Chương 6

Lúc này Lưu Lâm mới nhớ ra rằng Lục Tây Nặc là anh họ của Kim Cố và có một công ty riêng, với tư cách là em họ chắc cũng không nghèo đường nào được, cô nói: "Cậu là một người có tiền, sẽ không hiểu được những phiền não này đâu. Bây giờ tôi không còn một xu dính túi, ngôi nhà cũng trống rỗng, đến đồ ăn vặt cũng mua không nỗi nữa."

"Lần sau tôi lại mua cho chị". Vừa nói xong Kim Cố nhận ra mình lại ngốc nghếch rồi, nói như vậy chẳng phải đang dỗ trẻ con sao?

Lưu Lâm cười cảm ơn, nói: "Lần này là do cậu nợ tôi, lần sau lại để cậu mua tôi sẽ nợ cậu, không được!"

"Ah?"

"Về đến nhà rồi."

Kim Cố lúng túng phản ứng: "Thật ngại quá. Tôi về đây."

Lưu Lâm gọi lại: "Lên nhà ngồi một lát."

Kim Cố trong phút chốc không thể hiểu được dụng ý của cô.

Lưu Lâm nói: "Đừng nghĩ nhiều, nếu muốn thì lên nhà ngồi một lát, không muốn thì có thể về."

Vì hiếu kỳ, Kim Cố vẫn theo cô lên lầu. Quan sát xung quanh thấy môi trường xung quanh ngôi nhà cho thuê dù rất tồi tàn nhưng nơi ở của cô rất sạch sẽ. Mặc dù bày trí đơn giản nhưng rất ấm cúng. Giữa nhà có một chiếc bàn nhỏ bày đầy búp bê Shin-chan với nhiều hình dạng khác nhau. Vậy là Kim Cố có đề tài, cầm hết búp bê này đến búp bê khác lên xem cẩn thận rồi đánh giá về nó, trước khi rời đi còn khư khư xin một ống đựng bút hình Shin-chan. Lưu Lâm còn hứa cho anh ta mượn cả bộ đĩa của Shin-chan mà cô mua cho riêng mình. Trước khi đi, Kim Cố còn mang đi mấy chiếc đĩa phim Al Pacino.

Bất công chồng chất

Khi Lục Tây Nặc từ Mỹ trở về, Ngọc Mẫn đưa cho anh thông tin nhân sự của Lưu Lâm để anh xác nhận, bên trên hố sơ có dáng ảnh của cô.

Lục Tây Nặc ngạc nhiên hỏi Ngọc Mẫn "Là em tuyển người này?"

Ngọc Mẫn giải thích: "Cô ấy là bạn của Thụ Phong."

Lục Tây Nặc vỗ trán trước thông tin nhân sự của Lưu Lâm, tất nhiên Lưu Lâm cũng là bạn của Trần Thụ Phong. Thật trớ trêu, anh thông qua các mối quan hệ để ép cô rời khỏi công ty cũ, vốn dĩ muốn dạy cho cô một bài học nhưng cuối cùng lại tự mình hại mình tuyển cô vào công ty với mức lương cao.

"Em mời cô ấy vào," Lục Tây Nặc nói. Tất nhiên anh không có ý định giữ Lưu Lâm lại.

"Cô ấy xin nghỉ phép." Lưu Lâm xin nghỉ phép về quê đón mẹ.

"Vậy... Em đi ra ngoài trước đi."

Ngọc Mẫn nhìn anh.

Lục Tây Nặc cảm thấy áy náy, dịu đi vẻ mặt nói: "Anh hơi mệt, em pha giúp anh một tách cà phê."

Ngọc Mẫn lặng lẽ đi ra ngoài, cô nhìn thấy được phiền muộn của anh mặc dù anh che giấu rất kỹ.

Lục Tây Nặc đuổi theo cô đến cửa và ngăn cô lại, nói: "Không cần cà phê. Tối nay cùng nhau ăn tối.

Tối đến Kim Cố cũng được gọi đến ăn tối cùng. Đây là quy luật bất biến. Ngọc Mẫn không bận tâm, cũng không phàn nàn. Trong lòng cô rất rõ, thực ra khi hai người có thêm Kim Cố ở ngược lại rất giống một đôi.

Khi ở một mình với Lục Tây Nặc, cả hai chủ yếu nói về công việc của công ty, trừ chuyện này ra dường như họ không tìm được chủ đề nào khác để nói. Lưu Lâm giúp cô phân tích qua nguyên nhân, cô thấy rằng Ngọc Mẫn quá tôn kính Lục Tây Nặc nên dẫn đến tình huống như vậy. Tất nhiên, lúc đó Lưu Lâm chỉ biết đó là Kevin, nếu cô biết đó là Lục Tây Nặc nhất định sẽ đổ tất cả lỗi cho anh, cho rằng do anh quá kiêu ngạo và vô lí.

Trên đường đi, Kim Cố nhận được một cuộc gọi từ Tiểu Lý liên tục hỏi anh đang ở đâu. Kim Cố không còn lựa chọn nào khác đành nói cho cô địa chỉ, nói rằng anh đang đi ăn tối với anh họ và chị dâu tương lai, đây là bữa tối gia đình anh nghĩ rằng cô sẽ hiểu.

Tắt điện thoại chưa đầy 20 phút, Tiểu Lý đã vội vàng gọi một chiếc taxi chạy tới, tự nhiên kết thân, còn mạnh miệng gọi anh họ và chị dâu.

Lục Tây Nặc luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng.

Kim Cố vô cùng chán nản. Thực ra anh cũng có lỗi, Tiểu Lý cứ luôn xem anh là bạn trai. Anh biết rõ mình nên giải thích rõ ràng. Nhưng Tiểu Lý trẻ đẹp, miệng lưỡi sắc sảo, rất thu hút, anh đưa cô đi dự tiệc cùng bạn bè luôn thấy rất có mặt mũi, có một cô bạn gái như vậy cũng không tệ nên anh cứ do dự mãi.

Sau bữa tối, sau khi đưa Ngọc Mẫn về nhà, Lục Tây Nặc cuối cùng cũng nổi cơn thịnh nộ, nói: "Em làm sao vậy? Toàn tìm những phụ nữ tinh linh không ra gì?"

Kim Cố biết mình sai nên không dám lên tiếng. Một lúc sau mới nói: "Cô ấy chỉ là có chút tự nhiên quá mức, nhưng các mặc khác điều rất tốt."

Lục Tây Nặc uống nước để bình tĩnh lại cảm xúc của mình.

"Em định hẹn hò với cô ta à?"

"Vẫn đang suy nghĩ." Lập tức bổ sung, "Em sẽ suy nghĩ kỹ rồi mới quyết định."

"Còn Lưu Lâm, em với cô ta xem như xong, về sau tuyệt đối không được đυ.ng vào loại nữ nhân này. Bước vào xã hội nhiều năm như vậy cũng nên trưởng thành rồi, em không phải là đối thủ của họ đâu."

Kim Cố khó hiểu: "Chuyện này thì liên quan gì đến Lưu Lâm?" Nghĩ đi nghĩ lại, anh hiểu ra: "Anh nghĩ em với cô ấy yêu nhau sao?"

"Lúc trước nghe nói cô ta điên cuồng theo đuổi em."

Kim Cố vẻ mặt ngạc nhiên: "Cô ấy theo đuổi em? Anh nghe ai nói? Quan hệ của em và cô ấy đại bác tám nòng cũng bắn không tới."

Lục Tây Nặc bối rối.

Kim Cố giải thích: "Em chỉ gặp cô ấy tổng cộng ba lần và không hề thân thiết. Tin đồn này thực sự thái quá."

"Vậy cô gái lúc trước hay đi bên cạnh em là ai?"

"Ai? Anh nói Tiểu Lý sao? Em có ở cùng cô ấy hơi nhiều, điều này em thừa nhận."

Hóa ra là một hiểu lầm. Đối với Lưu Lâm, Lục Tây Nặc cảm thấy áy náy. Cũng vừa hay cô vào công ty của anh, cũng xem như là một sự bù đắp. May mắn là cô xin nghỉ phép nên anh chưa có thời gian đuổi việc cô.

Sau kỳ nghỉ phép, Lưu Lâm trở lại công ty làm việc. Ngọc Mẫn đưa cô đến văn phòng của Lục Tây Nặc. Não Lưu Lâm có đôi khi phản ứng đặc biệt nhanh, vừa nhìn thấy Lục Tây Nặc liền biết trong lòng anh đang suy nghĩ cái gì. Đồng thời trong não đang bắt đầu một cuộc đấu tranh, từ chức hay ở lại?

Lục Tây Nặc nói với Ngọc Mẫn: "Em ra ngoài trước đi, anh muốn nói chuyện riêng với cô ấy."

Ngọc mẫn ra ngoài.

Lục Tây Nặc giơ tay ra, nói "Hoan nghênh cô gia nhập công ty của chúng tôi."