Chương 25: Góc khuất 13: Trân trọng (tt)

Đột ngột, Trang Trang thắng xe lại khiến cả hai ngã nhào về phía trước. Chưa kịp hoàn hồn là Hải Luân đã nghe tiếng bạn gái vang lên, đầy bức bối hệt như đây là điều cô đã chịu đựng từ lâu:

“Anh tưởng chỉ mỗi anh mệt mỏi ư??? Em còn mệt hơn nữa khi ở công ty, mọi người đều xì xầm em có người bạn trai mù vô tích sự!”

Khi vừa dứt lời thì Trang Trang giật mình đưa tay lên che miệng. Tồi tệ! Giận quá mất khôn, cô đã nói ra điều làm tổn thương bạn trai sâu sắc.

Đối diện, Hải Luân đờ người. Đôi mắt mù loà phản chiếu rõ ràng sự bất thần. Anh cảm giác, tim mình vừa bị ai đó dùng dao cứa vào. Thật sâu. Lòng đau đến mức, chàng trai nhận ra sóng mũi bắt đầu cay cay.

“Mở cửa xe!” – Giọng Hải Luân cất khẽ, vô cảm.

Bối rối lẫn lúng túng, Trang Trang nắm lấy tay Hải Luân, cố nói nhẹ nhàng như xoa dịu cơn đau trong anh:

“Em xin lỗi!.. Tất cả không như anh nghĩ.”

“MỞ CỬA XE!” – Anh chàng họ Trương gần như hét lên, đồng thời giật mạnh tay ra khỏi cái nắm giữ của bạn gái.

Tất nhiên, Trang Trang vô cùng giật mình. Tưởng chừng như Hải Luân đã “ném” mạnh ba từ băng giá ấy lên cơ thể đang run của cô bạn gái… Trông nét mặt tím tái giận dữ kia, cô lặng thinh vài giây rồi ấn nút mở cửa xe cho anh. Dẫu biết đi về một mình rất nguy hiểm nhưng Hải Luân vẫn kéo chiếc túi lên vai rồi cầm gậy dò đường, lập tức rời khỏi chiếc xe hơi sang trọng.

Dõi theo bóng dáng Hải Luân vừa đi vừa dùng gậy dò đường, Trang Trang gục đầu xuống vô lăng. Chuyện tệ hại nào đang đến vậy? Cô tự hỏi để rồi nhận ra, bản thân và cả Hải Luân đang sắp làm cho cuộc tình này sớm tan vỡ. Bỗng Ào! Ào! Trang Trang sực tỉnh, ngóc đầu dậy nhìn ra ngoài. Trời đổ mưa lớn. Nhớ đến Hải Luân, cô liền hướng ánh mắt lo lắng về phía trước. Qua tấm kính ướt nhoè, Trang Trang không còn thấy bóng dáng anh đâu…

***

Màn đêm buông xuống ở bar Gossi, tiếng nhạc xập xình vang vọng trong mọi ngóc ngách của cái nơi tràn đầy sự phù phiếm ấy. Hôm nay sẽ lại như mọi ngày… Hạ Tuyết ngạc nhiên khi Trọng Lâm ngồi xuống sofa với dáng vẻ khá mệt nhọc, trên trán mồ hôi bịn rịn. Trông cách hắn thở gấp gáp thì cô có thể đoán được ban nãy vừa xảy ra một cuộc rượt đuổi nào đó.

“Cậu Trọng ổn chứ?” – Hạ Tuyết e dè hỏi.

Chậm rãi quay qua nhìn Hạ Tuyết, Trọng Lâm cười khỉnh dù vẫn còn thở khó nhọc: “Em quan tâm tôi hả?”

“Anh là khách, nhiệm vụ của tôi là quan tâm chăm sóc khách thật tốt.” – Hạ Tuyết khéo léo đáp để hắn không hiểu lầm ý trong câu hỏi vừa rồi của mình.

“Miệng mồm em khá ghê! Ừm, tôi vừa bị một đám người truy đuổi. Khó khăn lắm tôi mới cắt đuôi được chúng! Bọn khốn ấy bám dai thật.”

Hạ Tuyết nghe vậy liền bảo ngay, giọng có chút châm chọc:

“Cậu Trọng danh tiếng mà cũng có người dám truy đuổi ư?”

Ngã người dựa lưng vào thành ghế sofa, Trọng Lâm thở dài tặc lưỡi:

“Tôi đắc tội với nhiều người lắm nên kẻ thù đầy rẫy! Lâu lâu chúng kéo đến trả thù tôi cho hả giận. Chuyện này vẫn như cơm bữa.”

Quan sát điệu bộ ung dung của Trọng Lâm, Hạ Tuyết tự hỏi: Cuộc sống của những thiếu gia nhà giàu là thế này sao? Rốt cuộc, họ tồn tại vì cái gì nhỉ? Đang tần ngần thì cô chợt giật mình khi giọng Trọng Lâm gần sát bên tai:

“Làm gì thừ người vậy? Sợ tôi sẽ chết à?”

Hạ Tuyết xoay qua và bắt gặp đôi mắt giễu cợt của Trọng Lâm. Gương mặt hắn gần lắm khiến tim cô tự dưng đập nhanh như bị rượt. Mau chóng, cô khẽ nhích người ra xa tí.

“Anh phước lớn mạng lớn, chắc không dễ chết thế đâu.” – Hạ Tuyết nói đùa.

Nở nụ cười thích thú vì Trọng Lâm dễ dàng nhận thấy cô nàng hình như hơi bối rối. Nghĩ ngợi chốc lát, hắn lấy trong túi áo ra chiếc khăn tay và đưa qua cho cô yêu cầu: “Lau mồ hôi cho tôi đi!”

“Gì cơ? Lau mồ hôi?”

Thấy Trọng Lâm gật gù liên tục như đứa trẻ Hạ Tuyết nhíu mày, đảo mắt. Chuyện gì thế này? Ngay cả lau mồ hôi mà anh ta cũng bắt mình làm hả trời! Nhủ thầm bởi khó hiểu với cái trò ngớ ngẩn từ chàng trai, cô khẽ thở ra rồi từ từ đón lấy khăn.

“Nói trước, không khói thuốc, không rượu, không ôm hôn và không cắn.”

Trước lời cảnh cáo quá ư trẻ con của Hạ Tuyết, Trọng Lâm bật cười bảo:

“Ok! Ok! Tôi sẽ không làm gì em cả.”

Tạm tin tưởng lời hứa của tên đại ma đầu lắm mưu nhiều kế này, Hạ Tuyết cầm khăn lên chậm rãi lau từng giọt mồ hôi đang bịn rịn trên trán hắn. Để rồi trong thoáng chốc, mắt cô lướt nhanh xuống từng chi tiết trên mặt Trọng Lâm thì thấy cặp chân mày đen dài, đôi mắt khá to và quan sát kỹ mới thấy phía đuôi hơi sắc, tiếp đến là sóng mũi cao, bờ môi đỏ đỏ như son. Chưa kể, vốn là con trai mà làn da hắn trắng mịn đến khó tin. Bất giác, Hạ Tuyết nghe tim đập thình thịch. Dường như, đây là lần đầu tiên cô quan sát anh chàng này gần như vậy. Tuy không thích nhưng Hạ Tuyết phải thừa nhận rằng, Trọng Lâm được đấy chứ. Hắn rất khác với Hải Luân! Phải… Hắn mang một nét đẹp kỳ lạ nếu không muốn nói là mê hoặc. Bởi thế ngay lúc này, Hạ Tuyết chẳng hiểu lý do gì bản thân lại bối rối.

“Em ngắm đủ chưa?” – Câu hỏi giễu cợt từ Trọng Lâm vang lên, rõ ràng.

Giật mình Hạ Tuyết ngừng lại, bàn tay đang giữ chiếc khăn bỗng dưng run run. Mồ hôi bắt đầu tuôn ra. Trọng Lâm biết cô quan sát hắn.

“Em nhìn tôi mà mắt không chớp luôn đó.”

Mặt Hạ Tuyết bắt đầu nóng ran vì ngượng ngượng. Cô thầm trách mình khi không lại làm chuyện điên rồ. Đối diện, trông dáng vẻ khó coi của Hạ Tuyết, Trọng Lâm cười cười rồi bất ngờ nắm lấy bàn tay cô gái vẫn đang giữ chặt chiếc khăn trắng và để “lơ lửng” trong không trung.Thêm lần nữa giật mình, Hạ Tuyết liền đưa mắt hướng vào Trọng Lâm, bảo:

“Anh đã nói sẽ không làm gì hết…”

“Đúng là tôi có nói.” – Trọng Lâm cắt ngang, ánh mắt bỗng chốc tinh ranh – “Nhưng, tôi chỉ hứa là không khói thuốc, không rượu, không ôm hôn, không cắn chứ đâu bảo là không nắm tay!”

Bấy giờ, Hạ Tuyết mới phát hiện mình đã mắc mưu anh chàng quỷ quái ấy rồi. Câu lật ngược tình thế từ hắn khiến cô đơ lưỡi, chẳng đáp trả nổi một từ.

“Lau mồ hôi cho tôi thôi mà tay em run dữ thế? Hay em có tà tâm?”

Hai từ tà tâm giống hệt tấm gương phản chiếu những suy nghĩ sâu thắm nhất trong đầu Hạ Tuyết. Hiển nhiên, cô càng lúng túng gấp bội. Lẽ nào, Trọng Lâm nhìn thấu tâm can cô thật???

“Bàn tay em nhỏ nhắn quá. Nếu như làm thế này…”

Trọng Lâm đột ngột ngừng lại. Dĩ nhiên Hạ Tuyết mau chóng chuyển cái nhìn sang Trọng Lâm và rồi rất nhanh sau đó cô hết sức kinh ngạc khi thấy hắn kề môi lại gần và hôn nhẹ vào bàn tay mình. Chưa hết, tim Hạ Tuyết tưởng như ngừng đập bởi nghe tên đại ma đầu nói khẽ một câu:

“Tất cả những gì của em, tôi đều trân trọng!”

Khó thở! Cực kỳ khó thở! Không có bất kỳ ngôn từ nào diễn tả được thứ xúc cảm choáng ngợp đang xuất hiện bên trong Hạ Tuyết. Cô hoàn toàn đắm chìm vào thế giới mơ màng, nơi có nụ cười dịu dàng lẫn chất giọng nhẹ hẫng của Trọng Lâm. Không thật! Lại vẫn giống khói thuốc. Say.