Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tiên Tử, Xin Nghe Ta Giải Thích

Chương 26: . Ngươi Sao Vậy?

« Chương TrướcChương Tiếp »
Không khí trên vách đá dường như đông cứng lại vì lời nói của nam nhân mặc thanh sam kia.

Vì cái chết của nhị công tử mà rất nhiều người đã chết ở Đế Kinh.

Im lặng kéo dài.

Khuôn mặt anh tuấn của Từ Trường Ca lần nữa khôi phục lại sự ấm áp và dịu dàng ban đầu, cười nói:

“Chuyện của Trường Thiên ta giao cho các vị lo liệu, sau này Trường Ca ta nhất định sẽ thành thật kể rõ với cha ta về công lao khó nhọc của các vị.”

Giọng nói vừa dứt, Từ Trường Ca lần nữa chắp tay hành lễ với đám người ở dưới, sau đó hắn và cái đầu cự mãng hóa thành một đạo lưu quang, bay về bầu trời phía tây.

Một giọt nước trong vắt từ từ rơi xuống theo nhũ đá trên đỉnh hang.

“Tích tắc.”

Nước nhỏ giọt vào trong ao nước phía dưới, tạo nên những làn sóng lăn tăn lan tỏa trên mặt nước, trong sự tĩnh lặng này, tiếng nước nhỏ giọt trong veo vang lên rất rõ ràng.

Không biết đã bất tỉnh trong bóng tối này bao lâu, ý thức dần dần tràn vào cơ thể giống như dòng nước trong vắt chảy vào một dòng suối.

Mí mắt Hứa Nguyên khẽ nhúc nhích, một lát sau, chầm chậm mở ra.

Có vẻ như do đã hôn mê lâu ngày nên gây ra tình trạng mất tập trung tạm thời, hắn vẫn chưa thể nhìn rõ hoàn cảnh mờ ảo trước mặt.

Trong sự yên tĩnh, bỗng nhiên một thanh âm nữ nhân nhẹ nhàng vang lên ở bên cạnh:

“Ngươi đã tỉnh.”

“Ừ.”

Hứa Nguyên vô thức nhỏ giọng đáp lại, tầm nhìn mờ mịt cũng dần dần tập trung và nhìn rõ người vừa nói.

Nhiễm Thanh Mặc nghiêng người, lặng lẽ ngồi xếp bằng bên cạnh hắn.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, hơi ấm từ cơ thể đối phương có thể mơ hồ cảm nhận được xuyên qua lớp y phục.

Hắn cảm thấy hơi kỳ lạ, không hiểu tại sao Nhiễm Thanh Mặc phải ngồi gần như vậy.

Những suy nghĩ trì trệ bắt đầu dần dần di chuyển, Hứa Nguyên chậm rãi ngồi dậy.

Sau đó, hắn chợt nhận ra đối phương ngồi gần như vậy là vì hắn vẫn đang nắm chặt không buông cổ tay mảnh khảnh của đối phương.

Hắn nắm chặt đến nỗi trên cổ tay trắng nõn của nàng hiện lên mấy vết đỏ.

Khi những ký ức lúc trước ùa về trong tâm trí, Hứa Nguyên nhớ ra đây chính là nỗi ám ảnh của hắn trước khi hôn mê.



Với cái vận may chỉ có ba phần của mình, ngay cả khi hôn mê hắn cũng không dám buông Nhiễm Thanh Mặc ra.

Nhưng bây giờ hắn đã vào động chính xác, Hứa Nguyên buông người bên kia ra, xoa xoa điểm ở giữa lông mày nhẹ nhàng giải thích:

“Xin lỗi, ta không cố ý.”

Nhiễm Thanh Mặc lắc đầu, khuôn mặt trong trẻo xinh đẹp nhìn vào mắt Hứa Nguyên:

“Cảm tạ.”

Lời cảm ơn của nàng rất chân thành và nghiêm túc.

Nhưng Hứa Nguyên lại có chút bất ngờ trước lời cảm ơn không thể giải thích được từ nàng.

Hắn không hiểu tại sao.

Nhưng sau khi suy nghĩ một lúc, hắn lập tức cảm thấy nhẹ nhõm.

Tảng băng lớn trước mặt không biết rằng muốn tiến vào động này cần có mấy thứ vô hình như là vận may.

Có lẽ trong mắt nàng, bởi vì hắn hôn mê kéo nàng nên nàng mới có thể bình an vô sự đi vào động này.

Nghĩ đến đây, Hứa Nguyên cũng không có ý định giải thích.

Loại hiểu lầm tốt đẹp này cứ để nó tiếp tục, ha ha.

Mỉm cười nhẹ nhàng, Hứa Nguyên ngước mắt lên nhìn người bên kia:

“Nhiễm cô nương.”

Mắt thường cũng có thể thấy được Hứa Nguyên đột nhiên sững sờ.

“...”

Nàng, không có mạng che mặt.

Tấm mạng che màu đen mà nàng mang theo suốt đường đi có lẽ đã rơi ra khi nàng rơi khỏi vách đá.

Đây là lần đầu tiên Hứa Nguyên nhìn thấy dung mạo nàng mà không có tấm mạng che mặt màu đen kia.

Khi mấy thứ được miêu tả trong sách chuyển sang góc nhìn chính mình, vẻ đẹp được miêu tả bằng mấy từ ngữ đầy cảm xúc kia lúc này giống như thật nông cạn trước vẻ đẹp thật sự của nàng.

Hứa Nguyên thu liễm tâm tư, khẽ mỉm cười lắc đầu.

Khó trách mấy cuốn tiểu thuyết kia luôn miêu tả nữ chính giống như thần tiên, đến bây giờ hắn mới thật sự hiểu được.



Đôi mắt trấn tĩnh trở lại, Hứa Nguyên nhìn đôi mắt xinh đẹp của nàng, nhẹ nhàng nói:

“Nhiễm cô nương, hai chữ cảm tạ này là thứ vô giá trị nhất trên đời này.”

Nói xong Hứa Nguyên quỳ trên mặt đất đứng lên, nhìn chằm chằm vào nàng mỉm cười:

“Chúng ta có thể sống sót, vậy nên ta đã thắng cược, ngươi bây giờ nợ ta một ân huệ.”

Nhiễm Thanh Mặc hơi ngẩng đầu lên, im lặng một lát sau đó đáp:

“Được.”

Dừng một chút, nàng nhẹ nhàng hỏi:

“Ngươi muốn ta làm gì?”

Nghe đối phương nói, Hứa Nguyên khẽ mỉm cười:

“Cứ để đó trước đi, hiện tại chưa cần ngươi làm gì cho ta.”

Nơi này tựa hồ là một cái hang động, vách trong hang gắn một vài hạt châu màu trắng, phát ra ánh sáng yếu ớt, có chút giống như ngọc dạ minh châu trong lời đồn, hơn nữa nhờ những ánh sáng này, Hứa Nguyên quả thực có thể nhìn thấy bảy tám phần cảnh vật bên trong hang động.

Cái hang này không lớn lắm, dùng đơn vị đo lường của đời trước mà nói thì hang động chỉ rộng khoảng chừng hai mươi mét vuông.

Một cái hồ nước nhỏ và một chiếc giường tròn bằng ngọc có đường kính tầm một thước đặt ở đây.

Nhìn thấy cảnh này, Hứa Nguyên hơi nhíu mày.

Kích thước của hang động và sự xuất hiện của chiếc giường và hồ nước kia không vượt quá mong đợi của hắn.

Nhưng, tại sao chiếc rương lớn bằng vàng bên cạnh giường lại bị biến mất?

Tất cả những thứ đáng giá trong hang động này đều được lưu trữ trong chiếc rương kho báu kia!

“Ngươi sao vậy?”

Nhiễm Thanh Mặc dường như nhận ra sự bất thường trong khí tức của hắn, giọng nói lanh lảnh nhẹ nhàng vang lên.

Hứa Nguyên thu lại tâm trí, điều hòa hơi thở sau đó thản nhiên trả lời:

“Không có gì? Ta chỉ phát hiện ra trí nhớ của mình hình như có chút vấn đề.”

“Ồ.”

Nhiễm Thanh Mặc cũng không tiếp tục truy hỏi, quay lại ngồi xếp bằng nhắm mắt điều chỉnh khí tức.
« Chương TrướcChương Tiếp »