Chương 33: Miễn dịch

Ở Lôi Bạo tinh, trừ bỏ phải đề phòng đối thủ, cũng phải thời khắc chú ý tia chớp không ngừng bổ xuống, nếu bị đánh trúng trong nháy mắt dừng lại, lại bị đối thủ bắt được một giây hoảng hốt này, có khả năng mất đi cục diện thắng thế.

La Thành, Christine cùng Phương Trí Duy đều đang chiến đấu trong loại cẩn thận cực kỳ nghẹn khuất này.

Một giây này, nắm đấm La Thành chuẩn bị đánh về phía Christine đột nhiên lùi lại, cơ giáp cũng theo quán tính run rẩy một chút, Christine hẳn phải bắt lấy cơ hội lần này thừa thắng xông lên, nhưng hắn lại lùi về phía sau một bước, ngay sau đó, sấm sét đánh xuống giữa bọn họ.

Nếu như bị đánh trúng, hậu quả thật đúng là khó lường.

La Thành không đợi bọn họ kịp phản ứng liền chuyển sang công kích Phương Trí Duy, cùng lúc đó, súng laser không ngừng bắn phá Christine.

Phương Trí Duy phương diện khác thì không rõ nhưng trên kỹ xảo hiển nhiên tốt hơn Christine, La Thành thường thường bị hắn giằng co, thoát thân không được, nhưng tương đương, danh hào Hoa Đô đệ nhất nhân không phải nói không, dù Phương Trí Duy dán lấy La Thành vật lộn, tiếng vang to lớn, lại không làm gì được hắn.

Christine định tiến lên giúp một tay, lại bị hai súng La Thành cùng chân quét đến, lại cộng thêm tia chớp ngăn trở.

"Đáng chết!" Christine mắng nói, "Nếu ở bản đồ khác sẽ không để ngươi trụ quá mười phút!"

Cuối cùng hắn cũng bắt được một cơ hội, lưu loát tránh đi một súng, áp sát La Thành.

La Thành tức khắc bị hai đài cơ giáp tính áp bách cực lớn vây quanh, tình cảnh gian nan.

La Thành mặt không đổi sắc, giơ tay tiếp chiêu, khi không thể lui được nữa bèn triệu hồi cụ tượng hóa vũ khí, chém tới phía Christine, mặc kệ hiệu quả ra sao, La Thành nhanh chóng thu hồi đao.

Bởi vì đang ở trong biển lôi, cụ tượng hóa vũ khí cũng dẫn điện, mà một khi cụ tượng hóa vũ khí bị đánh trúng, bị tổn hại có thể trực tiếp dẫn đến việc tinh thần lực tiêu hao nhanh hơn.

Trước mắt Phương Trí Duy sáng ngời, bắt lấy khe hở thời gian ba giây thu hồi vũ khí của hắn, súng ly tử* bắn về phía La Thành. Christine hiểu ý, sau khi bị đao chém đến lay động một lát bèn nâng bàn tay to, kiềm chế không cho La Thành đào thoát.

*theo gg ca ca là súng ion, hẳn là súng phân ly nguyên tử hay j j đó.

Tức khắc, cánh tay phải cơ giáp La Thành liền bị ăn mòn một lỗ đen nhỏ bằng đồng xu. Tiêu chuẩn vũ khí cơ giáp chỉ có hai thanh súng laser có sẵn, súng ly tử của Phương Trí Duy là hắn dùng học phân đổi được, giờ khắc này cuối cùng cũng phát huy tác dụng.

La Thành thế nhưng định lấy tay không đoạt súng ly tử của hắn, Phương Trí Duy tâm cả kinh điều khiển cơ giáp nhảy ra xa. La Thành cười không đuổi theo mà nhanh chóng lui về phía sau, tuy cơ giáp bị thương nhưng cũng đã đột phá được vòng vây của hai người.

"Ba năm không gặp ngươi đã tiến bộ nhiều." Christine cắn răng, lạnh như băng nói.

La Thành giơ cánh tay, điều khiển cơ giáp dựng ngón giữa.

Christine ánh mắt hung ác nham hiểm, đối với bản thân chậm chạp không đánh bại được La Thành càng thêm bực bội, cơ giáp lập tức nhấc chân, đột nhiên theo đường cong công kích về phía La Thành.

Đối với Christine đột nhiên bão táp lao tới, La Thành cũng đã sớm có chuẩn bị.

Một đạo laser bỗng nhiên bắn trúng Christine, người công kích là Địch Cảnh trong suốt không có cảm giác tồn tại ở giữa không trung. La Thành bắt được cơ hội này, nghiêng người tránh đi Christine lao về phía Phương Trí Duy.

Bên kia, Kỷ Gia Duyệt thử hình cơ giáp ưu thế rất lớn, thân thể bé nhỏ linh hoạt chạy trên mặt đất, qua lại khıêυ khí©h bốn đối thủ. Lực công kích không lớn, nhưng có thể khiến đối thủ trở tay không kịp mà tan tác đội hình.

Mũi tên Trương Diêu Phong bây giờ căn bản không sử dụng được, đơn giản liền cận chiến.

Mập mạp tường đất không có lực công kích, nhưng đột nhiên trồi lên có thể cường ngạnh đẩy lui cơ giáp quân địch. Khi mập mạp phát hiện một cái trong đối phương không cẩn thận mà đυ.ng phải tia chớp, liền thích chơi người ta, hướng nào nhiều lôi điện liền đẩy hướng đó, là người có lựv công kích mạnh nhất trong cả ba.

Như vậy, ba người cũng có thể đánh với bốn người đối phương khó phân thắng bại, mà dựa theo thế cục trước mắt, thời gian càng dài, ưu thế bọn họ càng lớn.

Cục diện chiến đấu nhất thời lâm vào thế giằng co.

Khán giả thấy liền thích, nhiệt liệt mà thảo luận.

"La Sát quả nhiên là La Sát, lấy một địch hai mà không rơi xuống hạ phong!"

"Ta ta thấy hắn không kiên trì được lâu, nếu không có gì ngoài ý muốn hắn là Christine thắng."

Học sinh học viên quân sự Liên Bang tụ tập một chỗ, một người cười nói: "Cũng chỉ có cái La Thành này nhìn được, những người khác, chậc chậc. Hoa Đô Đại học rõ ràng xuống dốc, lại còn chống chế, thi đấu năm mươi năm liền đều bại bởi chúng ta, thật đúng là buồn cười a."

"Có cái gì đáng kiêu ngạo, lượng huấn luyện của trường quân đội chúng ta không phải bọn họ có thể so sánh, bọn họ thua là bình thường."

Bên cạnh có học sinh Hoa Đô Đại học không vui: "Các ngươi thì khác gì, nếu tính theo cá nhân, La Thành, Christine bọn họ có thể hạ gục một đống lớn các ngươi, ngươi thắng còn không phải dựa vào tiện nghi đoàn đội sao."

"Ha hả, chiến đấu chưa bao giờ là chuyện một người, phương pháp giáo dục trường các ngươi đi trật, sức chiến đấu cá nhân có mạnh đến đâu, giữa trăm triệu Trùng tộc cũng không nhặt về được cái mạng. Đoàn đội mới là căn bản. Nếu không tại sao trường học cái ngươi thi đấu năm nay lại dùng hình thức đoàn đội? Còn không phải do nhận ra sai lầm sao?"

Người Hoa Đô Đại học bị bật lại không nói được gì, rầu rĩ không vui.

"Thời cơ đánh vỡ cục diện bế tắc đã tới!"

Lực chú ý người xem lại một lần nữa bị thi đấu hấp dẫn, chỉ thấy sáu thân ảnh nhanh chóng tiếp cận chiến trường Christine cùng La Thành.

"Là ai?"

"Ta nhìn đến dẫn đầu người là Norman!"

"Là cái sinh viên năm nhất kia? Là đội năm nhất duy nhất lọt vào trung kết."

"Hỏi sao bọn họ lọt được vào trung kết, thành viên bên trong hầu như đều là những người ưu tú nhất năm nhất."

"Không biết bọn họ định xử lý thế nào với quyết đấu của các học trưởng."

Trong đấu trường, La Thành cùng Christine không hẹn mà cùng dừng lại, ở tình huống chưa phân rõ địch ta, tùy tiện hành động chỉ khiến người khác nhặt được tiện nghi.

"Các học trưởng hảo." Thanh âm thập phần có lễ phép.

Christine nhăn mi lại, không phải phải người hắn đợi.

Norman thao túng nhân hình cơ giáp chậm rì rì tiến lên, cách năm mét liền dừng lại, "Các học trưởng tại sao không tiếp tục? Chúng ta đang xem thích đến nghiện a."

Christine quay đầu hướng La Thành nói: "Nếu không, cùng nhau dạy dỗ tiểu học đệ?"

"Đồng ý." La Thành nói.

Norman ra vẻ sợ hãi lui về phía sau: "Quên đi, thành tích học tập của nhóm học đệ cũng không tệ lắm, không cần chỉ đạo. Đây là La Sát đi, ta ngưỡng mộ ngươi đã lâu, thật muốn nhìn đệ nhất nhân năm đó nhiều một chút."

Norman là đệ nhất nhân tân sinh tuyển chọn năm nay.

Christine mặt lộ vẻ vui mừng, thành toàn mà nói: "Ta đây đem chiến trường nhường cho các ngươi."

"A, học trưởng thật là xấu, đừng tưởng rằng ta tuổi trẻ liền ngốc." Norman không cao hứng, đối La Thành nói: "La Thành học trưởng, ngươi là người ta kính nể nhất, không bằng chúng ta cùng nhau đem cái chướng mắt này đuổi đi, sau đó chúng ta tới một hồi chân chân chính chính quyết đấu!"

Đôi mắt màu lam của La Thành nhìn chằm chằm Norman, nói: "Hảo a, ngươi trước."

"Nhưng là tất cả mọi người đều nói nhân phẩm ngươi thật không tốt, có thể nửa đường bán ta hay không "

"Sẽ."

Norman:......

"Bị học trưởng bán ta cũng nhận." Norman cười hì hì nói, thao tác cơ giáp tới gần La Thành.

La Thành âm thầm căng chặt thần kinh, bất động thanh sắc quan sát nhất cử nhất động của hắn trong máy rà quyết, chỉ cần một dị động sẽ bùng nổ.

Norman thật ra lại thành thành thật thật mà đến gần, đối đồng bạn nói: "Các ngươi cũng lại đây đi, có thể cùng học trưởng sóng vai chiến đấu thật khiến người ta cảm thấy vui vẻ."

Mập mạp xem đến răng đau, trong máy liên lạc nội bộ đối Kỷ Gia Duyệt nói: "Đây là cái soái ca kia ngươi nói? Sách, không hợp khẩu vị ta a, ta tương đối thích khổng võ hữu lực, có thể đem ta ôm vào trong ngực!"

Kỷ Gia Duyệt liếc mắt nhìn hình thể 250 cân* của hắn, nói: "Vậy hợp khẩu vị của ngươi hẳn nhân gian hiếm có."

*1kg tung của = 0.5kg VN

Ngoài miệng thì nói vui đùa, nhưng không một ai buông lỏng cảnh giác.

Nhìn năm cái đội viên Norman dần dần tiến đến, vô luận La Thành hay Christine đều tăng mạnh phòng bị, tuy rằng bọn họ là tân sinh năm nhất, nhưng đều là những người xuất sắc nhất trong đó.

Norman làm như không thấy bọn họ phòng bị, cười với La Thành: "Hiện tại có thể đuổi những gia hỏa làm phiền người đó đi a."

Christine cùng Phương Trí Duy bất động thanh sắc mà lùi về phía sau một bước, Christine cười ha hả nói: "Ta hiểu tâm tình học đệ, hai cái đệ nhất nhân cùng nhau đánh cờ, nhưng ngươi có hay không nghĩ tới kỳ thật hai người các ngươi quyết đấu là không công bằng?"

"Chỗ nào không công bằng?" Norman tò mò hỏi.

Christine nói: "Ngươi nghĩ xem a, La Thành đã học tập ba năm, ngươi một năm cũng chưa đến, so cùng hắn không phải quá có hại sao?"

Norman nghiêm túc nghĩ nghĩ: "Hình như là đúng nga."

"Để giảm bớt loại không công bằng này, chúng ta hẳn nên liên thủ trước làm La Thành tiêu hao một nửa tinh thần lực, sau đó ngươi lại cùng hắn quyết đấu là được rồi."

"Nói có đạo lý." Norman gật đầu, nói với đồng bạn: "Chúng ta đây đi hướng đối diện đi."

Sáu người cỏ đầu tường nhanh chóng chuyển hướng về phía Christine.

Không để Norman kịp sinh tâm tư khác, Christine lập tức thao túng cơ giáp công kích La Thành, cục diện chạm tay liền phỏng bị đánh vỡ, hai bên nhanh chóng lại lâm vào hỗn chiến.

Norman còn đang ở giữa, thấy cục diện như vậy nghiêng đầu nghĩ muốn đứng ngoài cuộc, nhưng Christine lúc này sao có thể để hắn bàng quan, kéo cuộc chiến với La Thành hướng sang phía hắn, Norman không thể không ra tay.

"Tam mắt oa, ngươi có ổn không! Ta sắp chịu không nổi rồi!" Trương Diêu Phong ngăn trở nắm đấm của ba người đối phương, cơ hồ bị ép lún sâu xuống đất.

"Nhanh." Địch Cảnh không ngừng nhắm mở con mắt thứ ba, không rảnh lo thứ khác, nếu không với tài ăn nói của hắn không thể để Christine dễ dàng bắt được Norman, tuy rằng trong đó cũng có ý muốn làm rối của Norman.

La Thành lúc này lấy một địch ba, Christine, Phương Trí Duy, Norman, không có cái nào dễ đối phó, cơ hồ bức La Thành đỡ trái hở phải.

Oanh, Phương Trí Duy mượn cơ hội vòng ra đằng sau La Thành, một quyền oanh kích.

La Thành thiếu chút nữa té sấp về phía trước, cắn răng một cái thuận thế nghiêng người, quét chân đá Norman một cái, nhưng lúc này Christine đã nâng súng, chuẩn bị xạ kích.

La Thành tính toán sẽ cố ngạnh chịu một thương tổn này.

Phịch một tiếng vang, bị thương không phải La Thành, tay cầm súng của Christine đột nhiên run rẩy, thiếu chút nữa không xong.

"Ai?" Christine lại giận lại kinh.

Ngay cả La Thành cũng kinh ngạc, lúc này còn ai có thể hỗ trợ a.

Là Diệp Tố.

Rất nhiều người đều thấy được là Diệp Tố nổ súng.

Trong khán phòng liền ồ lên: "Người này xuất hiện khi nào?"

"Ngươi có phát hiện hay không, hắn không sợ lôi?"

"Thật đúng là vậy!"

Cơ giáp Diệp Tố đi không nhanh không chậm, dần dần áp sát chiến trường, lôi điện tàn sát bừa bãi xung quanh hắn loáng lên, ngẫu nhiên đánh lên cơ giáp hắn, lại như trâu đất xuống biển, không có chút phản ứng nào.

"Sao ngươi lại tới đây?" La Thành cả kinh nói.

Diệp Tố: "Không bị giật, liền đi nhanh."

Đây đúng là cái mọi người đang nghi vấn.

Christine cùng Norman đột nhiên nhìn thấy một người đi lại giữa biển sấm sét cứ như tản bộ trong sân vắng đều có chút rụt rè, Christine thực ra biết một chút ít về Diệp Tố, nhưng trăm triệu không nghĩ tới hắn có thể miễn dịch lôi điện.

Người xem đều đang suy đoán.

"Chẳng lẽ hắn lúc trước giả đò? Giả heo ăn thịt hổ?"

Có người nhớ tới một màn Diệp Tố run rẩy lẩy bẩy lúc trước: "Vậy thì giả bộ quá giỏi đi, hơn nữa giả bộ cho chúng ta xem? Người bên trong đều nhìn không tới."

"Chẳng lẽ là... Yêu thích độc đáo?"

Người có thể nhìn ra một ít manh mối chỉ có vài cái.

Kỳ hiệu trưởng kinh ngạc nói: "Đứa nhỏ này......"

"Tinh thần lực thực thuần túy." Hàn Nghiệp tiếp lời, hai mắt đen nhánh như mực chớp động quang mang khác thường.

Tinh thần lực thuần túy đến trình độ nhất định sẽ có tính miễn dịch với lôi điện, đây là khái niệm nhà khoa học nhân loại rất sớm liền đưa ra, tựa như nước, nước càng tinh khiết tính dẫn điện càng kém, tinh thần lực cũng thế. Tuy nhiên đây chỉ là lý thuyết, tinh thần lực tột cùng cần phải thuần tuý đến mức nào mới có thể miễn dịch lôi điện, không ai biết trị số cụ thể. La Thành, Christine trong bản đồ Lôi Bạo tinh cũng không dám sử dụng cụ tượng hóa vũ khí, chính là vì cụ tượng hóa vũ khí do tinh thần lực tạo thành nên đồng dạng dẫn điện, chưa tổn thương được đối phương đã tự tổn thương chính mình.