Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thương Định Đầu Tiên: Khuất Phục Chồng Ác Ma

Chương 43: Sự trả thù tàn khốc 2

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đêm dài đằng đẵng và ngọn lửa tình trong Dạ Diễm triền miên.

Chỉ khi trời bắt đầu sáng, Dạ Diễm mới bắt đầu dừng lại.

Một đêm dài như vậy khiến Thiên Vũ kiệt sức. Cô nằm ngủ mê man trên giường, ngay cả khi Dạ Diễm nằm bên cạnh rời đi lúc nào cô cũng chẳng hề hay biết. Cơ thể hoang dã toát lên một ánh sáng quyến rũ dưới ánh sáng ban mai.

Anh quấn một chiếc áo choàng tắm màu trắng trên người, đi đến bên cửa sổ, kéo rèm cửa màu be xuống và rót cho mình một ly rượu với đá lạnh, anh ngồi trên ghế sofa và ngắm nhìn Thiên Vũ đang ngủ trên giường.

Cô đang nằm dài trên giường, mái tóc đen dài buông xõa sau lưng, cô lặng lẽ ngủ, như một đứa trẻ vô tư.

Anh lặng lẽ nhìn cô và trầm tư suy nghĩ...

...

Lúc này, trên boong tàu, trải qua một đêm gió lạnh, toàn thân Tiêu Kỳ như tê cứng lại. Đột nhiên anh nhìn đồng hồ rồi nhìn lên trời. Sau đó anh quyết định đi xuống để gặp Dạ Diễm. Cuối cùng bình minh đã bắt đầu, đây cũng chính là thời điểm kết thúc giao dịch, Dạ Diễm đã có một đêm ngủ với Thiên Vũ, và anh ta...sẽ đầu tư vốn cho Tiêu thị!

Bây giờ Tiêu Kỳ không thể xuống đối mặt với Thiên Vũ, anh lại càng không muốn chứng kiến cảnh cô buồn thảm đến mức nào, nhưng chỉ khi nghĩ rằng anh sắp đạt được đến bước cuối cùng, rồi bước thêm một bước nữa, anh đã có thể giành chiến thắng...

Vì vậy, anh quay lại và chuẩn bị đi xuống. Đột nhiên, âm thanh của chiếc thuyền máy phát ra từ biển.

Tiêu Kỳ quay đầu nhìn lại, trong lòng không khỏi bối rối. Tiêu Hàn đang ở đây ư, làm cách nào mà cậu ta tìm đến đây vậy?

Cũng tốt thôi, Tiêu Hàn chắc sẽ bất ngờ lắm khi biết Dạ Diễm là người bơm vốn cho Tiêu thị.

Nghĩ đến đây, Tiêu Kỳ cười lạnh lùng.

Tiêu Hàn lên du thuyền cùng Thẩm Nhược Băng, họ nhìn Tiêu Kỳ và hỏi: "Thế Thiên Vũ đâu rồi?"

Anh ta không hỏi gì về Tiêu Kỳ mà anh ta hỏi về Thiên Vũ vì anh ta có linh cảm không thể đoán trước.

"Hừ ~!" Tiêu kì nhướng lông mày cười khẩy: "Tôi đã nói rồi, tiêu thị là của tôi, Thiên Vũ cũng là của tôi ~! Cậu đừng tưởng rằng cậu uy hϊếp cha tôi là có quyền được kế thừa, Dạ Diễm đã đầu tư cho tôi rồi......"

"Tiêm vốn ư?" Tiêu Hàn ngước mắt lên nhìn nguy hiểm. "Anh đã trao đổi cái gì với anh ta sao?"

Đôi mắt Tiêu Kỳ hơi lóe lên một chút. Nếu nói lấy Thiên Vũ để đổi lại sự nghiệp thì đã rất hèn hạ rồi huống hồ đây lại còn nói với Tiêu Hàn, anh nghẹn cứng không nói nên lời.

"Hàn Thiếu, anh tới rồi ạ!" Triệu Quân bước lên boong tàu, lịch sự nói, "Dạ Tổng đang đợi anh ở bên trong."

Nghe vậy Tiêu Kỳ vô cùng sốc, ý của cậu là gì? Dạ Diễm và Tiêu Hàn biết nhau ư?

Tiêu Hàn vội vàng đi xuống khoang thuyền, ngay lập tức Tiêu Kỳ liền đi theo...

**

Trong phòng, Lam Thiên Vũ đã bị đánh thức bởi cảm giác lạnh lẽo và một loại rượu cay nồng đập vào mũi. Dạ Diễm đang rót rượu trên mặt cô. Cô ngồi dậy với phản xạ có điều kiện và hất cằm xuống cơ thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, từ từ nhìn xuống...

"Thật quyến rũ!" Dạ Diễm nhấc cằm lên và nhìn cô si mê: "Hương vị của cô hấp dẫn như rượu. Tôi đã trót thích cô rồi, không thể buông ta được, tôi phải làm sao bây giờ?"

Khi vừa nói dứt câu, anh lại gần để hôn cô. Thiên Vũ dáng tay lên để đánh anh. Anh nắm lấy tay cô đưa lêи đỉиɦ đầu, anh cúi xuống và bắt đầu hôn cô. Nụ hôn nóng bỏng từ trán, mắt, mũi và má cô từ từ di chuyển xuống, anh hôn cằm cô dọc cằm đến xương quai xanh gợi cảm, rồi đến đỉnh tuyết quyến rũ, hôn mạnh...

"Hãy để tôi đi -" Lam Thiên Vũ vùng vẫy và chỉ có thể khóc nhục.

Bên ngoài, Tiêu Hàn đã, người nghe thấy câu này, đột nhiên anh dừng lại và nhìn vào cánh cửa, trái tim anh, như thể rơi xuống vực thẳm không đáy...
« Chương TrướcChương Tiếp »