Chương 44: Vì đó chính là em

Đêm đó, sau khi trở về, Tuấn Anh liền mê man luôn một đêm khiến cho Tuấn vô cùng lo lắng. Anh không biết cậu ấy đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại đột nhiên đau đầu rồi chìm vào sốt cao và mê man như thế. Anh đã đặc biệt mời bác sĩ riêng tới chăm sóc cho cậu.

Qua một đêm, sáng hôm sau cậu ấy liền tỉnh lại. Tuấn lập tức chạy tới ôm cậu vào lòng như sợ mất đi một vật trân quý.

- Em sao rồi? Có đau ở đâu không? Khó chịu ở đâu không? Anh lập tức gọi bác sĩ tới..

Tuấn Anh đưa tay lên ngăn anh lại:

- Đừng lo, em không sao.

Tuấn không tin điều Tuấn Anh nói, anh không yên tâm, anh đem tay nâng khuôn mặt cậu lên nhìn qua nhìn lại, nhìn trái nhìn phải xem cậu có sao không. Đáp lại sự lo lắng của anh là nụ cười của cậu. Cậu cười lên tươi tắn, dù còn mệt một chút nhưng cậu vẫn cố cười để anh yên tâm.

- Em thực sự không sao?

Anh ngờ vực hỏi. Nhìn đôi mắt vẫn thiếu chút thần sắc của cậu anh thực sự lo lắng vô cùng. Mặc dù cậu luôn nói không sao nhưng tới khi bác sĩ lần nữa khẳng định cậu vẫn ổn thì anh mới bỏ được tảng đá trong lòng xuống.

Anh quay qua nhẹ nhàng hỏi cậu:

- Em muốn ăn gì không?

- Đùa anh thôi, rất ngon.. không tin anh tự nếm thử xem!

Anh cũng đưa lên miệng mình một miếng, mắt sáng rực lên, ừ, ngon thật mà. Sau đó anh lại vui vẻ đút cho cậu:

- Em xem, có phải anh là người đàn ông quá xuất chúng? Cái gì cũng có thể làm. Đẹp trai, nhiều tiền, có tiếng nói, lăn lộn chiến trường, lại có thể vì em lăn vào bếp. Nhìn xem có phải cuốn hút lắm không.

Cậu không nói gì, chỉ cười thêm một trận. Anh ở trước mặt đàn em luôn uy nghiêm cẩn trọng khiến ai cũng cung kính. Nhưng trước mặt cậu lại bày cái dáng vẻ này, cậu thực sự cảm nhận được, anh đối với cậu rất tốt, quá tốt rồi.

Nhưng lúc đang tán thưởng Tuấn, thì trong đậu cậu lại xuất hiện thêm hình bóng khác. Là Mạc Toàn, anh ấy cũng từng vì cậu làm vô số việc. Cậu chợt buồn, lắc lắc đầu xua đuổi đi hình bóng ấy.

Thấy cậu như vậy, Tuấn tưởng cậu lại khó chịu, vì vậy anh cuống lên quan tâm rồi nói cậu mau chóng nghỉ thêm một chút.

Tuấn Anh thấy có lỗi với anh vô cùng. Cậu đem tay tóm chặt tay anh lại khi anh chuẩn bị dời đi:

- Vì sao lại tốt với em như thế?

- Vì đó chính là em.

Đúng thế, vì đó là cậu cho nên anh mới tốt như vậy. Cậu là người anh thấy thương xót rồi đồng cảm và dần dần yêu thương từ lúc nào. Vì cậu là người khiến anh yêu thương nhiều đến thế, cho nên mọi thứ tốt đẹp anh đều muốn dành nó cho cậu. Đơn giản vì đó là cậu, mọi khổ cực đã qua, cậu xứng đáng có nhiều hơn thế.

Anh đem tay vỗ nhẹ lên tay cậu, chỉnh lại chăn cho cậu rồi cúi xuống thơm nhẹ lên trán cậu một cái:

- Em nghỉ đi nhé! Đừng nghĩ linh tinh, chút nữa ngủ dậy thì gọi anh. Anh sẽ ở ngoài kia.

Đợi anh đi rồi, cậu chợt rơi nước mắt. Cậu làm gì mà lại nhận được nhiều từ anh đến thế..

Ở một nơi khác. Đêm qua cũng là một đêm thật dài, Mạc Toàn không thể ngủ, anh đã ngồi nhìn màn hình máy tính thật lâu. Trên màn hình là hình ảnh Tuấn Anh đang cười. Anh đã chụp nó khi hai người còn ở bên nhau.

Cậu ấy có đang ổn không?

Cậu ấy khỏe chứ?

Cậu ấy còn đau đầu không nhỉ?

* * *

Những câu hỏi chạy dài trong đầu anh, chỉ tiếc anh không thể hỏi.

Anh nghĩ tới hôm nay là ngày cuối cùng anh có thể gặp cậu ấy, đứa con cậu ấy tạo ra đã thành công rồi. Lẽ ra anh cũng nên thấy đủ và nhẹ nhõm. Nhưng sao lại mất mát đến như vậy chứ..

Sáng hôm sau, anh lại như bình thường chạy tới công ty, như bình thường cùng mọi người làm việc, như bình thường vùi đầu vào đống công việc cho đến tối muộn. Và lại như bình thường nhớ tới cậu ấy mỗi khi đầu óc có chút thảnh thơi..

Tan làm, anh đánh xe đi tới một nơi..

Đây chính là phòng trọ đầu tiên cậu ấy ở khi về nước, nơi anh tìm đến cậu lần đầu. Thực ra khi cậu chuyển đi nơi khác anh đã bí mật mua lại đó. Lúc ấy anh chỉ nghĩ: Anh không muốn để nơi cậu từng ở có kẻ khác chen vào. Anh không cho phép ai được nằm lên chiếc giường cậu đã nằm, ở trong căn nhà cậu đã ở. Vì thế anh mua luôn cả dãy trọ ấy lại.

Thật tốt, ít nhất bây giờ đó là nơi có hơi thở của cậu mà anh còn có thể giữ lại cho tới bây giờ.. Mỗi khi nhớ cậu anh sẽ chạy tới đây một chút chỉ để cố cảm nhận cậu còn xung quanh anh.

Anh biết, cái tình yêu của anh nó thực sự không còn hy vọng, nhưng anh cố chấp không chịu buông. Có lúc Tùng Lâm khuyên anh thử mở lòng hơn một chút. Nhưng anh biết bản thân không thể nào. Nếu không phải là cậu ấy thì sẽ không là ai cả. Đơn giản vì người anh yêu chỉ có thể là cậu ấy mà thôi.