Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi

Chương 24: Đối mặt thôi

« Chương TrướcChương Tiếp »
"ăn cơm thôi!", Lâm Mỹ Cơ gắp cho Diệp Tần Phong một ít cá chép "dì đích thân vào bếp đấy!"

"thật sao?", Diệp Tần Phong vui vẻ mỉm cười, cảm thấy thật ngưỡng mộ Ân Thiên Vũ, vì hắn có một gia đình thật tốt.

"ưm, con ăn thử xem!", Lâm Mỹ Cơ gắp thêm chút cải xào để cậu ăn kèm với cá.

"ngon thật đấy! Cám ơn dì!", Diệp Tần Phong ăn có vẻ rất ngon miệng.

Tuy nhiên Ân Thiên Vũ lại thấy có chút gì đó không đúng lắm, nhưng cũng không lên tiếng, cứ ngồi quan sát Diệp Tần Phong.

"chú và dì cũng ăn đi ạ!", Diệp Tần Phong gắp lại vài món cho hai vị trưởng bối, nhất cử nhất động đều là lễ phép tôn trọng.

"được!", Ân Kiến Hạo cười đáp trả, trên mặt không có gì gọi là không vui cả.

Bữa ăn trôi qua trong không khí vui vẻ, chẳng có gì ngượng ngùng hay cứng nhắc. Chỉ có điều, Diệp Tần Phong vô ý để nước đổ lên người mình nên xin phép vào phòng vệ sinh một lát. Ân Thiên Vũ cũng kiếm cớ đi theo.

"Tần Phong!!", Ân Thiên Vũ gõ cửa phòng vệ sinh, giọng nói có chút gấp gáp "Tần Phong em có làm sao không đấy?"

Diệp Tần Phong không trả lời, càng khiến cho Ân Thiên Vũ sốt ruột hơn.

"Tần Phong!!! Tần Phong!!", Ân Thiên Vũ lại gõ cửa lần nữa.

Sau một hồi lâu, rốt cuộc cửa mở, Ân Thiên Vũ hốt hoảng khi thấy sắc mặt Diệp Tần Phong bơ phờ, còn có vẻ mệt mỏi, hai mắt ướt đẫm trong cực kì không ổn.

"em làm sao vậy?" Ân Thiên Vũ vội đỡ lấy cậu.

"đau...!", Diệp Tần Phong thì thào, sau đó ngất đi, tay trái còn cấu chặt lấy bụng mình.

"Tần Phong! Này... Tiểu Phong!!" Ân Thiên Vũ giống như ngồi trên đống lửa, tức tốc bế Diệp Tần Phong lên rồi chạy thẳng ra ngoài.

"có chuyện gì vậy?" Lâm Mỹ Cơ nhìn thấy giật cả mình, vội chạy theo sau.

"ba mẹ, con đưa Tần Phong đến bệnh viện trước, con sẽ giải thích với hai người sau!"

Nói rồi Ân Thiên Vũ nhanh chóng đặt cậu vào xe, lập tức ấn ga đến bệnh viện.

Đương nhiên Lâm Mỹ Cơ sẽ không ở nhà chờ tin, ngay sau đó cũng thúc dục Ân Kiến Hạo chở mình đi theo hai đứa trẻ kia.

"Thiên Cát, em mau đến bệnh viện đi!" Ân Thiên Vũ vừa lái xe vừa gọi cho em trai mình.

[Tần Phong có chuyện gì sao?]

"ngất rồi, mau đến đi!"

[được rồi!]

Ân Thiên Cát vừa nhận điện thọai xong cũng gấp rút lao ra ngoài, bỏ mặc nam nhân ngồi đối diện.

"Thiên Cát, sao vậy?" nam nhân kéo tay cậu lại.

"có việc"

Ân Thiên Cát chẳng nhiều lời làm gì, đến bệnh viện mới là chuyện quan trọng nhất.

"Ân Tổng?" y tá thân cận của Ân Thiên Cát rất nhanh đã nhìn thấy Ân Thiên Vũ, vội vã chạy đến "có chuyện gì sao?"

"tôi cần đến phòng riêng của Thiên Cát!", Ân Thiên Vũ bế Diệp Tần Phong từ trong xe ra, hướng thẳng lên tầng 7 của bệnh viện.

Rất nhanh sau đó Ân Thiên Cát cũng tới, căn dặn y tá kia một số chuyện cấp thiết rồi phi nhanh đến chỗ cũ.

"sao lại ngất?", Ân Thiên cát chạy thụt mạng đến phòng riêng của mình, chưa kịp thở đã lấy ống nghe ra đi đến chỗ Diệp Tần Phong.

"không biết, lúc nãy ăn cơm ở nhà mẹ, sau đó chạy vào phòng vệ sinh một lúc lâu mới chịu ra, dường như còn đau bụng!" Ân Thiên Vũ nhớ lại chuyện ở nhà.

"sao lại nóng thế này?" Ân Thiên Cát cau mày, nhìn cơ thể Diệp Tần Phong đều đỏ ửng cả lên.

Ân Thiên Vũ căng thẳng đến nỗi tim cũng không dám đập mạnh.

"Tần Phong làm sao thế?"

"dị ứng sao?" Ân Thiên Cát nghiêm túc xem xét, sau đó liền mở tủ bên cạnh lấy ống thở, hai mắt không rời khỏi máy đo huyết áp và nhịp tim.

Ân Thiên Vũ sợ đến tái mặt, nặng đến mức phải sử dụng ống thở sao?

Ân Thiên Cát làm mọi cách, tận lực cứu người.

Cũng may là không sao, suýt nữa thì tim của hai anh em họ cũng ngừng đập.

"không sao rồi, cho Tần Phong uống mấy viên thuốc này nữa sẽ ổn thôi!"

"Tần Phong bị sao vậy?", Ân Thiên Vũ nhận lấy thuốc, vừa rót nước vừa hỏi.

"dị ứng, rất nghiêm trọng đó!" Ân Thiên Cát tháo ống nghe xuống "anh ấy không biết mình không thể ăn bao tử cá sao?"

"bao tử cá?" Ân Thiên Vũ nhíu mày, ban nãy hình như mẹ còn chính tay gắp cái đó cho cậu ăn, còn nói đây là thứ ngon nhất.

Là em không biết hay cố tình ăn vậy?

"may là đưa đến đúng lúc đấy!"

"không thì sao?"

"thì sau này đứa bé sẽ có di chứng!", vẻ mặt Ân Thiên Cát cực kì tối tăm "hoặc nặng hơn... là sảy thai!"

Quả nhiên Ân Thiên Vũ nghe xong tâm trạng liền tụt xuống âm vô cực.

Nhưng ngoài hắn ra, còn có thêm hai người nữa hoàn toàn bị chấn động.

"CÁI GÌ CƠ?"

Ân Kiến Hạo và Lâm Mỹ Cơ vừa lúc đứng ngoài cửa đã nghe hết, họ như không tiếp thu được những gì mình vừa nghe thấy.

Sao có thể được?

"hai đứa vừa nói gì thế? Đứa bé gì? Sảy thai gì?" Lâm Mỹ Cơ không thể nào hiểu được vấn đề mà hai đứa con trai mình đang nói.

"ba, mẹ...?" Ân Thiên Cát giật mình, suýt chút nữa là tim văng ra ngoài rồi.

Ân Thiên Vũ tương đối bình tĩnh hơn một chút, vì căn bản là chuyện này không thể giấu được, chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi!

"giải thích cho mẹ nghe xem!", Lâm Mỹ Cơ ngồi trước mặt Ân Thiên Cát, hồi hộp hơn bao giờ hết.

Ân Thiên Cát liếc nhìn anh trai mình.

Ân Kiến Hạo không phải kẻ ngốc, vì thế bước đến đối diện với Ân Thiên Vũ, trầm giọng "nói đi!"

"hai người để con cho tiểu Phong uống thuốc trước đã!" Ân Thiên Vũ mang nước và thuốc đến bên giường Diệp Tần Phong, cẩn thận cho cậu uống thuốc.

Diệp Tần Phong sợ đắng, vì thế bị thuốc trong miệng là cho tỉnh dậy. Đầu óc quay cuồng một hồi lâu mới thanh tĩnh được.

"em bị sao vậy?", Diệp Tần Phong đưa tay day day thái dương của mình.

"dị ứng!" Ân Thiên Vũ lau đi mồ hôi đang túa ra trên trán của cậu, ôn nhu trả lời.

"sao?" Diệp Tần Phong bất ngờ, sao mình có thể dị ứng?

"em không biết mình không thể ăn bao tử cá sao?" Ân Thiên Vũ nhíu mày.

Diệp Tần Phong lắc đầu, hoàn toàn không biết việc này mà.

"thôi, không sao rồi! Sau này phải chú ý một chút, biết không?" Ân Thiên Vũ không nỡ lớn tiếng với cậu, dù sao Tần Phong cũng không biết mình dị ứng với thứ này.

"ân!", Diệp Tần Phong gật đầu, lại nhớ đến cơn đau dữ dội khi nãy, lo lắng nhìn Ân Thiên Vũ, lắp bắp từng chữ "không... nó không sao chứ?"

"không sao, may là đến đây kịp!" Ân Thiên Vũ mỉm cười nhìn cậu.

Lúc này Diệp Tần Phong mới thả lỏng, thở ra một hơi.

Bỗng nhiên Lâm Mỹ Cơ và Ân Kiến Hạo bước đến bên giường, khiến Diệp Tần Phong giật thót tim.

"dì, chú..."

"tiểu Diệp không sao rồi, không cần lo!", Lâm Mỹ Cơ nhẹ giọng, tay vỗ nhẹ lên vai cậu như thể không có chuyện gì xảy ra "con nghĩ ngơi đi!"

"hai đứa ra ngoài với mẹ!", nói xong liền quay sang trừng mắt hai đứa con của mình.

"dì..." Diệp Tần Phong vội gọi bà lại, cảm giác mọi chuyện đã không thể giấu được nữa, thôi thì đối mặt vậy, không thể như lần trước để Ân Thiên Vũ gánh vác một mình được "hay là để con nói với dì đi!"

Ân Thiên Vũ nhìn Diệp Tần Phong.

Diệp Tần Phong chỉ khẽ gật đầu.
« Chương TrướcChương Tiếp »