Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi

Chương 42: Qua rồi

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Hàn Quân!" Ân Thiên Cát hốt hoảng nhìn hắn bị đánh ngất, trong lòng không khỏi hẫng đi vài nhịp.

"mang người đi! Động tác nhanh một chút!" một bóng người lạ lẫm bước ra từ phía sau đám người đang giữ Tống Hàn Quân, trầm giọng ra lệnh.

"dạ." bọn thuộc hạ có vẻ rất nghe lời người này, dường như ngoài Trịnh Tú Quân ra, thì gã chính là kẻ thứ hai nhúng tay vào việc này.

Ân Thiên Cát nhíu mày nhìn người này, đây không phải anh họ của Tống Hàn Quân sao?

Đám người lục tục cấp tốc mang Tống Hàn Quân sang một chiếc ca nô khác, dự định sau khi đưa Ân Thiên Cát đi sẽ trực tiếp đem đại thiếu gia về Tống gia giao cho phu nhân. Bất quá sự việc lại phát sinh theo một hướng khác ngoài tầm kiểm soát.

Tống Hàn Quân lại mơ màng cựa quậy, cảm giác như không ai có thể đánh gục được hắn. Từng trận đau nhức đánh mạnh vào bã vai của hắn, nhưng vẫn không thể khiến hắn yên phận cam chịu bị khống chế như vậy. Nhân lúc đám thuộc hạ lơ là nghĩ rằng hắn đã ngất liền vung tay đem vài người xung quanh quăng xuống biển lần nữa.

Gã đàn ông kia thực sự không ngờ tới hắn vẫn còn tỉnh, nhất thời chỉ biết đứng nhìn.

Tống Hàn Quân sau khi đoạt lấy gậy từ một tên thuộc hạ, hùng hùng hổ hổ hướng về phía kẻ vừa ra lệnh kia, hai mắt đỏ ngầu giận dữ. Cũng chính vì nhìn thấy gã, Tống Hàn Quân mới mất tập trung bị đánh sau lưng như vậy.

"ngay cả anh cũng muốn quản tôi? Đinh thiếu gia cũng thật rảnh rỗi."

Đinh thiếu gia, Đinh Kiệt, con trai thứ của Đinh Nhất Vũ, tức là anh rễ của Trịnh Tú Quân. Quan hệ anh em họ vốn đã không tốt lắm, mỗi lần gặp mặt đều là lời qua tiếng lại, không mấy thuận hòa.

Định Kiệt không trả lời hắn, chỉ nhếch môi đắc ý, như thể giây tiếp theo chính hắn phải ngã quỵ trước chân mình.

Đám người canh giữ Ân Thiên Cát hơn một nửa trong lúc Tống Hàn Quân vùng dậy đã chạy đến muốn áp chế hắn, nhưng kết quả đều bị đập một trận, nằm thoi thóp dưới sàn, hiện tại chỉ còn lại ba người cẩn thận trông coi, nếu lần này còn để Ân Thiên Cát thoát, xem ra cái mạng này cũng không cần thiết giữ nữa...

"Hàn Quân!!! Phía sau, Hàn Quân!!!" Ân Thiên Cát giãy giụa gào thét, kích động đến mức quên đi vết thương trên cổ mình.

Ân Thiên Cát cố sức vùng vãy khiến ba kẻ nọ chật vật, cuối cùng vô tình thoát được gông giữ, lao về phía hắn.

Tống Hàn Quân bị Ân Thiên Cát đẩy mạnh, ngã sang một bên. Lúc mở mắt ra đã thấy cậu đè lên người mình, mặt trắng toát không còn chút máu, một tay cấu chặt bụng, tay còn lại chống đỡ trên sàn.

"Cát nhi!"

Máu tươi từ trên lưng Ân Thiên Cát ào ào chảy xuống, loang lỗ khắp sàn.

"con..." Ân Thiên Cát thậm chí không thể nói hết câu đã kiệt sức, cả người ập lên Tống Hàn Quân.

Tống Hàn Quân vươn tay sờ trên lưng cậu, hai mắt trợn tròn, sợ hãi đến rung rẫy. Vết thương vừa dài vừa sâu, miệng vết thương sần sùi, hở ra ghê rợn khiến tim hắn như chết lặng.

Hắn ngước nhìn thanh sắt trên tay kẻ nọ, hận ý dâng tràn, ngay lúc này hắn chỉ muốn gϊếŧ người, gϊếŧ người... và gϊếŧ người.

Bất quá Đinh Kiệt sẽ không để hắn vùng dậy lần nữa, trực tiếp ra lệnh cho thuộc hạ, dùng roi điện để hắn bất tỉnh.

____một tháng sau____

Chớp mắt Ân Thiên Cát đã nằm trên giường bệnh suốt một tháng, không thể cử động cũng không thể nói chuyện, chỉ có thể mở mắt đờ đẫng nhìn trần nhà.

"Thiên Cát!" một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên, nghe có chút đau lòng.

Ân Thiên Cát khẽ nghiêng đầu, xác định được đó là ai liền thu hồi tầm mắt, mệt mỏi khép mi.

Nữ nhân nọ đặt cốc sữa nóng xuống bàn bên cạnh, ngồi trên mép giường nắm tay cậu, thỏ thẻ "sao rồi? Hôm nay có tốt hơn không?"

Ân Thiên Cát gật đầu.

"uống chút sữa, được không?"

Lại gật đầu. Nhưng thần sắc chẳng khác gì người mất hồn cả.

Qua một lúc lâu, sau khi uống xong cốc sữa nóng, Ân Thiên Cát gắng gượng lên tiếng.

"chị..."

Ân Kiều đang loay hoay dọn dẹp vài thứ, nghe Ân Thiên Cát gọi mình liền ngây ngẩn, nước mắt bỗng chốc lăn dài trên gò má, vứt bỏ mọi thứ trong tay chạy đến bên giường.

"Thiên Cát, em vừa gọi chị đúng không?" cô sợ âm thanh mình vừa nghe được là ảo giác, nắm tay Ân Thiên Cát hỏi lại.

"chị..." Ân Thiên Cát yếu ớt lặp lại.

Ân Kiều vui mừng đến phát khóc. Cuối cùng đứa em trai cô nhất mực yêu thương đã hồi phục. Suốt một tháng qua Ân Kiều liên tục túc trực bên cạnh cậu, không một giây nào lơ là cả.

"chị ở đây, em còn đau không, lưng còn đau không?"

"không có, chị đừng khóc..." Ân Thiên Cát nhìn thấy chị vì mình mà lao tâm lao lực như vậy, đau lòng không thôi.

"được, không khóc." Ân Kiều gật đầu, tay tùy ý quẹt quẹt trên mặt.

"trôi hết phấn rồi..." Ân Thiên Cát cười cười nhìn cô.

"..."

"em đùa thôi, chị đừng giận!!"

Vừa tỉnh dậy đã đùa...

"chị, chị không nói cho anh và ba mẹ biết chứ?" Ân Thiên Cát không cười nữa, nghiêm túc nhìn cô.

"không có, họ đều nghĩ em cùng chị sang Pháp rồi!" Ân Kiều lắc đầu, mỉm cười nhẹ.

"ân..." Ân Thiên Cát gật gật đầu, lơ đãng đặt tay lên bụng mình.

Ân Kiều nhìn cậu, bất giác thở dài "sao lúc đó em không nói cho cậu ấy biết?"

"em định sau khi rời khỏi đây sẽ nói, nhưng Trịnh phu nhân..." mắt Ân Thiên Cát lại ngấn lệ, mọi thứ trước mắt cậu nhòe đi, không còn thấy rõ bất cứ thứ gì cả.

Ân Kiều xoay người ngồi song song với cậu, khẽ ấn đầu cậu vào vai mình, vừa thương vừa giận "bảo bối của chị sao phải chịu nhiều ủy khuất như vậy? Vì cậu ta đáng sao?"

Ân Thiên Cát vùi mặt vào vai cô, buồn bã không nói nên lời. Lúc biết mình có thai, cậu rung sợ biết bao... Cảm giác mình như một con quái vật vậy, nào biết Tống Hàn Quân có chấp nhận hay không. Hơn nữa nếu để Trịnh Tú Quân biết, bà ta sẽ còn làm ra chuyện động trời gì nữa chứ?

Nhưng qua rồi, tất cả đều qua rồi, đứa bé đã không còn, cả hai người cũng đã thực sự rời xa nhau, nhắc lại còn có ý nghĩa gì?

Lúc hôn mê, Ân Thiên Cát có mơ màng nghe thấy bác sĩ nói với Ân Kiều, cậu là trường hợp hiếm gặp, bất quá sau sự việc này, hẳn là sẽ không còn cơ hội có thể tự mình mang thai lần nữa... Hay nói đơn giản, chính là sau này Ân Thiên Cát sẽ sống như một người đàn ông thật sự, không còn lo lắng mình là dị vật khiến người ta sợ hãi nữa. Nghe thì có vẻ rất đáng mừng, nhưng tâm trạng cậu chùn xuống nặng nề, tâm tư đều rối bời cả lên...

Hắn có biết, mình đã mất đi một đứa con hay không?

___________

Mấy ngày qua do ta chạy đẹt lai... Chạy hoàn luôn một cái shortfic mới 😂😂 mọi người có rảnh qua đọc ủng hộ ta với nha, trong thời gian ta viết tiếp fic này a... Đó cũng là sinh tử văn, nhưng cổ trang í...
« Chương TrướcChương Tiếp »