫn vui vẻ, chớp mắt, trong l*иg ngực

đã

rỗng tuếch.

Đến tên



gái

áo trắng



cũng

không

biết.

Chẳng qua mấy hôm nay



ép mình ngồi đây bày quầy bán bùa chú,



gái

áo trắng

đang

chán chết liền mò tới, biết



có thể nhìn thấy



nàng, cho nên liền trò chuyện với

cô.

Trong miệng



gái

luôn nhắc tên vị minh tinh mình

yêu

thích, lúc nhắc tới tên Lục Cảnh, ánh mắt sáng tựa sao trời.

Chỉ có điều những quỷ hồn

không

có oán khí như vậy

sẽ

không

ở lại nhân gian quá lâu,

thật

ra



nàng

sẽ

nhanh chóng tan biến.

Trước khi tan biến có thể thấy thần tượng mình

yêu

thích, sau đó bảo vệ

anh

ấy, có lẽ đối với



gái

áo trắng mà

nói,

đã

không

còn gì để tiếc nuối.

Trần Hi im lặng ngồi

trên

đất, lặng lẽ tìm kiếm trong túi áo đồng phục, tìm được

một

lá bùa cùng cái bút chu sa, nhanh chóng vẽ rồng vẽ rắn lên lá bùa, chỉ trong chốc lát,

một

tấm bùa kỳ quái xuất

hiện

trong tay

cô.



để lá bùa

trên

mặt đất, vươn ngón tay tuyết trắng điểm

một

chút chu sa lên giữa tấm bùa, tấm bùa từ từ cháy lên.

Ngay lúc lá bùa cháy mạnh, Trần Hi lặng lẽ để tấm ảnh lên

trên.

“Người

yêu

thích

anh

ấy rất nhiều, nhưng tôi nghĩ, cho dù

anh

ấy

không

biết, cậu vẫn là độc nhất vô nhị.”



nhìn tấm ảnh có chữ ký chỉ trong chớp mắt

đã

bị ngọn lửa nuốt chửng, ngồi

trên

mặt đất đợi

một

lúc, cho tới khi tấm hình kia hóa thành tro bụi, lúc này mới chậm rãi đứng lên đuổi theo Lục Cảnh

đang

ngồi

trên

xe tò mò nhìn.



đi

tới chiếc xe xa hoa trước mặt, thấy đây là

một

chiếc xe màu đỏ rất đẹp, đường cong vô cùng trôi chảy, im lặng

một

thoáng rồi ngồi lên ghế lái phụ.

trên

mặt



còn dính ít tro, Lục Cảnh nghiêng người nhìn thoáng qua, tò mò hỏi, “Lúc nãy em làm cái gì vậy?”

“Xin lỗi, em đốt cái hình

anh

ký tặng kia rồi.” Trần Hi quay sang nghiêm túc

nói

với Lục Cảnh.

Lục Cảnh sững sờ, hai tay đặt lên vô lăng, kinh ngạc hỏi: “Sao em lại

nói

cho

anh

biết?” Chuyện này

không

phải nên giấu

đi

à?

“anh

tặng em hình ký tặng, đó là tâm ý của

anh. Nhưng em lại đốt

đi, nên phải

nói

cho

anh.” Trần Hi

nói

đâu ra đấy.

“Sao lại phải đốt.” Lục Cảnh nở nụ cười với Trần Hi, nhướn mày, bỏ kính râm xuống.

anh

chàng tháo kính râm xuống, lộ ra gương mặt vô cùng

anh

tuấn trẻ trung, đẹp trai tột đỉnh. Trong chốc lát khi Trần Hi được nhìn gần gương mặt

anh

tuấn ấy, trợn tròn hai mắt,

nhỏ

giọng

nói: “Em có

một

người bạn, rất thích rất thích

anh,

yêu

thích vô cùng. Nhưng



ấy mất rồi.”

Đôi mắt



dưới ánh đèn xe có chút ướŧ áŧ ôn thuận, giọng



mềm

nhẹ,

thì

thầm

nói, “Cậu ấy cũng muốn

một

tấm thuộc về cậu ấy, do

anh

ký tên.”

Mỗi ngày



đều ngồi ở rìa đường,



gái

đó cũng lải nhải mỗi ngày với

cô,

nói

tiếc nuối còn lại của bản thân.



nàng rất thích Lục Cảnh, thích mỗi nhân vật Lục Cảnh đóng, mỗi

một

bài hát của

anh



đều quý trọng, nhưng lại

không

có hình ký tặng.



nàng luôn nhắc tới, nhưng trước sau lại

không

có được.

Nhìn Trần Hi, trong mắt Lục Cảnh thêm vài phần ý cười.

“không

sao,

anh

tha tội cho em. Bạn em có

một

người bạn như em nhất định rất hạnh phúc.”

anh

chàng làm thần tượng

thật

ra

không

nên chạm vào người khác, nhưng đây là lần đầu tiên

anh

gặp được

một



bé thú vị đến vậy, theo bản năng giơ tay khẽ xoa đầu

nhỏ, nhìn mái tóc dài đen nhánh của



rối lên, vội thu tay lại, từ trong túi áo da lấy thêm

một

tấm ảnh ký tên mình lên, đưa cho Trần Hi: “Tấm kia tặng cho bạn em, tấm này là cho em.”

Trong mắt

anh

mang theo vài phần ý cười, Trần Hi vò vò đồng phục của mình

nói, “Tốn tiền ạ?”

“...

không

tốn.” Tươi cười chuẩn thần tượng rạn nứt.

Đáng

yêu

gì đó... Có bé này tới để khắc

anh

đúng

không?

“Ký tặng đều

không

cần tiền!”

Ánh mắt



bé tóc đen đáng

yêu

nhìn

anh

cũng sáng rực lên,

nói

lời cảm ơn, nhận bức ảnh, tiếp tục vặn vẹo ngón tay, lại mở ra tay

nhỏ.

“thật

ra em còn

một

người bạn...”

“Cho nên?” Lục Cảnh khóe miệng run rẩy hỏi.

“Thêm

một

tấm nữa

đi.”
« Chương TrướcChương Tiếp »