Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tiểu Bảo Bảo Là Của Tôi, Em Cũng Là Của Tôi

Chương 5: Thật sự dám mang Willsuns đưa cho tôi sao?

« Chương TrướcChương Tiếp »
"anh muốn ăn thì cứ việc ăn, mặc kệ tôi!", Diệp Tần Phong vẫn một mực không ra ngòai.

"chưa đi làm đã không xem tôi ra gì rồi!!!", Ân Thiên Vũ bặm môi.

"....", Diệp Tần Phong không để ý, tự mình tiếp tục vùi vào chăn, thực chất chẳng hề chừa cho Ân Thiên Vũ một chút mặt mũi nào.

Người ngòai nhìn vào không biết còn tưởng Diệp Tần Phong mới là chủ căn nhà này.

"Tần Phong!", qua một lúc sau, Ân Thiên Vũ khẽ gọi.

".....", không có ai trả lời.

"Tần Phong đại thiếu gia...", Ân Thiên Vũ cảm giác giống như mình là cô người hầu xinh xắn mong manh đang ra sức gọi cậu chủ dậy.

Vẫn không có ai trả lời!

Ân Thiên Vũ quyết định đến kéo chăn một lần nữa, lần này lại rất dễ dàng.

"ngủ rồi?", hắn trợn tròn mắt.

Tôi đứng đây hạ mình nài nỉ cậu như thế mà cậu chẳng quan tâm, ngược lại còn ngủ rất ngon nhỉ!!?!!

Ân Thiên Vũ thở ra một hơi, cũng không phiền Diệp Tần Phong nữa, cẩn thận đắp chăn lại cho cậu rồi ra ngoài.

Khi Diệp Tần Phong ngủ dậy đã là 8 giờ tối, tay trái dụi dụi mắt vài cái rồi xuống giường, vào phòng tắm.

Lúc trở ra đã thấy trên bàn đặt một khay cơm nhỏ, hình như toàn mấy món cậu thích.

"aaa... Tần Phong thiếu gia tỉnh rồi sao?", một người hầu đúng lúc mang thêm nước ép vào "Ân thiếu gia đã ra ngoài, dặn dò tôi khi cậu thức dậy thì mang bữa tối cho cậu!"

"mấy món này ai nấu?", Diệp Tần Phong chỉ vào khay cơm trên bàn.

"dạ là Ân thiếu gia.", người hầu cung kính.

"ừ....", Diệp Tần Phong gật đầu "được rồi bác cứ nghỉ ngơi đi!"

"dạ!", người hầu cúi đầu, quay ra ngòai.

Diệp Tần Phong nhìn mấy món kia, đã lâu không được ăn!

Từ khi mẹ rời đi, đã không còn ai nấu cho cậu ăn nữa. Đôi lúc rất nhớ, rất muốn ăn, nhưng lại không sao tìm được.

Vì vậy hôm nay nhìn thấy, nhịn không được liền cầm đũa.

Diệp Tần Phong nhíu mày...

Tên họ Ân kia sao lại nấu hệt như mẹ vậy? Không phải khi còn trẻ lén lút đi học lỏm nghề đó chứ?

Mà không đúng, cậu ta làm sao biết được mẹ mình chứ.

Vừa ăn vừa nghĩ, chẳng bao lâu thức ăn cũng hết sạch.

Dù không biết tại sao Ân Thiên Vũ lại làm được như vậy, nhưng quả thật rất ngon, cảm giác như mẹ vẫn còn ở đây, không hề đi đâu hết.

Ăn xong, Diệp Tần Phong mang khay ra ngòai, muốn rửa chúng, lại bị bác người hầu ban nãy chặn lại "Tần Phong thiếu gia, để tôi làm là được!"

"không cần đâu, bác cứ đi nghỉ ngơi, mấy cái đĩa thôi mà!" Diệp Tần Phong từ chối.

"Tần Phong thiếu gia..."

"đi nghỉ ngơi đi!", cậu không kiên nhẫn, nhíu mày nhìn bác.

"dạ!", không thể lây chuyển được cậu, đành phải nghe lời.

Diệp Tần Phong mang khay vào phòng bếp, rửa rửa mấy cái rồi úp lên kệ bát.

Liếc nhìn đồng hồ thấy vẫn còn sớm, mới hơn 9 giờ, Diệp Tần Phong quyết định đi dạo một vòng.

Sân trước của khu biệt thự này rất lớn, nhưng ngọai trừ hồ cá cảnh ở bên trái ra thì cũng chỉ có mấy góc cây cổ thụ cao lớn, bên dưới đặt thêm một cái xích đu.

Đêm nay trăng rất tròn, sáng vô cùng. Diệp Tần Phong ngồi trên xích đu, đong đưa liên tục như một đứa con nít. Ngồi một lúc thấy chán, trên xích đu lại có sẵn cái gối nhỏ, vì thế liền ngả người nằm xuống, tay vắt lên trán, một chân duỗi thẳng gác lên tay vịnh của xích đu, chân còn lại thả dưới đất, một chút lại đẩy đẩy xuống nền cỏ cho xích đu đong đưa, miệng liên tục ngân nga giai điệu gì đó.

Đong đưa một lúc lại buồn ngủ, thϊếp đi lúc nào không hay.

"Tần Phong!", Ân Thiên Vũ giải quyết xong một số rắc rối cũng nhanh chóng về nhà, ai mà biết vừa về lại thấy Diệp Tần Phong tòn ten ngủ say trên xích đu.

Buồn cười chết được!

Nghe được ai đó kêu tên mình, Diệp Tần Phong mơ màng tỉnh lại, lần nữa nhìn thấy gương mặt phóng to của hắn, giật mình kêu to "ngô~~"

"cậu có cần xem tôi như ma vậy không?", Ân Thiên Vũ nghiến răng nhìn cậu.

"ai bảo anh tối rồi còn đứng đây dọa tôi!", Diệp Tần Phong liếc hắn.

"còn không phải cậu nửa đêm không vào phòng mà ngủ, chạy ra đây say giấc!!", Ân Thiên Vũ nhướng mày.

"tôi...", Diệp Tần Phong nhớ lại, vốn định ra đây dạo, không ngờ lại ngủ quên mất.

"được rồi vào nhà đi!" Ân Thiên Vũ gọi.

Hai người vừa vào trong, Diệp Tần Phong lại nhớ ra gì đó, liền gọi "này!"

"sao?", Ân Thiên Vũ quay đầu.

"kia... Mấy món kia, tại sao anh biết nấu?", Diệp Tần Phong không vòng vo.

Ân Thiên Vũ mỉm cười một cái, lại nhếch mép "bí mật!"

Diệp Tần Phong liếc hắn, không thèm hỏi nữa, liền tự mình về phòng.

Sáng hôm sau Diệp Tần Phong cùng Ân Thiên Vũ đến Willsuns, tây trang lịch lãm sang trọng, gương mặt ai cũng lạnh lẽo bức người khiến ai nhìn vào cũng căng thẳng.

"Tổng giám đốc!", nam trợ lí lần trước vội vội vàng vàng trong sự việc rắc rồi lại xuất hiện.

"gọi tất cả trưởng phòng đến phòng họp!", Ân Thiên Vũ ra lệnh.

Nam trợ lý đẩy đẩy gọng kính rồi chạy đi.

Phải nói lần này họp rất đột xuất, từ trên xuống dưới ai cũng có chút lo sợ, không biết mình có phạm lỗi gì hay không, nhỡ bị Ân tổng khiển trách thì quả thật...... Lại không có chuẩn bị tài liệu gì, làm sao đây?

Cả phòng họp đều đã đông người, rì rào tiếng bàn tán qua lại.

Bỗng chốt cửa chuyển động xoay vòng 180 độ, cả căn phòng đều im bặt.

...

...

...

"tổng giám đốc chút nữa sẽ đến!", Lăng Nguyên cười cười.

Mọi người đồng loạt thở ra một hơi, một cô gái trong đám đông oán trách "trợ lí Lăng aa~ cậu dọa tôi sợ sắp chết rồi đấy!"

Lăng Nguyên không đáp, chỉ cười tươi đi vào chỗ của mình.

Vài phút sau.

Chốt cửa lại lần nữa xoay vòng, cả phòng tiếp tục nín thở.

"may quá chưa trễ!!!", một nữ nhân vỗ vỗ ngực thở phào.

"trưởng phòng Liêu!!! Cô thật giống trợ lí Lăng nha!", lần này là Dương phó phòng bị dọa.

"ô?", Liêu Kỷ Vân trưng vẻ mặt vô tội.

"thôi bỏ đi bỏ đi, nhanh nhanh về chỗ!", Dương phó phòng xua tay, lười giải thích.

Ngay sau đó chốt cửa lại bị xoay thêm nửa vòng. Lần này tất cả đều nuốt nước bọt, nắm lấy tay nhau gồng mình.

Cảm giác như một giây sau sẽ bị IS khủng bố.

Kết quả, đúng là Ân Thiên Vũ.

Nhưng hôm nay theo sau lại có thêm một soái ca khác.

Mấy chị em tròn mắt nhìn Diệp Tần Phong, biểu tình như sắp không kiềm chế được nữa rồi.

Nhưng nhìn chưa được bao lâu lại bị ánh mắt sắc lạnh của Ân Thiên Vũ quét qua, vì vậy tất cả đều tự giác thu hồi sự thèm khát của mình.

"hôm nay họp đột xuất như vậy, là tôi muốn thông báo cho mọi người biết quyết định bổ nhiệm vị trí phó tổng giám đốc của Willsuns!", Ân Thiên Vũ ngồi vắt chân khí thế ào ào tuyên bố.

Mọi người bên dưới đều bị bất ngờ, nhìn nhau rối rắm.

"Diệp Tần Phong từ nay sẽ đảm nhiệm chức vụ phó tổng giám đốc! Đồng thời những lúc tôi đi công tác không có mặt, mọi việc sẽ hoàn toàn giao cho cậu ấy làm chủ!", Ân Thiên Vũ cao giọng phân phó.

Diệp Tần Phong có chút ngoài ý muốn, vô thức nhìn Ân Thiên Vũ.

Thật sự dám mang Willsuns đưa cho tôi sao?
« Chương TrướcChương Tiếp »