Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tiểu Thanh Mai Trong Truyện Trời Giáng Nữ Chính

Chương 45: Cô Ấy Thích Vu Cố

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit: Đỗ Y Y

Beta: HyunM

-

Trà Trà nhìn hai tin nhắn WeChat của Vu Cố, cả người ở trên giường vặn vẹo, suýt nữa lăn ra đất, cô vùi đầu vào gối, gào thét.

Lúc Giang Châu lên lầu, nghe thấy âm thanh từ phòng em gái không đúng lắm, gõ cửa hai lần, im lặng vài giây, vặn nắm mở cửa, anh hỏi: “Sao vậy?”

Trà Trà ngẩng mặt đỏ bừng, ủ rủ: “Anh hai, em không sao.”

Giang Châu bất đắc dĩ nói: “Xuống lầu ăn cơm.”

Trà Trà bước xuống giường, giẫm lên cây lau nhà kéo đi theo sau anh trai, cô hỏi; “Ba về chưa?”

Giang Châu ậm ừ, “Vừa về đến nhà.”

Trà Trà vừa đi đến đầu bậc thang đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn dưới lầu, có mùi thơm của loài cua mà cô thích ăn nhất, cô nhảy nhót tung tăng xuống cầu thang, Giang Châu đè vai cô, “Xuống cầu thang cho đàng hoàng, nếu ngã là vỡ đầu chảy máu.”

Trà Trà bị anh trai ngăn chặn hành vi nguy hiểm, lập tức trở nên ngoan ngoãn.

Ngồi vào bàn ăn, Giang Châu nheo mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt của em gái một hồi, “Sao hôm nay em hoạt bát quá vậy?

Bình thường không như vậy, mặc dù cũng có chút nghịch ngợm, nhưng không vì thế mà hồi hộp.

Trà Trà đảo mắt hai lần, cảm giác trên mặt nóng lên, khả năng quan sát của anh trai cô thật đáng kinh ngạc, một chút thay đổi cũng bị nhìn thấu, cô nũng nịu cố tình để gạt qua câu hỏi, “Anh, em không có nha." Nói xong Trà Trà duỗi đũa gấp con cua hấp lớn yêu thích vào bát của anh trai, “Anh à, cua rất ngon, anh ăn nhiều một chút.”

Giang Châu tặc lưỡi, nhìn ra cô đang chuyển đề tài, đoán chừng trong phòng vừa xảy ra chuyện gì đó.

Anh đẩy đĩa của mình đến trước mặt cô, “Em ăn đi, anh sẽ không lấy của em đâu.”

Miệng Trà Trà đúng thời điểm là đặc biệt trở nên ngọt ngào, làm cho người ta đầu óc choáng váng, không nỡ nổi giận với cô, cô nói: “Anh! Anh là anh trai tốt nhất thế gian này!”

Giang Châu xoa mặt cô, “ Em biết thì tốt.”

Trà Trà đã hai tuần không được ăn bất cứ thứ gì mẹ nấu, lúc này nhìn những món ăn trên bàn, nuốt nước bọt, muốn ăn hết mọi thứ.

Giang Châu đưa cho em gái hai con cua, thịt cua và gạch cua được phân chia rõ ràng, “Em chỉ được ăn hai cái, không được ăn nhiều.”

Cua có tính lạnh, con gái ăn nhiều không tốt.

Trà Trà duỗi ngón tay ra, cùng anh trai bàn bạc: “Ba con đi.”

Giang Châu đối với loại chuyện này rất lạnh lùng: “ Không thể.”

Trà Trà bĩu môi, “Em sẽ không chiếm phần của anh, anh sao lại keo kiệt như vậy.”

Giang Châu nhíu mày, nghiêm mặt nói: “ Vậy thì đừng ăn hai cái này nữa.”

Trà Trà mặt dày mà nói: “Em còn đang lớn, làm sao có thể không bổ sung chút dinh dưỡng?”

Giang Châu cười thành tiếng, độ cong khóe môi không kìm nén được, “Trà Trà của chúng ta hai mươi tuổi vẫn còn phát triển à.”

Trà Trà cảm thấy anh trai đang chế nhạo mình nên không muốn nói chuyện nữa.

Sở Thanh Ánh cười tủm tỉm nhìn hai anh em cãi nhau, “Được rồi, Trà Trà, anh trai con nói đúng, không nên ăn nhiều cua.”

Trà Trà bĩu môi, “Con thích ăn.”

Sở Thanh Ánh nói: “Thích ăn thì ăn ít thôi, ăn thịt cá nhiều vào.”

“Được ạ”

Trà Trà ăn xong bữa này rất no, đến cuối bữa bụng căng khó chịu, đáng thương dựa vào ghế sofa.

Giang Thừa Chu cảm thấy vừa đau lòng vừa buồn cười khi nhìn con gái mình như thế này, “Tại sao con phải ăn nhiều như vậy?”

Trà Trà nghiêm túc nói: “Bởi vì đồ ăn mẹ nấu rất ngon.”

Kỹ năng nấu ăn ngon của Sở Thanh Ánh là do năm đó Giang Thừa Chu bắt bà phải học, cũng không phải bắt buộc.

Sau khi kết hôn, Giang Thừa Chu dọn ra ngoài ở cùng Sở Thanh Ánh, ông không thích trong nhà có người lạ, ngoại trừ người cô thường xuyên đến dọn dẹp vệ sinh và vệ sĩ canh cửa, biệt thự hầu như không có người sống nào cả.

Sở Thanh Ánh vốn cũng là một thiên kim tiểu thư duyên dáng, tuy không lớn lên trong gia đình quyền quý, nhưng từ nhỏ cha mẹ cũng đã cho bà một cuộc sống tốt đẹp, hết mực chăm lo cho cô con gái quý giá.

Vì vậy trước khi kết hôn với Giang Thừa Chu, Sở Thanh Ánh thậm chí chưa từng nấu cơm rang trứng, hoàn toàn không thể nhận biết được nước tương.

Sau này một mặt là ở nhà quá nhàm chán, mặt khác là Giang Thừa Chu lại thích cách bà rửa tay nấu canh cho ông.

Bà mới dần dần học được những điều này mà trước đây bà chưa từng làm.

Giang Thừa Chu tìm cho Trà Trà một ít thuốc, đưa cho cô sau đó rót cho cô một ly nước, “Uống một ít thuốc tiêu hóa, để không làm hại bản thân.”

Trà Trà uống hai viên thuốc tiêu hóa, trong bụng liền cảm thấy thoải mái một chút, cô nhìn ba cô, lại nhìn sang mẹ cô đang ngồi trên ban công ngắm cảnh đêm, trước kia cô từng nghĩ rằng ba mẹ cô rất yêu nhau.

Hiện tại không còn nghĩ như vậy nữa.

Trà Trà có rất nhiều câu hỏi, “Ba ơi, tại sao bố và mẹ lại chia tay khi con còn nhỏ vậy?”

Ly hôn sao? Nhìn cũng không giống lắm.

Tất nhiên Giang Thừa Chu sẽ không nói gì cho con gái biết sự thật, có một số việc, ông không muốn cô biết.

Giang Thừa Chu đáp: “Khi đó ba và mẹ con có chút hiểu lầm, cho nên mẹ con mới rời xa ba.”

Không chút do dự, cách làm quyết liệt.

Dừng một chút, Giang Thừa Chu lại nói: “Thật lâu sau ba phải vất vả lắm mới tìm được mẹ con, lúc đó ba không biết đến sự tồn tại của con.”

Trà Trà là một món quà mà ông trời ban cho ông.

Nếu không có cô con gái này, Sở Thanh Ánh có lẽ đã không sống sót, khi ông tìm thấy, bà sẽ không dễ dàng đầu hàng như vậy.

Nói chuyện với con gái xong, Giang Thừa Chu đứng dậy đi ra ban công, đứng sau lưng vợ, màn đêm hơi lạnh, ông khoác áo vest lên vai bà, từ phía sau ôm lấy eo bà, rồi gập ngón tay cái lại, cho người ta một loại cảm giác giam cầm khó chịu, ông hôn lên vành tai bà, nhỏ giọng hỏi: “Đang xem cái gì vậy?”

Sở Thanh Ánh bình tĩnh nói: “Ánh trăng.”

Giang Thừa Chu luôn không thích Sở Thanh Ánh chú ý đến những thứ khác hơn bản thân, ông biết cách yêu một người của chính mình là méo mó bệnh hoạn, nhưng ông không khống chế được, cũng không muốn khống chế.

Giang Thừa Chu giả vờ như không nghe thấy sự lãnh đạm trong lời nói của người phụ nữ, ông nói: “Lần trước em nói muốn mở tiệm hoa, phải hông?”

Sở Thanh Ánh cúi mặt, “Ừ.”

Giang Thừa Chu giọng điệu ôn nhu, bình tĩnh nói: “Mở tiệm hoa quá mệt mỏi, thức khuya dậy sớm, chân bận bịu trên mặt đất, còn phải đối phó với mấy vị khách gây rối, anh biết em ở nhà chán rồi, nếu không em nghĩ về những thứ khác?”

Sở Thanh Ánh không hy vọng ông đồng ý, nhưng ông không muốn bà làm bất cứ điều gì để giao tiếp với mọi người.

Sở Thanh Ánh nói: “Tôi chỉ muốn mở một tiệm hoa. Tôi có thể làm việc tám tiếng mỗi ngày, còn lại giao cho nhân viên.”

Giang Thừa Chu im lặng, mấy giấy sau, ông nói: “Để anh nghĩ xem.”

Sở Thanh Ánh không ôm hy vọng, nhưng bà thực sự mệt mỏi.

Tại sao bà không gặp người khác, mà lại là một người đàn ông như Giang Thừa Chu? Nếu có thể, bà thà rằng không bao giờ gặp ông trong đời.

Giang Thừa Chu ôm chặt bà, luyến tiếc buông tay, “Hôm thứ bảy chúng ta đưa Trà Trà đi dự tiệc từ thiện của biệt thự, con bé trước giờ không xuất hiện nhiều, trong việc này cũng không có nhiều bạn, coi như đưa con bé đi gặp một số bạn mới.”

Sở Thanh Ánh nghe đến con gái thì càng quan tâm, bà có chút bất an, “Trà Trà chưa từng tham gia những hoạt động này, liệu có bị người khác bắt nạt không?”

Đó là bữa tiệc tối dành cho tiểu thư và quý tộc, bà sợ con gái mình không thích hợp với loại dịp này, thậm chí bà còn không biết mình có bị bắt nạt hay không.

Giang Thừa Chu nói: “Chuyện này em không cần lo lắng, anh sẽ bảo vệ em.”

“Chà, vậy cũng được.”

Sở Thanh Ánh sợ con gái không muốn nên trước khi đi ngủ đã nói với con về chuyện này, nhưng Trà Trà khá vui vẻ, “Con cũng muốn nhìn thấy thế giới.”

Tiệc từ thiện buổi tối thường có hoạt động bán đấu giá.

Trà Trà muốn xem liệu tình tiết trong phim truyền hình rốt cuộc có phải thật hay không.

“Con không từ chối là được, đi ngủ sớm một chút, ngủ ngon.”

Vẫn còn sớm, mới hơn chín giờ.

Điện thoại của Trà Trà để dưới gối, cô nhấc gối lên, trên màn hình hiện lên năm sáu cuộc gọi nhỡ từ Vu Cố.

Trà Trà cắn môi dưới, trong lòng băn khoăn không biết có nên trả lời hay không.

Nhưng cô không còn mặt mũi.

Cô về sau cũng không dám đi gặp Vu Cố.

Trà Trà đang chiến tranh lạnh trong lòng, cô không tìm ra cách bù đắp hình ảnh của mình trước mặt Vu Cố, cậu ta gọi lại.

Điện thoại trong lòng bàn tay nóng lên, Trà Trà không cẩn thận chạm vào nút chấp nhận cuộc gọi.

“Cuối cùng cũng trả lời điện thoại của tôi?” Vu Cố hỏi.

Trà Trà nghe thấy giọng nói này liền nhịn không được bắt đầu cảm thấy xấu hổ, “Vừa rồi tôi đang ăn cơm.”

Chỉ cần Vu Cố không đề cập tới lịch sử cuộc trò chuyện, đánh chết cô, cô cũng không nói.

Vu Cố âm cuối từ từ, “Mơ thấy tôi sao?”

Trà Trà thiếu chút nữa cắn phải môi.

Vu Cố tâm trạng vui sướиɠ, “Tôi đã làm gì trong mơ? Kể lại cho tôi nghe xem.”

Trà Trà làm gì còn mặt mũi để nói, giọng nói của cậu ấy trong trẻo và khàn khàn, như thể chính xác rơi vào trong tim cô.

Vu Cố dường như không để ý đến sự xấu hổ của cô, nhẹ nhàng mà chậm rãi, cậu nghiêm nghị từ trong miệng thốt ra mấy chữ: “Cậu sao thế?”

Trà Trà cuối cùng cũng không giả vờ được nữa, mặt cô đỏ như thể sắp chảy máu, cắt lời anh, không chút thuyết phục, yếu ớt nói: “Chiều nay điện thoại di động của tôi bị trộm, WeChat cũng bị đánh cắp, tôi cũng không biết là ai đã gửi những tin nhắn kỳ quái đó cho cậu, tôi đang định báo cảnh sát!”

Sau khi nói xong, nhiệt độ trên mặt cô giảm xuống rất nhiều.

Tốt, có thể nói như vậy.

Vu Cố sững sờ hai giây, trên môi nở nụ cười nhẹ, “Làm sao bây giờ.”

Trà Trà: “……”

Vu Cố thấy trêu chọc cô ấy như vậy đủ rồi, trở về khuôn mặt nghiêm túc, “Trà Trà.”

Trà Trà nhìn ánh trăng ngoài ban công, cắn môi trầm giọng ừ một tiếng.

Vu Cố nói: “Không quấy rầy cậu nữa, đi ngủ sớm một chút, gặp lại trong mơ.”

Trà Trà mặt đỏ tai hồng, cô không bao giờ muốn gặp lại cậu trong mơ.

Có thể là ông trời thương hại cô hôm nay mặt mũi mất hết, tối hôm đó cô đã không mơ thấy Vu Cố.

Không có giấc mơ nào cho đến bình minh.

Vào sáng thứ bảy, Văn Hoài dùng điện thoại di động gửi cho cô một tin nhắn, để cứu vãn tình bạn bấp bênh này, Văn Hoài đã nhờ người đại diện hỏi mua vé vào cửa cho buổi biểu diễn của Thiệu Chi Lẫm, và nhờ trợ lý gửi đến nhà Trà Trà.

Mặc dù anh không thích sự giả vờ trên sân khấu của Thiệu Chi Lẫm,nhưng vì lấy lòng Trà Trà, anh nén cơn tức giận và giả làm cháu trai.

Anh nói trên tin nhắn: [Đã nhận được vé chưa? Tháng sau hàng ghế số 6 trước hàng ghế VIP, một vé đã khó kiếm rồi, tôi cho cậu hai vé.]

Trà Trà khá vui mừng khi nhận được vé, sau khi thấy tin nhắn cô biết ngay đó là của Văn Hoài đưa, và cô không muốn như vậy.

Cô ấy nói: [Tôi trả lại cho cậu, cậu cùng Khương Diệu Nhan đi xem đi.]

Văn Hoài nghiến răng, cừu con dỗi người làm sao biết người ta đau?

Văn Hoài gọi điện thoại,nhưng cuộc nhậu tối hôm đó uống rượu nói chuyện không nhiều, nhưng tính khí lại nóng nảy, xoa xoa giữa lông mày bị đau, “Cậu đừng có mở miệng ra là Khương Diệu Nhan được không?”

Trà Trà không giận anh: “Cậu không thích cô ấy sao?”

Văn Hoài cười lạnh: “Cô ấy không thích tôi, cô ấy thích Vu Cố.”
« Chương TrướcChương Tiếp »