Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thủ Phụ Sủng Thê

Chương 1 : Vào giấc mơ

Chương Tiếp »
Vĩnh An Hầu phủ, Hà Hương Đường.

Đường này mặt tiền rộng ba gian, nó được xây dựng bên cạnh hồ hoa sen.

Khi đầu hạ vừa đến, khi gió sen trong suốt vào phòng, rất có ý cảnh xa xăm trống trải.

Bên trong phòng cách vách, đặt một cái bình phong vẽ hoa văn con bướm đang đậu trên trúc và đá.

Thẩm Nguyên đang nín thở, cùng nha hoàn Bích Ngô đứng ở phía sau bình phong kia, hai người vừa lúc có thể nhìn thấy Vĩnh An hầu Thẩm Hoằng Lượng ngồi ở chủ vị, cùng Khang Bình Bá Lục Quân đến cầu hôn.

“—— Chuyện này không nên kéo dài thêm nữa, thỉnh Khang Bình Bá sau khi hồi phủ, sớm ngày định ra hôn kỳ với trưởng nữ Thẩm Nguyên của bản hầu.”

“Cái này là điều đương nhiên, thỉnh Hầu gia yên tâm.”

Người mở miệng nói chuyện trước là phụ thân của Thẩm Nguyên, Vĩnh An hầu Thẩm Hoằng Lượng.

Ông bây giờ vừa mới qua tuổi tứ tuần tầm một năm, làm Công bộ Thượng thư ở trong triều.

Tuy chức Thượng thư trong triều là chính nhị phẩm, nhưng Công bộ ở trong Lục bộ lại xếp hạng cuối cùng.

Quan viên làm việc trong Công bộ, không bằng quan viên Hộ bộ có thể kiếm được cơ hội béo bở.

Cũng không bằng quan viên Binh bộ nắm giữ quân mã thực quyền, càng không bằng quan lớn Lại bộ, trực tiếp có thể đưa tay nhậm chức các chức quan lớn nhỏ trong triều.

Mặc dù Thẩm Hoằng Lượng có một vị trí hầu tước để kế thừa, nhưng khắp nơi trong kinh thành đều là của Vương Hầu công tước, tuy rằng Thẩm gia được coi là nhà thanh quý của cuộc sống xa hoa, nhưng so với các thế gia huân quý có địa vị lừng lẫy, dường như hoàn cảnh kém hơn một chút.

Hoàng đế Đại Kỳ triều bây giờ tuổi còn nhỏ, tiên đế từng vì hắn mà ủy thác ba gã trọng thần, trong đó một gã trọng thần có đầy quyền lợi, thậm chí có thể áp đảo Lục bộ.

Có thể nói là quyền nghiêng về vua và dân, một tay che trời.

Người này chính là Ngũ thúc của Khang Bình Bá Lục Hầu phủ hôm nay – Lục Chi Quân.

Lục Chi Quân hiện giờ đứng đầu nội các, mấy năm trước còn kế thừa tước vị của phụ huynh, cũng là Trấn quốc công địa vị hiển hách.

Mẹ đẻ của tiểu hoàng đế, Lục thái hậu, là trưởng nữ của Lục gia, Lục Chi Quân cũng có thể được người ta tôn xưng bằng một tiếng quốc cữu gia. Mà tiểu hoàng đế nể trọng vị quyền thần cữu phụ này mà ban cho hắn thêm một chức quan là vị trí siêu phẩm hơn đế sư, Thượng trụ quốc.

Dân chúng khắp kinh thành, thậm chí cả huân tước thế gia đều nhận thức được một sự thật.

Hiện giờ người nắm quyền lực chân chính của Đại Kỳ triều này, không phải hoàng đế.

Mà là vị Thủ phụ đại nhân này – Lục Chi Quân.

Nguyên nhân Thẩm Hoằng Lượng muốn Thẩm Nguyên gả cho Lục Kham, chính là muốn Thẩm gia leo lên tầng quan hệ này của Lục gia.

Phụ thân của Lục Kham là Lục Chi Phán là thứ tử của lão Trấn quốc công Lục Hồng Ngang, Lục Chi Phán từng vì Đại Kỳ triều mà chết trận, là võ tướng uy danh hiển hách, vì thế sau khi Lục Chi Phán chết, tiên đế đã truy phong ông làm Khang Bình Bá.

Mà con nối dõi duy nhất của Lục Chi Phán, Lục Kham tất nhiên sẽ kế thừa tước vị của phụ thân, hiện giờ hắn đã phân gia với Lục gia, phủ trạch thì xây ở phía tây của Thiều Viên tư nhân Lục gia, cách rất gần với Trấn quốc công phủ nơi mà Ngũ thúc Lục Chi Quân ở.

Thẩm Nguyên đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình, thì nghe Bích Ngô bên cạnh hạ thấp giọng, nhỏ giọng trấn an bên tai nàng: “Đại cô nương, nô tỳ nhìn thấy, Khang Bình Bá này cũng là một công tử thế gia ôn hòa, nếu ngài thật sự gả đến phủ bá tước, cũng sẽ có một hôn sự tốt.”

Cách bình phong không kín cũng không sơ hở, Thẩm Nguyên không thể nhìn rõ tướng mạo của Lục Kham, nhưng có thể phân biệt được hình dáng tuấn tú và ngũ quan của hắn.

Nghe Bích Ngô nói xong, Thẩm Nguyên dịu dàng cười, nhưng nụ cười ấy lại không đạt tới đáy mắt.

Thẩm Nguyên chỉ dáng vẻ hiền thục gật đầu.

Trong lòng nàng biết rõ, nếu không phải thứ muội Tɧẩʍ ɖυ và tiểu nương của nàng ta mất tích mấy tháng trước, phụ thân sẽ không đem bát tự của đích trưởng nữ này và Thẩm gia đón về từ quê nhà Dương Châu.

Lại còn để cho nàng thân là đích tỷ, gả thay cho thứ muội.

Nàng chỉ có vài ngày từ Dương Châu phủ đến kinh thành, còn chưa kịp làm quen với môi trường của Hầu phủ, liền phải gả cho Khang Bình Bá chỉ có duyên gặp nàng.

Đang nghĩ như vậy, hạ nhân trong Hà Hương đường liền tới phòng bên cạnh này, cung kính nói với Thẩm Nguyên: “Đại cô nương, Khang Bình Bá mời ngài đến Đãi Sương Đình nói chuyện.”

Dứt lời, Bích Ngô ngước mắt quan sát vẻ mặt của Thẩm Nguyên.

Trước khi thành hôn, nữ tử chưa lấy chồng mà lại gặp mặt phu quân ở trong phủ nhà mẹ đẻ, việc này, phần lớn là ý đồ của Vĩnh An hầu Thẩm Hoằng Lượng.

Giọng của Thẩm Nguyên ôn hòa trả lời: “Biết rồi.”

——

Đãi Sương Đình được bao bọc bởi vô số phiến đá kỳ lạ, xung quanh cũng trồng cây bách rậm rạp.

Lục Kham mặc một bộ màu trắng từ trên xuống dưới, đứng dưới đình góc cánh đang bay lượn, nhìn từ xa, có thể nói là một người thanh tú, khí chất ôn nhu tao nhã.

“Khang Bình Bá.”

Thẩm Nguyên cung kính gọi xong, liền đi tới trước mặt Lục Kham.

Lần này, xem như là lần đầu tiên Thẩm Nguyên chính thức gặp mặt Lục Kham.

Tướng mạo của Lục Kham có thể nói là tuấn tú vạn dặm chọn một, trên người hắn có khí chất u buồn độc đáo của văn nhân, giơ tay nhấc chân cũng toát ra sự tự kiêu ngạo nhàn nhạt của công tử cao quý của thế gia.

Sau khi Thẩm Nguyên thấy rõ diện mạo của phu quân tương lai, trong lòng lại không gợn sóng.

Thái độ của Lục Kham cũng coi như khiêm tốn, hơi gật đầu, nói một tiếng “Thẩm cô nương”, rồi đem đôi mắt hơi u ám kia rơi vào trên người Thẩm Nguyên ——

Hôm nay Thẩm Nguyên mặc trường sam màu xanh da trời, vai mây dưới cổ áo được thêu hoa văn thanh lịch, tươi tắn.

Làn da của nàng vốn trắng nõn, màu lam nhạt này càng tôn lên làn da trắng như tuyết của nàng, rất có một cảm giác nhẹ nhàng, cổ điển băng cơ ngọc cốt[1].

[1] Băng cơ ngọc cốt: Hình dung da dẻ dáng dấp trắng nuột mịn màng của người đẹp.

Đôi mắt của Lục Kham khẽ thu lại.

Rồi lại nhìn kỹ khuôn mặt của Thẩm Nguyên.

Thẩm Nguyên không hề kiêng dè đánh giá Lục Kham, nhưng vẫn theo bản năng hơi cụp mắt xuống.

Đại cô nương Thẩm gia Thẩm Nguyên từ nhỏ được nuôi dưỡng ở Dương Châu, cũng được xưng là đệ nhất mỹ nhân ở địa phương Dương Châu.

Mà bây giờ xem ra, nàng quả thật cũng xứng đáng với được danh hiệu đệ nhất mỹ nhân Dương Châu này.

Đừng nói là phủ Dương Châu, cho dù ở trong kinh thành, không có nhiều nữ tử thế gia xinh đẹp hơn Thẩm Nguyên.

Khuôn mặt phù dung kia, nhìn từ xa như sương mù dày đặc, nhìn gần như sóng nước màu thu.

Gương mặt của nàng ôn hòa, khí chất đoan trang quả nhiên là phong thái của người tri thức, nhưng không hề có nét yếu đuối nào thường có trên người quý nữ kinh thành.

Thẩm Nguyên là đại mỹ nhân làn da và cốt tướng đều cao nhất, khuôn mặt và ngũ quan không hề có tính công kích gì, thậm chí có thể thưởng thức phần tinh tế, nhu nhược, yếu ớt đó ở trên người nàng.

Công bằng mà nói, dung mạo của Tɧẩʍ ɖυ tuy có năm phần giống trưởng tỷ Thẩm Nguyên, nhưng không thể sánh bằng với mỹ mạo của Thẩm Nguyên.

Nhưng nếu nói Thẩm Nguyên là lịch sự tao nhã.

Như vậy Tɧẩʍ ɖυ chính là kiều diễm xinh đẹp.

Hai người mỗi người một vẻ.

Nghĩ đến đây, Lục Kham dần dần thu ánh mắt phức tạp lại.

Thẩm Nguyên rất tốt.

Nàng là một tiểu thư khuê các xinh đẹp và đoan trang.

Chỉ là nàng, không phải là người trong lòng hắn.

Nàng không phải Du nhi của hắn.

——

Sau khi Lục hầu phủ rời khỏi Vĩnh An Hầu phủ, Thẩm Nguyên liền cùng Bích Ngô trở về sân nhỏ của các nàng ở Hầu phủ.

Cảnh của sân này là tách biệt và tao nhã, khắp nơi bố trí tinh tế, tỉ mỉ, mà nguyên chủ nhân của sân này lại là mẹ con Tɧẩʍ ɖυ.

Sau khi hai người nàng ta gặp phải nạn cướp rồi mất tích trong một ngôi đền ở vùng ngoại ô, khoảng sân này bị bỏ trống.

Mấy ngày trước, sau khi Thẩm Nguyên vừa được đón về kinh thành, đã được Lưu thị, kế thất của Vĩnh An Hầu thu xếp ở nơi này.

Mặc dù sân trong này rất thoải mái để ở, nhưng Thẩm Nguyên lại không biết vì sao lại nghĩ đến từ “Chim tu hú chiếm tổ của chim thước”, vả lại vừa nghĩ đến từ này, trong lòng nàng cũng cảm thấy có chút nghẹn ngào.

Mẫu tộc Đường gia của mẫu thân nàng đời đời đều buôn bán muối, về sau cữu cữu của Thẩm Nguyên là Đường Văn Bân nhập sĩ (làm quan), còn từng làm tri phủ của Dương Châu.

Của cải của Đường gia giàu có, mặc dù tính tình của Thẩm Nguyên không yếu đuối, nhưng thuở nhỏ cũng được cữu cữu và cữu mẫu nuông chiều lớn lên, ăn mặc cũng là thứ tốt nhất.

Từ Dương Châu đến kinh thành, khó tránh khỏi sẽ có tật xấu chọn giường.

Mấy ngày nay Thẩm Nguyên không ngủ ngon, nha hoàn Bích Ngô thấy tinh thần của nàng không tốt, liền lo lắng nói: “Cô nương, bằng không ngài trở về giường nghỉ ngơi một lát, mấy ngày nay ngài thật sự vất vả rồi.”

Nhớ tới ánh mắt phức tạp của Lục Kham nhìn nàng, Thẩm Nguyên chỉ gật đầu với Bích Ngô.

Sau đó, dưới sự hầu hạ của Bích Ngô, phần vai đám mây được thêu tinh xảo đã được gỡ bỏ.

Vẻ mặt của Thẩm Nguyên mệt mỏi nằm trên giường, còn Bích Ngô thì cẩn thận đắp chăn mỏng cho nàng, còn quạt nhẹ cho nàng để xua tan cái nóng đầu hạ.

Cùng lúc cơn buồn ngủ của Thẩm Nguyên dâng lên, những từ như “Vinh quang nhà mẹ”, “Người mai mối nói như vậy” xuất hiện trong tâm trí nàng như xiềng xích, giam cầm những từ ngữ này của nàng.

Nàng có thể cảm nhận rõ ràng, Lục Kham không có hảo cảm gì đối với nàng cả.

Mà tình cảm của nàng đối với Lục Kham cũng rất nhàn nhòa.

Cuộc hôn nhân này của phụ mẫu rốt cuộc sẽ như thế nào, Thẩm Nguyên không biết.

Nàng chỉ hy vọng, có thể cùng phu quân tương lai tương kính như tân, vậy là đủ rồi.

Nghĩ như vậy, Thẩm Nguyên cuối cùng nhắm mắt đẹp lại rồi dần dần rơi vào mộng đẹp.

——

Nhạc cụ của Trung Nguyên rất thú vị.

Ví dụ như kèn Xô-na[2].

Trong đội ngũ tiễn đưa mười dặm trang điểm màu đỏ, âm điệu của nó có thể cao vυ"t và to rõ.

Mà trong tang lễ, tiếng của nó lại có thể như khóc như kể, ngôn từ ai oán tận cùng.

Trong giấc mơ, Thẩm Nguyên đột nhiên được đặt trong kiệu hoa, đội một mũ phượng nặng nề, theo đội ngũ tiễn người của Hầu phủ, đang chậm rãi chạy tới Khang Bình Bá phủ.

Chỉ là Thẩm Nguyên nghe tiếng hò hét vui vẻ này, trong lòng lại không hề vui sướиɠ như vậy.

Hình ảnh trong giấc mơ, đột nhiên chuyển đổi.

Thẩm Nguyên đội khăn trùm đầu màu đỏ thắm của uyên ương, dáng vẻ đoan trang ngồi trên hỉ giường của nàng và Lục Kham, dưới hỉ giường là vô số quế viên và đậu phộng, ngụ ý sớm sinh quý tử.

Nghe hỉ bà và nhóm thị tỳ chúc phúc, Thẩm Nguyên vẫn hồi hộp chờ Lục Kham bước vào hỉ phòng.

Sáu cửa sổ dài để lộ những nét chạm khắc hoa như ý tinh xảo, “Cọt kẹt——” một tiếng, cửa gỗ lim bị người đẩy ra.

Thị tỳ đồng thanh gọi Lục Kham bá gia, Thẩm Nguyên cũng dần dần nín thở.

Tân lang tuấn tú mặc hỉ phục đỏ thẫm, tay cầm ngọc như ý, động tác từ từ vén khăn voan trên đầu tân nương.

Hôn nghi thông gia của thế gia rườm rà nhất, Thẩm Nguyên tuy rằng có chút mệt mỏi, nhưng vẫn nở nụ cười với phu quân của mình trong khoảnh khắc khăn voăn rơi xuống đất.

“Quan nhân.”

Thẩm Nguyên ngước mắt nhìn Lục Kham, lại bắt gặp ánh mắt bình tĩnh, lạnh nhạt của hắn, thậm chí có thể nói là ánh mắt lạnh như băng.

Ánh mắt đó cũng làm cho tim nàng đập thình thịch, dừng một chút.

Nhưng Thẩm Nguyên nhanh chóng che dấu cảm xúc mất mát của mình, chỉ là nụ cười bên môi của nàng càng ngày càng nhạt.

Hỉ bà nhắc nhở Lục Kham nói: “Bá gia, ngài nên uống rượu hợp cẩn cùng phu nhân.”

Thị tỳ đã mang một cái hộp gỗ đàn hương nhỏ với nửa quả bầu được nối với nhau bằng những đường chỉ đỏ.

Sau khi Thẩm Nguyên ngửi được mùi rượu mạnh, nhưng không biết vì sao, hốc mắt lại có chút chua xót.

Lục Kham nhàn nhạt liếc mắt nhìn rượu hợp cẩn trên bàn, sau đó lại dừng tầm mắt ở trên mặt Thẩm Nguyên, “Phu nhân hôm nay mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi sớm đi.”

Lời nói vừa dứt, Bích Ngô đứng bên cạnh Thẩm Nguyên biến sắc.

Khi nàng ta không biết làm sao nhìn về phía Thẩm Nguyên thì Lục Kham đã rời khỏi hỉ phòng.

Đôi môi mềm mại của Thẩm Nguyên khép lại, cuối cùng nhìn bóng dáng của hắn dần dần rời đi.

Thì ra trong giấc mơ, hôm nay không chỉ là ngày thành hôn của Thẩm Nguyên và Lục Kham.

Cũng là ngày Lục Kham nạp quý thϊếp.

Thứ muội của Thẩm Nguyên là Tɧẩʍ ɖυ trải qua muôn vàn khó khăn, trở về Thẩm gia. Phụ thân Thẩm Hoằng Lượng yêu thương Tɧẩʍ ɖυ nhất, vẫn luôn tuyên bố bên ngoài rằng Tɧẩʍ ɖυ và mẫu thân sống trong chùa miếu ở vùng ngoại ô xa xôi để cầu phúc tu hành cho người nhà, lúc này mới không về phủ.

Cho nên cho dù Tɧẩʍ ɖυ mất tích mấy tháng, Thẩm Hoằng Lượng vẫn bảo vệ được danh tiết của ái nữ nàng ta.

Nhưng sau khi Tɧẩʍ ɖυ trở lại Hầu phủ, Thẩm Nguyên trở thành người dư thừa ấy.

Mặc dù Tɧẩʍ ɖυ gả cho Lục Kham là cao giá, nhưng giữa hai người nàng là lang có tình, thϊếp cố ý.

Thẩm Nguyên sẵn sàng trả lại danh phận bá tước phu nhân vốn thuộc về Tɧẩʍ ɖυ.

Nhưng mẫu thân của Lục Kham là Lô thị, lại không muốn Lục Kham cưới thêm một thứ nữ, càng không nói thứ nữ này mất tích mấy tháng, rốt cuộc nàng ta đã trải qua chuyện gì, không ai có thể biết được.

Cuối cùng trải qua nhiều thăng trầm, Vĩnh An Hầu phủ và Khang Bình Bá phủ đã đạt được thỏa thuận ——

Lục Kham cưới Thẩm Nguyên làm vợ, nạp Tɧẩʍ ɖυ làm quý thϊếp.

Bằng cách này, Lục Kham cũng có thể hưởng phúc của người Tề.

Tỷ muội các nàng cũng có thể chiếu cố lẫn nhau, đây cũng là nhân duyên mỹ mãn.

Nước mắt của những ngọn nến hạnh phúc rơi xuống đất.

Bên ngoài phòng, mưa nhỏ cũng đang tí tách rơi.

Thẩm Nguyên gọi thị tỳ và bà tử ra ngoài, rồi một mình ngồi trên hỉ giường.

Nàng là tân phụ, quang cảnh như thế này, có thể nói là đêm đại hôn, một mình trong căn phòng trống.

Thật ra yêu cầu của Thẩm Nguyên cũng không cao lắm.

Nàng gả cho Lục Kham, là do phụ mẫu sắp đặt, là vì vinh quang của Thẩm gia.

Nàng chỉ hy vọng, Lục Kham có thể cho nàng một phần nào đó, phu quân tôn trọng chính thất.

Nhưng tối nay, Lục Kham lại không có cách nào để phân thân.

Cho nên hắn muốn đêm nay, cho Tɧẩʍ ɖυ cái quý giá của hắn.

Mà không phải cho nàng sự tôn trọng mà nàng xứng đáng có được khi là chính thê.

Người hắn yêu vốn là Tɧẩʍ ɖυ.

Mà lần đầu tiên hắn, cũng là muốn cho Tɧẩʍ ɖυ.

— tích tắc, tích tắc, tích tắc.

Thẩm Nguyên nhìn mấy ngọn hỉ nến sắp cháy hết, trên mu bàn tay trắng nõn vẫn rơi vài giọt nước mắt ướt đẫm.

——

“ —— Ngươi vừa là một con gà mái không biết đẻ trứng, vậy thì đừng có đố kị như vậy! Ngươi là độc phụ, tôn nhi của ta bị ngươi hại chết, ngươi lấy cái gì để đền mạng đây!”

Mẫu thân của Lục Kham ngồi trên ghế trong chính đường, lấy tay giận dữ chỉ vào Thẩm Nguyên đang quỳ trên mặt đất, gào khóc.

Sau khi Tɧẩʍ ɖυ sinh non thì nằm trong phòng, nên không có ở đây.

Lục Kham an ủi cảm xúc của mẫu thân, nhưng khi nhìn về phía Thẩm Nguyên, ánh mắt cũng tràn đầy hàn ý lạnh như băng.

Thẩm Nguyên biết mình đang nằm mơ.

Vẫn là một cơn ác mộng, nàng vội vàng tỉnh lại từ cơn ác mộng, nhưng làm thế nào cũng không tỉnh lại được.

Hồn thức của nàng, hình như là bị nhốt trong một kết giới.

Vả lại nàng không thể khống chế được, Thẩm Nguyên quỳ trên mặt đất kia.

Nàng cảm nhận được tâm tình của nàng, có các giác quan giống như của nàng, nhưng dường như đang lơ lửng trên hình thể của nàng.

Lục Kham lớn tiếng chất vấn Thẩm Nguyên: “Ta để vị trí bá tước phu nhân cho ngươi làm, mà ngươi còn không hài lòng à? Tại sao ngươi lại hại Du Nhi và con nàng hả? Tại sao?”

Trong giấc mơ, ánh mắt của Thẩm Nguyên tràn đầy lạnh lẽo và oán hận, nhưng không tiếng động nhìn về phía Lục Kham.

Bà mẫu nói nàng là con gà mái không đẻ trứng.

Nhưng bà không biết, từ sau khi thành hôn, Lục Kham chưa bây giờ chạm vào nàng.

Lục Kham và bà đều buộc tội nàng, Thẩm Nguyên hại chết hài tử của Tɧẩʍ ɖυ.

Nhưng rốt cuộc hài tử của Tɧẩʍ ɖυ chết như thế nào, chỉ có Tɧẩʍ ɖυ biết.

——

Trong giấc mơ đè nén đến mức khiến người ta tuyệt vọng kia, Thẩm Nguyên bị bà mẫu ra lệnh, phạt quỳ ba ngày ở ngoài đường.

Kinh thành trời mưa tầm tã không dứt mấy ngày nay.

Thẩm Nguyên đã quỳ gối ba ngày trong cơn mưa xối xả.

Nàng có thể cảm nhận được, trong giấc mơ, hai đầu gối của nàng bởi vì quỳ lâu, đau như bị kim đâm mấy nhát.

Mẹ ruột của Thẩm Nguyên mất sớm, thái độ của Vĩnh An Hầu đối với nữ nhi này cũng không tính là sủng ái, thậm chí có thể nói là lạnh lùng.

Nếu không cũng không thể vì lời nói của một đạo sĩ, liền đưa nàng đến Dương Châu để nuôi dưỡng mười chín năm.

Trong ba ngày này, Vĩnh An hầu Thẩm Hoằng Lượng cũng truyền lời nói, nói độc phụ Thẩm Nguyên, tùy ý để người Lục gia xử lý.

Người đứng đầu gia tộc Lục gia là Trấn quốc công Lục Chi Quân.

Lúc đó quân Thát Đát[3] đang rối loạn, Lục Chi Quân liền cùng Đô úy trung quân Kiều Phổ đi về phía bắc đóng quân, không biết khi nào mới có thể quay về kinh.

[3] Thát Đát: một bộ lạc ở phía bắc nước Tàu, tức xứ Mông Cổ bây giờ.

Thẩm Nguyên nên xử lý như thế nào, toàn quyền đều giao cho Khang Bình Bá Lục Kham quyết định.

Cho dù ai cũng cho rằng, Lục Kham yêu quý thϊếp Tɧẩʍ ɖυ nàng như vậy, lần này, hắn ít nhất cũng phải xử lý Thẩm Nguyên dựa theo luật pháp của Đại Kỳ.

Vợ hại con của quý thϊếp, phải áp giải đến Thuận Thiên phủ, chịu một trận tra tấn.

Thẩm Nguyên không được đưa đến Thuận Thiên phủ, mà là được đưa đến biệt trang của Lục gia ở ngoại ô xa xôi.

Nơi đó mọi thứ thô sơ, đối với Thẩm Nguyên xuất thân quý nữ thế gia mà nói, ngày ngày muốn ăn thức ăn, là phải xuống ruộng làm nông, đây cũng là một loại trừng phạt tàn nhẫn.

Thẩm Nguyên vốn là một nữ tử có thân thể khỏe mạnh, nhưng ba ngày quỳ trong mưa, khiến nàng mắc chứng mắc bệnh lao.

Thật ra thái độ lạnh như băng của Lục Kham và bà mẫu đối với nàng không đủ để làm nàng lạnh lòng.

Điều thực sự làm nàng lạnh lòng chính là thái độ của người Thẩm gia đối với nàng.

Trong mắt của phụ thân nàng chỉ có nữ nhi Tɧẩʍ ɖυ này, mà nàng chỉ là trưởng nữ có thể lợi dụng được, cần nàng làm quan hệ thông gia là liền đưa nàng từ Dương Châu đến kinh thành.

Mà sau khi nàng bị Tɧẩʍ ɖυ hãm hại, phụ thân cũng không chút do dự liền lựa chọn tin tưởng Tɧẩʍ ɖυ, mà lại không chịu cho nàng bất kỳ cơ hội giải thích nào.

Càng không nói đến tư cách là một người cha, bảo vệ trưởng nữ như nàng.

——

Mấy ngày sau Thẩm Nguyên đến biệt trang, tự nhận ra rằng thời gian không còn nhiều, liền đem khế ước bán thân cùng tiền tiết kiệm duy nhất trong tay đưa vào hồi môn của nha hoàn Bích Ngô.

May mà Bích Ngô là nha hoàn trung thành, cùng nàng đi đến cuối cùng, kết cục của nàng không đến mức thê thảm như vậy.

Biệt trang ngoại ô trong giấc mơ, hầu như mỗi ngày đều mưa.

Ngày Thẩm Nguyên chết, tiếng sấm liên tục khiến nàng run rẩy.

Nàng có thể lấy dáng vẻ của hồn thức, nhìn Bích Ngô ôm thi thể nàng khóc nức nở.

Nhưng dù thế nào đi nữa, nàng vẫn không thể tỉnh lại sau cơn ác mộng đáng sợ này.

——

Tiếng sấm chói tai, nhưng Thẩm Nguyên không biết, vì sao mình lại đột nhiên mơ thấy Ngũ thúc của Lục Kham – Lục Chi Quân.

Vả lại trong giấc mơ này, đình đài nhà thủy tạ, có một cỏ một cây trong Trấn Quốc công phủ, đúng là chân thật một cách lạ thường.

Đã là ba ngày kể từ khi đội quân Kỳ triều chiến thắng trở về.

Sau khi Lục Chi Quân hồi kinh cũng không lập tức quay về phủ, mà đi vào cung diện thánh, cho nên khi hắn về công phủ, vẫn mặc một bộ công phục dài màu đỏ rất rộng.

Thẩm Nguyên luôn biết rằng hắn là sự sống độc nhất của vương triều này.

Quyền nghiêng về vua và dân, một tay che trời, cũng có thể nói là nắm giữ huyết mạch của cả vương triều.

Cho nên công phục của hắn đương nhiên không phải là được thiết kế như quan viên tầm thường, mà là thiên tử cố ý sai người may ban phục cho hắn.

Hình thêu trên miếng vải ở mặt trước của y phục đương nhiên không phải là con hạc như văn quan nhất phẩm.

Mà là trấn trọng uy nghiêm, thậm chí có thể nói là một con kỳ lân dữ tợn.

Mặc dù Lục Chi Quân ngâm mình trong quan trường nhiều năm, nhưng khi còn trẻ đã xuất thân từ quân ngũ, cho nên khi mặc quan phục rộng lớn trang trọng này, sẽ có một loại khí chất chín chắn cao lớn, nguy nga như tùng.

Tiếng sấm chớp vang lên, khiến người ta sợ hãi.

Mưa lớn còn tiềm ẩn nguy cơ làm lật sông, biển.

Thuộc hạ của Lục Chi Quân đang che ô cho hắn, cùng hắn đi tới vách tường của công phủ.

Thuộc hạ cung kính nói: “Đại nhân, mưa lớn quá, ngài có muốn… Tránh mưa dưới hành lang không?”

Lời nói vừa dứt, Lục Chi Quân vẫn chưa nói gì, chỉ đi thẳng trên hành lang dài.

Ô giấy dầu che đi nửa khuôn mặt trên của nam nhân, từ góc độ hồn thức của Thẩm Nguyên, nàng không nhìn thấy đầy đủ khuôn mặt của Lục Chi Quân.

Nửa khuôn mặt dưới chiếc ô còn có sống mũi cao và tinh xảo, đôi môi mỏng lạnh lùng, cùng đường cong lạnh lẽo.

Trước đó, Thẩm Nguyên đã gặp Lục Chi Quân mấy lần, hắn thực sự là một nam nhân cực kỳ anh tuấn.

Chỉ là khí thế của hắn quá lạnh lùng và uy nghiêm, điều này thường sẽ khiến người ta xem nhẹ diện mạo của hắn, chỉ khiến người ta nhớ rõ hắn là quyền thần có thủ đoạn tàn nhẫn, không dễ bị trêu chọc.

Đúng lúc dưới hành lang, cũng có hai gã sai vặt đang tránh mưa.

Hai người bọn hắn vẫn chưa phát hiện chủ quân đã về phủ, vẫn sóng vai ngồi ở lầu bên cạnh.

Một gã sai vặt trong đó nhìn Lạc Vũ, xúc động nói: “Đại cô nương Thẩm gia kia, thật là bạc mệnh, đưa đến thôn trang không được mấy ngày, mà đã chết rồi. Ầyyyyy, thật sự là nghiệp chướng mà.”

“Ầm ——” một tiếng.

Một tiếng sấm đột nhiên vang lên, một tia sáng màu trắng xuyên qua mây, nứt ra.

Sau khi hai gã sai vặt bị hoảng sợ, cũng tự nhiên chú ý tới người đang đứng sau hai người hắn đúng là gia chủ Lục Chi Quân.

Nam nhân cao lớn, lại bị chìm đắm trong quyền thế nhiều năm, trong lúc vô tình để lộ ra chính là uy nghiêm của thượng vị giả.

Chỉ đứng đó thôi đã cho người ta cảm giác bị áp bức vô hình.

Hai gã sai vặt thấy thế, sắc mặt liền thay đổi.

Hai người hắn chuẩn bị chào hỏi Lục Chi Quân.

Thì nghe thấy giọng nói lạnh lùng của hắn, cũng giống như đang cố gắng kìm nén cảm xúc không rõ, lời nói sắc bén hỏi: “Ngươi nói ai chết ở thôn trang?”

_______________________

Tác giả muốn nói:

Nam chính tên là Quân (yun), đặt một nickname thân thiết, gọi hắn là Quân thúc.

Hướng dẫn rà phá bom mìn & đọc:

(1) Tô Văn được viết rằng, nam chính trâu bò nhất, logic phục tùng ngọt Tô Sảng.

(2) Truyện về lão xử nam sủng thê, kiếp trước và kiếp này là 1v1, song xử, tất cả mọi thứ đều sạch sẽ.

(3) Mari Su, cẩu huyết, điềm văn, sủng văn. Nam chính kiếp này sẽ dần dần xây dựng một cái nhìn tương đối lành mạnh và tích cực về tình yêu trong cuộc sống này, sẽ không đem nữ chính làm hoàng yến để nuôi dưỡng.

(4) Nữ chính là mỹ nhân yếu đuối, bệnh tật, thân thể cực kỳ yếu ớt, gia đình không tốt, nhạy cảm, thiếu thốn tình cảm, không phải dạng nữ chính ngày nào cũng được chiều chuộng, nam chính sẽ cưng chiều và chữa lành cho nàng.

(5) Không thể chấp nhận được việc đại lão nhân hoang tưởng, điên cuồng, phê bình thì đừng vào, nói nhiều hơn sẽ là spoil, chỉ có thể nói nam chính đã từng lấy được kịch bản cường thủ hào đoạt.

(6) Tổng cộng ba thế hệ, cốt truyện chính thức bắt đầu từ thế hệ thứ ba, các nhân vật chính ban đầu không có ký ức của thế hệ đầu tiên.
Chương Tiếp »