Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tiểu Yêu Thê

Chương 2: Phế vật tu luyện

« Chương TrướcChương Tiếp »
Không bao lâu sau, toàn bộ người trong hoàng thành Đông Lăng Quốc đều biết chuyện Thành Hạo Đế tứ hôn Tam tiểu thư cho Thất hoàng tử, lập tức gây nên chấn động.

Thất hoàng tử Ninh Ngộ Châu là tiểu nhi tử Thành Hạo Đế thương yêu nhất, trong lòng Thành Hạo Đế địa vị của Tam hoàng tử Ninh Triết Châu và Ngũ hoàng tử Ninh Bình Châu có tư chất thượng thừa đều phải xếp phía sau vị hoàng tử này. Đáng tiếc Thất hoàng tử là một phế vật tu luyện.

Nghe nói lúc Thất hoàng tử sinh ra đời, thân trúng kỳ độc, mặc dù giữ được mạng sống, nhưng căn nguyên linh lực lại bị tổn hại, đến nỗi không cách nào tu luyện. Không cách nào tu luyện, chẳng khác gì người thường, tuổi thọ chẳng những ngắn ngủi, ở một thế giới phổ biến tu võ, người mạnh làm vua, càng khiến cho người khác xem thường, còn không bằng sinh ra ở nhà người bình thường mà hạnh phúc hơn.

Về phần Tam tiểu thư, lúc đầu người hoàng thành nghe xong, cũng không có ấn tượng gì, cho đến khi nghĩ tới một câu chyện cũ ở mười mấy năm trước, mới nhớ lại thì ra Văn gia vẫn còn một vị Tam tiểu thư.

Tam tiểu thư là đích nữ duy nhất của đích tôn Văn Bá Thanh Văn gia, đáng tiếc tại mười mấy năm trước trong đợt yêu thú bạo động phu thê Văn Bá Thanh đã hi sinh. Lúc ấy phu nhân của Văn Bá Thanh đang mang thai, bị yêu thú tập kích khiến cho sinh non, trong lúc cứu vợ con Văn Bá Thanh cũng qua đời, chỉ để lại một nữ nhi yếu đuối nhiều bệnh.

Đáng tiếc nghe nói mặc dù tư chất Tam tiểu thư không tệ, lại bởi vì thân thể, cho dù cố gắng tu luyện, tương lai cũng không có cách tiến xa, ngược lại thậm chí có thể sẽ bị chết trẻ trong quá trình tu luyện, sống không quá hai mươi tuổi.

Ở Đông Lăng Quốc, tất cả đều phải trải qua dược sư chẩn bệnh.

Một người bị định trước sống không quá hai mươi thì thật đáng thương. Thành Hạo Đế đột nhiên tứ hôn cho hai người, quả thực khiến cho người ta nghĩ không ra.

Một người là phế vật tu luyện, một người yếu đuối nhiều bệnh, mặc dù nghe rất xứng đôi, nhưng Thành Hạo Đế yêu thương Thất hoàng tử như vậy, làm sao nỡ lòng tìm cho hắn một người sống không thọ, còn là một thê tử không giúp ích được gì nữa? Thật là kỳ quái!

***

Bên ngoài có rất nhiều suy đoán đối với hôn sự này, trên dưới nhà họ Văn cũng vô cùng buồn bực. Phải biết, Văn gia cùng Hoàng tộc Ninh thị đã có hôn ước từ sớm, Tam hoàng tử Ninh Triết Châu là vị hôn phu của Tứ tiểu thư Văn Mị, bọn họ đợi tới khi tu luyện đến cảnh giới nguyên minh, hai người liền kết đôi song tu, cùng nhau theo đuổi con đường tu đạo vô tận.

Chưa từng nghĩ đến Thành Hạo Đế lại tứ hôn con gái Văn gia cho hoàng tử.

Tại Lệ Thủy viện của tam phòng. Văn gia Tam phu nhân Miêu thị nghe được tin tức bên ngoài, hàng chân mày tinh xảo nhíu lại, nói với nha hoàn tâm phúc Triều Vân: "Xem ra phúc phận của vị tiểu thư đích tôn bệnh tật này không cạn, nhiều năm qua đều bị xem nhẹ như vậy, lại còn có thể nhận được một mối hôn sự tốt đến thế kia."

Triều Vân cười nói: "Nếu nói là mối hôn sự tốt, thì việc hôn sự của nhị phòng Tứ tiểu thư và Tam hoàng tử mới khiến người ta khen ngợi."

Sắc mặt tam phu nhân Miêu thị trầm xuống, cảm giác như xương mắc tại cổ họng. Văn gia có bốn phòng hết thảy, phu thê đích tôn Văn Bá Thanh đã chết, bây giờ gia chủ Văn gia chính là nhị phòng Văn Trọng Thanh.

Trong lòng Miêu thị, nếu như chuyện năm đó không xảy ra, thân thể Văn Kiều cũng không vì sinh non mà bị tổn hại, chỉ sợ việc hôn sự với Tam hoàng tử cũng sẽ không đến phiên nhị phòng Tứ tiểu thư Văn Mị.

Miêu thị tự nhận bọn họ và tam phòng đều là con vợ cả Văn gia, nhị phòng Văn Trọng Thanh có thể trở thành gia chủ Văn gia, quản lý Văn gia, vì cái gì tam phòng không được? Thậm chí đối với Miêu thị, căn bản tư chất của Văn Trọng Thanh còn kém hơn so với phu quân Văn Thúc Thanh của bà, người đời xem trọng kẻ mạnh, lẽ ra gia chủ phải là người mạnh nhất mới đúng.

Miêu thị hoàn toàn không phục nhị phòng tiếp quản Văn gia to lớn này.

Triều Vân đương nhiên hiểu rất rõ khúc mắc của chủ tử mình.

Năm đó Văn Bá Thanh là một nhân vật có dáng dấp dung mạo tuyệt đỉnh cỡ nào, từ khi ông kế thừa Văn gia, từ trên xuống dưới Văn gia đều thật lòng tin phục. Sau khi ông chết đi, nhị phòng Văn Trọng Thanh trở thành gia chủ, tam phòng luôn luôn không phục, cũng đang âm thầm mưu tính, cảm thấy Văn gia nên thuộc về tam phòng mới đúng.

Tam phòng lập thề nhất định phải đoạt được Văn gia!

Bởi vì nhớ tới chuyện cũ, Miêu thị liền cảm thấy bức bối khó chịu, thì thấy Văn Nhàn trở về từ diễn võ trường.

Văn Nhàn là tam phòng đích nữ, xếp hạng năm trong Văn gia, mặc dù còn nhỏ tuổi, nhưng tư chất không tệ, cũng hết sức chăm chỉ tu luyện. Tuy vậy so với Văn Mị vẫn kém hơn một chút, thế cho nên những năm này Văn Mị liên tục đè ép trên đầu nàng, trong lòng nàng hoàn toàn không vui.

Hôm nay tại diễn võ trường, Văn Nhàn lại thua cho Văn Mị, tâm tình thực sự khó chịu, trước mặt người khác còn miễn cưỡng vui cười, quay về chỗ của mẫu thân, nụ cười trên mặt nàng liền không còn.

"Nhàn nhi về rồi." Trên mặt Tam phu nhân lộ ra nụ cười yêu thương, trước mặt hai đứa con, bà là một mẫu thân cưng chìu con cái. Văn Nhàn ngồi xuống bên cạnh mẫu thân, tiếp nhận chung trà Triều Vân dâng lên, hỏi: "Nương, vừa rồi con nghe nói Hoàng Thượng tứ hôn Văn Kiều cho Thất hoàng tử, thật vậy sao?"

"Thánh chỉ đã hạ, làm sao là giả được?"

Văn Nhàn không hiểu, "Không phải Văn Mị đã có hôn ước với Tam hoàng tử à? Sao Hoàng Thượng lại đột nhiên tứ hôn cho Thất hoàng tử?"

Nói đến đây, nàng không thể che giấu được vẻ ghen ghét hiện lên trên mặt.

Văn Nhàn luôn ghen tỵ với Văn Mị. Ghen ghét nàng là nữ nhi của gia chủ Văn gia, cũng ghen ghét thiên phú căn nguyên linh lực của nàng tốt hơn mình, càng ghen ghét nàng ta có một vị hôn phu ưu tú. Nếu mà so sánh, một người luôn luôn vô hình như Văn Kiều, ngược lại không có gì đáng chú ý, lại không cần phải nói bây giờ còn bị Thành Hạo Đế tứ hôn cho một phế vật.

Dù cho Thành Hạo Đế yêu thương phế vật kia thì có ích lợi gì? Còn không phải chỉ là một người bình thường. Địa vị của hoàng tộc Ninh thị tại nước Đông Lăng cực cao, bởi vì các đời Ninh thị trấn giữ sức mạnh lão tổ cường hãn, là người tu võ đứng đầu của nước Đông Lăng, không có thế gia đại tộc nào dám trêu chọc, Hoàng tộc có nhiều kiêng kị phòng bị đối với thực lực mạnh mẽ.

Chính Thành Hạo Đế thúc đẩy hôn sự của Tam hoàng tử Ninh Triết Châu và Văn Mị, tuy có ý mượn sức Văn gia, nhưng cũng bởi vì Văn Mị là nữ nhi gia chủ Văn gia, lại vào lúc năm tuổi lộ ra thiên phú cực cao, là căn nguyên linh lực thiên phẩm, thuộc hệ thủy.

Nước là nguồn gốc của vạn vật, nhẹ nhàng chính trực, người thuộc hệ thủy dù có bất kì cấp bậc căn nguyên linh lực gì, cũng là đối tượng song tu tốt nhất.

Hôn sự của Tam hoàng tử và Văn Mị còn có thể nói là một sự kết hợp của quyền lợi, còn Văn Kiều và Thất hoàng tử thì sao?

Đã có một nữ nhi của Văn gia có hôn ước với Hoàng tộc Ninh thị, lại thêm một người nữa cũng không dùng được gì, không phù hợp với yêu cầu lợi ích của thế gia và Hoàng tộc. Nếu Thành Hạo Đế muốn tìm một tộc vợ mạnh mẽ bảo hộ hoàng tử được yêu thương nhất, thì nên tìm thân phận cao hơn, tốt hơn nàng ta mới phải, Văn Kiều thật sự là một sự lựa chọn thấp nhất.

Chuyện này không phải chỉ có Văn Nhàn không nghĩ ra, những người khác cũng nghĩ không ra.

Miêu thịt nhìn thấy vẻ mặt uất ức của nữ nhi, vội vàng ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng ấm giọng nói: "Con ta không cần suy nghĩ nhiều, bất quá Văn Mị chỉ ỷ vào là nữ nhi gia chủ, nếu cha con trở thành gia chủ Văn gia..."

Hai mắt Văn Nhàn sáng lên, rồi rất nhanh đã thu lại thần sắc trong mắt.

Nàng luôn biết dự định của phụ mẫu, nàng ghen ghét không cam lòng, dĩ nhiên là vô cùng ủng hộ. Chỉ là bây giờ bên ngoài Văn Mị rất có danh tiếng, hôn sự của Tam hoàng tử và Văn Mị cũng vững chắc, nàng đương nhiên sẽ không biểu hiện quá rõ ràng.

***

Đối với hôn sự đột nhiên xuất hiện, mặc kệ bên ngoài suy đoán như thế nào, phản ứng của Văn Kiều đều rất bình thản. Có lẽ nàng đã quen bị Văn gia xem nhẹ, cũng quen với thân thể ốm đau này, cho dù có tư chất ngút trời, nhưng tu luyện cũng không có nhiều tiến b, tu luyện mười mấy năm nay, chỉ bất quá mới bước vào cảnh giới sơ cấp.

Tuy nói Thất hoàng tử là phế vật tu luyện, nhưng dù sao so với nàng bị đám Dược sư nhận định là người chết yểu có khả năng sống không quá hai mươi tuổi thì tốt hơn không phải sao? Nói cho cùng, vẫn là Thất hoàng tử bị thua thiệt.

Cho nên, lúc Văn Kiều nghe được tin tứ hôn, mới bình thản như vậy.

Chạng vạng tối, viện trước lại đưa một mớ vật dùng hàng ngày tới, Liên Nguyệt vừa kiểm tra, vừa cao hứng.

Ban cho việc hôn sự này rõ là quá tốt mà.

Còn chưa gặp được Thất hoàng tử, Liên Nguyệt đã có ấn tượng rất tốt đối với hắn rồi, tạm thời xem như tiểu thư nhà nàng đã có chỗ dựa, có thể vượt qua cuộc sống thoải mái ở Văn gia.

Liên Nguyệt đem chăn mền mới trải lên giường, nói: "Tiểu thư, vừa rồi viện trước đưa tới chăn ngọc tằm quý giá, loại này sờ vào vừa mềm vừa ấm, đêm nay người nhất định sẽ có một giấc ngủ ngon."

Văn Kiều ngồi đọc sách dưới đèn, chỉ ừ một tiếng mà không ngẩng đầu lên.

Trải tốt ra giường, Liên Nguyệt đi lấy nước ấm, hầu hạ Văn Kiều rửa mặt nghỉ ngơi.

Văn Kiều thay bộ áo màu trăng non rộng rãi, nói với tì nữ siêng năng: "Ngươi cũng nghỉ ngơi đi, không cần canh đêm."

Liên Nguyệt đáp dạ, nhìn tiểu thư nhà mình nằm ngủ, xác nhận nàng sẽ không thức dậy đọc sách lúc nửa đêm, mới quay người rời đi, ra giường nhỏ bên ngoài nằm ngủ.

Chất lượng giấc ngủ của Văn Kiều luôn không tốt, bởi vì sự đau đớn như gặm cắn vào xương trong gân mạch, khiến nàng ít khi thật sự ngủ được.

Bất quá nàng không muốn từ chối ý tốt của Liên Nguyệt, mỗi khi vào lúc này, cho dù không ngủ được nàng cũng nằm trên giường, yên tĩnh nhìn vào bóng tối trong màn giường, đếm những cánh hoa màu xanh ngọc thêu rải rác trên bức màn xanh nhạt.

Ánh trăng chiếu vào từ cửa sổ. Gió đêm yên tĩnh lùa vào hất lên màn giường, Văn Kiều quay đầu, nhìn thấy ánh trăng mờ mịt trên đầu cành cây bên ngoài.

Vô số ban đêm, nàng đều an tĩnh nhìn chằm chằm vào ánh trăng sáng ngoài cửa sổ như vậy, nhìn nó từ trăng khuyết đến trăng tròn, ánh trăng tròn khuyết, giống như đời người quanh co.

Vậy mà hôm nay, trăng tròn trên bầu trời dường như nhiễm phải màu đỏ máu bất thường. Chẳng biết lúc nào, toàn bộ thế giới đều bị màu đỏ máu che kín, loang ra khắp nơi.

Người nằm trên giường vẫn yên tĩnh nhìn xem, đau đớn trên thân thể khiến nàng thấy mặt trăng trên bầu trời biến thành màu đỏ yêu dị, lại không biết máu nhuộm hai mắt mình thành màu đỏ, nhìn thế giới xuyên qua đôi mắt này, nên biến thành màu đỏ yêu dị.

"A..."

Nàng phát ra tiếng rêи ɾỉ yếu ớt, các lỗ chân lông trên cơ thể tiết ra từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu, nhanh chóng thấm ướt cả tấm chăn ngọc tằm mềm mại ấm áp bên dưới, trong mền càng trở nên lạnh lẽo.

Trong đêm đen yên tĩnh, ở phòng ngủ Cấp Thủy viện của Văn gia, cơ thể gầy yếu nằm trên giường đang lặng lẽ xảy ra biến đổi.

Trên giường nhỏ bên ngoài, nha hoàn Liên Nguyệt trở mình, không hề hay biết mà vẫn tiếp tục giấc ngủ say sưa, hoàn toàn không phát hiện ở bên trong phòng, vị tiểu thư quan trọng nhất của nàng đang trải qua một sự thay đổi thống khổ đáng sợ nhất trong cuộc đời.
« Chương TrướcChương Tiếp »