Chương 28

Giờ nghỉ trưa cũng sắp đến, anh cũng chuẩn bị đi xuống phòng ăn riêng dành cho anh, mỗi bữa cơm trưa đều có người nấu riêng theo khẩu vị của anh. Nhiều khi anh còn bỏ cả bữa cơm trưa vì quá bận, Lăng Vũ cũng thường nhắc nhở anh nhưng anh đều bỏ ngoài tai. Những lúc đó Lăng Vũ đều chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm rồi cho qua.

[…]

Tại cổng Tổng cục, một bóng dáng nhỏ nhắn bước ra từ một chiếc taxi, cô mỉm cười trả tiền cho bác tài xế rồi bước vào, trên tay còn cầm thứ gì đó.

Người túc trực ở cổng gặp cô thì mỉm cười đứng nghiêm làm động tác chào nói.

- Thiếu phu nhân.

Cô mỉm cười gật đầu rồi nói.

- Thiếu tướng có ở đây không?

- Thưa thiếu phu nhân có ạ, để tôi nhờ người đưa thiếu phu nhân vào trong.

- Cảm ơn cậu, không cần đâu tôi tự vào được.

- Rõ thưa thiếu phu nhân.

Người túc trực đứng nghiêm nói.

Cô mỉm cười " Ừ " một tiếng rồi bước vào trong, lần trước cô đến đây với anh thì chắc hẳn ở đây ai cũng biết cô cả rồi. Cô thong thả bước đi, vừa đi vừa nhìn xung quanh. Ai gặp cô đều đứng lại chào, cô cũng mỉm cười chào lại họ.Cô đang đi thì bắt gặp Lăng Vũ đang chạy bộ, Lăng Vũ đứng lại chào cô anh nói.

- Thiếu phu nhân sao lại đến đây.

- Ở nhà buồn quá nên tôi đến đây chơi một chút mà tại sao cậu lại chạy dưới trời nắng này chứ.

Cô khó hiểu nhìn Lăng Vũ người toàn mồ hôi hỏi.

- Tôi bị thiếu tướng phạt.

Anh có chút buồn nói.

- Tại sao?

- Tôi chỉ hỏi thiếu tướng là tại sao không gặp Vũ tiểu thư có vậy thôi mà thiếu tướng phạt tôi.

- Vũ tiểu thư, là ai?

Cô ngạc nhiên hỏi.

- Ây....à thì... thưa thiếu phu nhân Vũ tiểu thư là Vũ Tương Tư con gái tập đoàn trang sức đứng đầu nước ta Vũ thị, mấy hôm trước cô ấy bị bắt cóc được thiếu tướng cứu có lẽ cô ấy đến cảm ơn nhưng có lẽ không đơn giản như vậy.

- Ừm tôi biết rồi.

- Thiếu phu nhân vào trong đi, tôi phải chạy tiếp đây.

Chưa để cô nói Lăng Vũ đã rời đi, cô chỉ biết lắc đầu với cái tính thích người khác chịu phạt của Tôn Khiết anh dù chỉ là chuyện nhỏ.

Cô xoay người đi thẳng đến nơi làm việc của anh, ở ngoài cô đã thấy anh đang chăm chú làm việc cô không khỏi cười thầm bởi dáng vẻ này thật nghiêm túc không giống với anh lúc ở cạnh cô gì cả.

Cô lấy lại vẻ bình thản mà nhẹ nhàng bước đến gần cửa, cô gõ nhẹ lên cửa, tiếng " Cốc...cốc...cốc " vang lên theo nhịp điệu và trình tự nhất định. Tiếng gõ cửa lọt vào tai anh nhưng anh lại không ngước mặt lên nhìn mà chỉ nhìn những gì trên tay anh. Anh lạnh lùng cất tiếng.

- Nói.

- Thiếu tướng Vũ tiểu thư lại đến.

Giọng nói trong trẻo nhưng lại có chút thay đổi với thường ngày của cô vang lên.

- Nói với cô ta tôi đã có vợ rồi nếu cô ta còn đến đừng trách tôi không khách khí.

Anh lạnh nhạt trả lời, nhưng câu nói lạnh nhạt ấy lại lọt vào tai cô một cách ấm áp vô cùng cô không ngờ được anh lại yêu cô nhiều đến như vậy, cô mỉm cười và giữ bình tĩnh để mình không phải khóc.

- Thật sao! Cô nói.

- Thật.

Anh trả lời xong thì cảm thấy có gì đó không đúng liền ngước mặt lên, anh có chút ngạc nhiên khi người đứng đó là cô vậy những lời vừa rồi là của cô vừa nói. Anh liền bỏ tài liệu trên tay xuống đứng dậy đi về phía cô.

- Sao em lại đến đây, vào trong đi.

Anh nắm tay cô đi vào.

- Tôi đến mang cơm cho anh, thế nào anh không vui à.

Cô đặt hộp cơm trên bàn rồi ngồi xuống, anh thì ngồi đối diện cô thấy hộp cơm trên bàn thì không khỏi nhếch môi cười.

- Tôi chỉ có chút bất ngờ thôi.

- Ở nhà rất buồn nên tôi nấu cho anh vài món coi như là cảm ơn anh lúc sáng nấu cho tôi đi.

Cô vừa nói vừa dọn những món ăn mình đã chuẩn bị ra bàn.

- Là em tự nấu.

Anh chăm chú nhìn cô hỏi.

- Đúng vậy, tôi đã học nấu ăn và đây là món đầu tiên tôi nấu đấy.

Cô mỉm cười nhìn anh nói rồi đưa bát đũa cho anh.

- Vậy tôi thật vinh hạnh khi ăn món đầu tiên em làm rồi.

Anh nhận lấy cười nói rồi bắt đầu thưởng thức từng món. Cô chăm chú nhìn biểu cảm trên gương mặt anh khi thưởng thức từng món một, hình như rất khó ăn thì phải nên anh cứ nhăn mặt. Cô biết là không hợp với khẩu vị của anh buồn bã nói.

- Nếu khó ăn đến vậy anh đừng ăn nữa.

- Phải đấy không ăn cái này nữa nhưng tôi muốn ăn em, ăn em ngon hơn nhiều.

Anh bỏ đũa xuống nhìn cô nhếch môi cười nói.

- Anh.....anh biếи ŧɦái, tôi không ở đây nữa.

Cô đỏ mặt tức giận đứng dậy định bước ra ngoài thì chợt bàn tay to lớn của anh nắm cô lại rồi kéo về phía mình, vì kéo lại bất ngờ nên cô không giữ được thăng bằng nên nằm gọn trong lòng anh, cô vùng vẫy muốn thoát ra nhưng lại không tài nào thoát khỏi đôi bàn tay to lớn của anh, anh lạnh nhạt nói.

- Đừng nháo.

Cô nghe giọng nói của anh có chút lạnh liền im thin thít không vùng vẫy nữa mà giận dỗi quay mặt sang chỗ khác. Anh nhìn cô thì nhếch môi cười " Lại giận rồi " anh nghĩ thầm rồi nhẹ giọng nói.

- Được rồi không giỡn với em nữa, đồ ăn em làm thật sự rất ngon.

Anh để cô ngồi ngây ngắn bên cạnh mình.

- Thật sao?

Cô nhìn anh bằng đôi mắt mong chờ câu trả lời từ anh.

Anh gật nhẹ đầu rồi bắt đầu cầm đũa lên, anh gắp một ít thức ăn đưa lên miệng cô, cô né tránh nói.

- Anh ăn đi, tôi không đói.

- Em muốn tôi ăn em à.

Giọng nói vẫn lạnh nhạt vang lên, cô nghe câu được nói ấy thì không khỏi rùng mình, cô lườm anh rồi há miệng ăn thức ăn anh gắp cho. " Cũng không đến nỗi nào nhỉ " cô thầm nghĩ.

- À lúc nãy em đến đây bằng gì?

Anh lấy một cái bát và đôi đũa rồi gắp thức ăn vào đưa cho cô.

- Taxi. Cô nhận lấy rồi nói

- Tại sao không chạy xe.

- Tôi không biết lái với lại tôi ít khi ra ngoài mà có đi đều là Lăng Vũ hay anh chở mà.

- Tôi sẽ dạy cho em.

- Không...không cần đâu tôi mà lái là mấy chiếc xe ở nhà chắc hẳn không còn chiếc nào nguyên vẹn đấy.

Cô lắc đầu nói, thật ra cô cũng từng tập lái xe nhưng không đυ.ng gốc cây cũng đυ.ng này nọ, cô đã khiến cho mấy chiếc xe của ba cô đều phải đi sửa lại rồi, từ đó cô cũng từ bỏ việc học lái xe. Lúc trước cô đi học đều là tàu điện ngầm hay đám bạn cô đến đón.

- Không sao, hỏng thì mua chiếc mới tôi không ngại tiêu tiền vì vợ của mình đâu.

Anh bình thản nói, cô kinh ngạc nhìn anh một lúc, đột nhiên cô nhớ ra việc gì đó nói.

- Anh có thể đừng phạt Lăng Vũ không, tôi thấy chuyện đó rất nhỏ nhặt cũng không có gì nghiêm trọng với lại......

- Em đang cầu xin giúp người khác sao. Anh cắt ngang lời cô nói.

- Không phải vậy tôi thấy anh ta chỉ muốn hỏi anh một chút nó cũng không có gì to tát nên tôi cảm thấy có chút bất bình khi anh phạt anh ta thôi.

- Miễn cũng được nhưng với một điều kiện là tối nay chúng ta phải hợp tác cùng tạo ra bảo bối.

Anh nhếch môi cười nói

- Anh....anh....vậy không cần nữa.

Cô đỏ mặt nói.

- Không được, em đã nói thì không nên nuốt lời chứ, em không trả lời xem như đồng ý,em phản kháng tôi cho em không xuống giường một tuần.

Anh nói xong thì đứng dậy đi lại bàn nhấc bộ đàm lên và nói gì đó rồi đặt xuống đi về phía cô hí hửng tiếp tục ăn cơm và gắp cho cô. Cô chỉ biết ngồi ăn mà không dám nói câu nào.

" Lăng Vũ nếu biết trước tôi đã không xin cho cậu, nếu cậu gặp tôi thì nên tránh xa một chút nếu không tôi cho cậu biết tay " cô tức tối mắng thầm.

Còn anh nhìn biểu hiện trên gương mặt cô thì không khỏi nhếch môi cười. " Lăng Vũ xem như nhờ cậu lương tháng này coi như cậu nhận đủ " anh thầm nghĩ.

- Thiếu tá Lăng, thiếu tướng bảo là miễn phạt cho ngài,ngài không cần chịu phạt nữa đâu.

Giọng của anh chàng cán bộ trẻ chạy đến nói rồi rời đi. Còn Lăng Vũ thì ngơ ngát không hiểu gì cả " Hôm nay thiếu tướng miễn phạt cho mình sao hay là nhờ thiếu phu nhân, ây đúng rồi chắc nhờ thiếu phu nhân nói giúp rồi mình phải cảm ơn thiếu phu nhân mới được "

Anh nghĩ thầm rồi đi về nơi làm việc của anh để tắm rồi đi ăn trưa. Thật ra anh chạy cũng gần xong rồi khoảng chừng 1km nữa là xong hình phạt 10km. Thiếu tướng nhà anh tính toán cũng thật chính xác a~.

___còn___

Chap 29

Ăn xong anh kêu Lăng Vũ đưa cô về vì không muốn cô đi taxi. Cô gượng cười với anh rồi bước ra xe bởi sao cô cười nổi với vẻ mặt muốn ăn từng tất thịt trên người cô của anh chứ. Chiếc xe của Lăng Vũ nhanh chóng ra khỏi cổng rồi rời đi, vừa lái xe Lăng Vũ vừa nói.

- Thiếu phu nhân, có phải người nói với thiếu tướng giúp tôi không.

- Cậu còn nhắc nữa là cậu không yên với tôi đâu. Cô giận dỗi nói.

- Tại sao? Lăng Vũ khó hiểu hỏi.

- Tại cậu, tất cả là tại cậu mới khiến anh ta........hừ...

Cô giận dỗi quay mặt ra cửa xe.

Lăng Vũ thì không biết nói gì hơn chỉ im lặng chăm chú lái xe. " Tôi lại liên quan đến chuyện gì à " Lăng Vũ ngẫm nghĩ một hồi lâu vẫn không biết bản thân sai chỗ nào mà khiến cô tức giận hay là anh được thiếu tướng miễn phạt làm thiếu phu nhân giận. Cả con đường về biệt thự anh cứ khó hiểu nhưng lại không giám hỏi cô sợ làm cô giận thêm thì cuộc đời anh coi như xong với vị thiếu tướng lạnh lùng kia.

Chiếc xe nhanh chóng tiến vào cổng biệt thự rồi dừng lại trước cửa lớn. Cô không để Lăng Vũ ra mở cửa mà tự mình mở rồi bước xuống xe một mạch đi thẳng vào trong mà không nói lời nào. Lăng Vũ nhìn những động tác của cô qua gương chiếu hậu thì chỉ biết lắc đầu.

" Tính tình của hai vợ chồng nhà này cứ như vậy chắc có ngày mình không thấy mặt trời mà không biết lí do là gì luôn đấy"

Lăng Vũ nghĩ rồi nhanh chóng lái xe về Tổng cục. Còn cô thì bước vào thẳng trong bếp giận dỗi đặt hộp cơm trống xuống bàn, cô hậm hực lấy cốc nước uống một hơi. Quản gia Tô chăm chú quan sát những hành động có chút giận dỗi của cô thì nói.

- Con làm sao thế không vui à.

- Từ nay con không đến gặp anh ta nữa, con mặc kệ anh ta luôn.

- Tại sao?

- Anh ta ức hϊếp con.

Nghe câu nói của cô bà chỉ biết cười bởi có lần nào hai người gặp mặt nhau mà cả hai đều vui đâu, một người thì lạnh lùng bá đạo một người thì như trẻ con, lúc nào cô nói không lại anh đều giận dỗi đi xuống chỗ bà mà hậm hực mắng anh xối xả. Những lúc đó bà đều không nhịn được cười với đôi vợ chồng này chỉ biết an ủi cô rồi cho qua.

- Được rồi, đừng giận nữa con lên phòng rửa mặt thay đồ đi rồi xuống đây bác gọt trái cây cho con. Âm thanh trầm ấm của bà Tô vang lên.

- Vâng ạ, ở đây chỉ có bác quan tâm con không như ai kia chỉ biết ức hϊếp con.

Cô nói xong thì chạy lên phòng, bà Tô cười rồi đi gọt trái cây giúp cô.

[…]

Tại Tổng cục

- Thiếu tướng, thiếu phu nhân đã về đến nhà rồi ạ.

Lăng Vũ đứng nghiêm trước bàn làm việc của anh nói.

- Tháng này tiền lương cậu sẽ nhận đủ.

- Thật sao!

Lăng Vũ nghe xong thì vui hẳn lên " Mai quá tiền lương vẫn còn nếu không mình làm sao dành để lấy vợ đây " Lăng Vũ vui mừng nghĩ.

Tôn Khiết gật nhẹ đầu xem như đã trả lời anh, anh thấy vậy vui như muốn nhẩy cẩn lên nhưng anh vẫn phải giữ nét bình tĩnh, anh như nhớ ra đều gì đó liền hỏi Tôn Khiết.

- Thiếu tướng có biết vì sao thiếu phu nhân lại tức giận với tôi hay không?

- Tôi làm sao biết, nếu không còn chuyện gì cậu ra ngoài được rồi.

Anh lạnh nhạt nói, phải anh làm sao biết bởi anh chính là người chủ mưu mà.

Lăng Vũ chào anh rồi bước ra ngoài, anh không nghĩ nữa mà đi làm việc của mình. Còn anh chỉ nhếch môi cười, anh nghĩ chắc hẳn cô đang tìm người xả giận rồi.

[…]

Ở nơi nào đó bóng dáng người con gái uy nghiêm ngồi ở ghế sofa, trên tay còn cầm một ly rượu vang. Bên cạnh còn có một người đàn ông trẻ tuổi đứng cung kính nhìn cô, bỗng giọng nói của cô gái ấy vang lên.

- Thế nào?

- Vũ tiểu thư, theo như người của chúng ta điều tra thì trưa nay đã có một người con gái đến gặp Diêm Tôn Khiết hình như là mang cơm trưa đến ạ.

- Điều tra cô ta cho tôi.

Giọng nói có chút lạnh nhạt pha lẫn sự tức giận nói, ly rượu trên tay cô được lắc nhẹ, chất lỏng đỏ trong ly cứ như vậy mà chuyển động.

- Cô gái đó là Dư Ân Ân 20 tuổi là vợ của Diêm Tôn Khiết mới lấy vào 2 tháng trước ạ.

- Vợ ư, vậy thật đáng tiếc cho cô ta, tôi không may nhìn trúng anh ta rồi làm sao đây.

Vũ Tương Tư nhếch môi cười nâng ly rượu trên tay đưa lên miệng và uống cạn.

- ---

Tầm chiều tối mình sẽ đăng thêm 2-3 chương truyện này, rồi sang bộ Tổng Tài Ác Ma Tuyệt Tình nhé. Bận học nên là ra muộn. Sorry mọi người.