Chương 4

Edit: Sunlia

Nàng vội vàng vọt tới mép giường của Vũ Văn Ung, nhìn Vũ Văn Ung sắc mặt tái nhợt, hôn mê không tỉnh, hạ giọng khóc ròng nói: “Vũ Văn Ung! Vũ Văn Ung chàng tỉnh đi! Mấy ngày hôm trước còn tốt, như thế nào chỉ chớp mắt đã thành cái dạng này!”

Vũ Văn Ung vẫn không có phản ứng, Nguyên Thanh Tỏa lôi kéo tay hắn tiếp tục nói: “Ung, thực xin lỗi, là ta quá ích kỷ! Ta không nên chỉ lo cảm thụ của riêng mình! Lại làm cho chàng nhận thống khổ như vậy! Chàng tỉnh lại, ta đi theo chàng! Chàng đi đâu! Ta liền đi nơi đó!” Đem tay của Vũ Văn Ung vỗ ở chính mình trên mặt, Nguyên Thanh Tỏa khóc đến không kềm chế được.

Bỗng nhiên cảm giác không đúng, đôi tay này! Không phải là tay của Vũ Văn Ung! (#Sun: Nam chính gian quá ==”)

Nguyên Thanh Tỏa sợ tới mức ném cái tay kia xuống, gắt gao nhìn chằm chằm người nằm này, bỗng nhiên người nọ thế nhưng ngồi dậy, cười ha ha: “Quả nhiên người hiểu biết Hoàng Thượng nhất vẫn là nha đầu, dưới bầu trời này có thể phân biệt ra Hoàng Thượng thật giả, ta xem cũng chỉ có nha đầu ngươi!”

Nguyên Thanh Tỏa tinh tế cảm giác giọng nói của hắn, bất giác cả kinh kêu lên: “Hương Vô Trần!”

Hương Vô Trần thuận tay xé xuống mặt nạ: “Nha đầu, nhiều năm không thấy, ngươi vẫn thông tuệ như vậy.”

Lúc này ngoài trướng một người đi vào, Thanh Tỏa quay đầu nhìn lại, là Vũ Văn Ung!

“Chàng!”

Ngón trỏ Vũ Văn Ung dừng trên môi củanàng, ngăn cản nàng tiếp tục nói tiếp: “Đừng trách ta, ta biết, chỉ có như vậy, nàng mới có thể tới gặp ta.”

Lôi kéo tay của Thanh Tỏa, Vũ Văn Ung thâm tình nhìn Thanh Tỏa: “Ta tinh tế nghĩ tới lời mà nàng nói ngày ấy, nàng nói đúng, nàng không thích hợp hoàng cung, ta về sau không bao giờ sẽ bức ngươi trở về.”

“Vũ Văn Ung…”

“Nàng không quay về, đã nói lên ta cũng sẽ không trở về, ta đã từng đáp ứng nàng, đợi thời cơ chín mùi, ta sẽ đem thiên hạ giao cho một người tin được, đến lúc đó nàng ta hai người, à không, bây giờ còn có Tẩu phu nhân nữa, chúng ta ba người cùng nhau sống từng ngày.”

Nguyên Thanh Tỏa trừng lớn hai mắt: “Chàng điên rồi! Bây giờ sao có thể tính là thời cơ chín mùi! Chàng không thể làm như vậy!”

“Không, bây giờ là thời cơ chín mùi nhất, chỉ có ở bên ngoài, ta mới có thể đi thần không biết quỷ không hay, ta đã là đem bố trí kế hoạch kế tiếp đều nói cho Vô Trần, Đột Quyết hấp hối giãy giụa, mới có thể nghĩ đến biện pháp đoạt lương thảo của ta, lại nói có Vô Trần ở, ta đều yên tâm.”

Hương Vô Trần nói tiếp: “Ai, Hoàng Thượng, cũng đừng nói lời này, ta ngửi thấy được hương vị của nhà giam.”

“Vô Trần, chúng ta đã định sự tình, không được đổi ý.” Vũ Văn Ung nắm chặt tay của Thanh Tỏa.

Vẻ mặt của Thanh Tỏa nghi hoặc: “Các ngươi rốt cuộc định cái gì rồi? Không được gạt ta!”

Vũ Văn Ung nói kế hoạch, giống như thấy được tương lai vui sướиɠ của mình và Thanh Tỏa: “Bây giờ người trong thiên hạ đều đã biết Vũ Văn Ung được bệnh nặng, chờ chúng ta đi rồi, Vô Trần sẽ giả thành bộ dạng của ta, chết giả, lại tìm cơ hội thoát thân, tiếp theo ta sẽ làm di chiếu, quốc sự tạm thời do Vô Trần quản lí, thiên hạ này, cũng chỉ giao cho hắn, ta mới yên tâm nhất.”

“Cái gì! Chàng thế nhưng, chàng thế nhưng!” Nguyên Thanh Tỏa không thể tin được cái này cái gọi là kế hoạch, này quá điên cuồng!

Vũ Văn Ung lắc đầu: “Việc này ta đã quyết định, không chấp nhận nàng có một chút phản bác, dù nàng không đồng ý, lại chạy trốn lần nữa, ta cũng sẽ rời đi hoàng cung, thẳng đến lúc tìm được nàng mới thôi!”

Nguyên Thanh Tỏa nhìn Vũ Văn Ung, lúc này tâm tình đã không thể dùng hai chữ cảm động tới hình dung: “Không, ta nguyện ý, ta nguyện ý đi theo chàng, nửa đời trước của chúng ta đã vì quá nhiều người mà sống, cũng mất đi quá nhiều vật! Tuổi già nên cho chúng ta ích kỷ một lúc đi!” Nàng gắt gao ôm Vũ Văn Ung, giống như ôm lấy toàn thế giới!

Một tay Vũ Văn Ung ôm Thanh Khóa, một tay ấn nàng đầu, ấn tiến vào trong l*иg ngực của mình, Thanh Tỏa đồng ý, việc này cũng có nghĩa, hạnh phúc mà mình yên lặng vẽ ở trong lòng đã đến.

Hương Vô Trần nhìn bộ dáng hai người này, bất đắc dĩ lầm bầm lầu bầu: “Ai, ta nói ta ngửi thấy được hương vị của nhà giam, hai người các ngươi thật là hạnh phúc.”

Vũ Văn Ung buông Thanh Tỏa ra: “Vô Trần, sự tình lần này sớm không thể dừng lại, ta nghĩ giờ phút này nên lên đường.”

Hương Vô Trần thở dài: “Hoàng Thượng, ta có phải sẽ không được gặp lại ngài và nha đầu không.”

Vũ Văn Ung đi đến bên người Hương Vô Trần, hai người nắm tay như thân huynh đệ: “Vô Trần, ta Vũ Văn Ung cuộc đời này có ngươi là huynh đệ, đủ rồi!”

Nguyên Thanh Tỏa nhìn hai người, mỉm cười.

Không biết đây là lúc nào, cũng không biết bây giờ thời tiết như thế nào, tóm lại, là ở bên một cái hồ mỹ lệ, Tử Mị ngồi xổm bên hồ nước dùng cục đá ném về hướng hồ nước, chơi vui vẻ vô cùng, cách đó không xa Nguyên Thanh Tỏa và Vũ Văn Ung nắm tay tản bộ, đi đến bên cạnh một cọc cây thấp ngang eo, Vũ Văn Ung thừa dịp Thanh Tỏa không chú ý, một chút đem nàng ôm lên ngồi, hắn vóc dáng cao, hai tay chống cọc cây hai bên, thân mình về phía trước tìm tòi, vây quanh Thanh Tỏa hơn phân nửa vòng, Thanh Tỏa bất thình lình bị tư thế ái muội làm đỏ bừng mặt: “Chàng, chàng làm gì! Mau buông ta xuống!”

Nhìn bộ dáng thẹn thùng của nàng, Vũ Văn Ung không nhịn được cảm thấy tâm động, nhanh chóng hôn lên môi của nàng một cái: “Như thế nào, nàng sớm đã là thê tử của ta, còn thẹn thùng sao?”

Hai người càng ngày càng gần, Thanh Tỏa thậm chí còn cảm thụ được hơi thở của hắn, nàng vòng lấy cổ hắn, chống cái trán của hắn cười khẽ.

Giờ phút này Vũ Văn Ung cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới: “Thanh Tỏa, Thanh Tỏa.”

“Sao thế?”

“Không có việc gì, chỉ là muốn gọi nàng một chút, ta muốn đem tên không thể gọi lên mấy năm nay, đều bổ sung trở về.”

Thanh Tỏa nhìn đôi mắt của hắn, chậm rãi, hôn môi hắn thật sâu, hắn cảm nhận được nàng thiệt tình, nhắm mắt lại, thâm tình đáp lại.

“Thanh Tỏa, ta nói rồi, việc ta đáp ứng nàng đều sẽ không thất bại, ta làm được.”

“Ta không tin trời, không tin đất, chỉ tin chàng.”

Hoàn chính văn.