Chương 3: Yêu ma quỷ quái

Quả thực là trong ngoài cùng đánh , Thịnh Kiêu chỉ có thể mơ hồ cảm thấy có một người phụ nữ khóc trước mặt cô.

Nhìn kỹ một chút, người phụ nữ có khuôn mặt bi ai không thể tả được, cô lại kiên nhẫn nghe tiếp.

“Tôi thật sự không muốn sống nữa, đã không sống nổi nữa rồi.”

“Mẹ tôi đến đòi di sản của Chu Đại Quý, tôi không dám."

“Du Hà mới trưởng thành, làm sao mà đấu lại được với họ.”

Thịnh Kiêu không biết nói gì, tiếng địa phương cứ gập ghềnh , cô vẫn có thể nghe rõ ý của người phụ nữ này, nhưng chỉ chút chuyện nhỏ này thì tính là gì?

Người phụ nữ ngẩng đầu lên, có chút sợ hãi nhìn cô: “Thần tiên đại nhân, ngài thật sự cho rằng đây là chuyện nhỏ sao?”

Vị này bất ngờ xuất hiện trong cơ thể của mình thật là xinh đẹp, chiếc váy trên người như được gắn đá quý, lấp lánh ánh sáng.

Cô ta thậm chí không dám nhìn trực diện, chỉ dám lén lút nhìn thần tiên vài lần .

Thần tiên thật là xinh đẹp và lộng lẫy, cô ta chưa bao giờ nhìn thấy người phụ nữ đẹp như vậy trong đời.



Cô ta chưa từng gặp được tiên nữ trên trời, chỉ có một lần tình cờ nhìn thấy bức tranh treo của người ta ở thị trấn, tiên nữ trong bức tranh dường như không đẹp bằng người trước mặt.

Giống như mặt trời với ngọn nến trên mặt đất vậy.

Vì vậy cô ta chắc chắn đây là thần tiên.

Thịnh Kiêu nhíu mày: “Nếu không thì sao? Chỉ là một chuyện nhỏ nhặt, không đáng để cô khóc.”

Nước mắt của phụ nữ rất quý giá, cần dùng ở đúng nơi đúng chỗ để đạt được mục đích hoặc lợi ích của mình.

Cô luôn không để cho phụ nữ khóc, cũng ghét nhất kiểu phụ nữ tự thương hại bản thân .

Phụ nữ phải sáng rực, lộng lẫy và hút mắt.

Người phụ nữ kia dường như mỉm cười, khuôn mặt hao gầy hiện ra một nụ cười, lại có chút cảm động: “Chỉ có thần tiên mới có thể lợi hại như vậy."

Cô ta không muốn quay lại ngôi nhà kia , cũng không muốn trở thành gánh nặng của Du Hà.

Cho nên thần tiên đến để giúp cô ta.



Người phụ nữ hai mắt đẫm nước, cười tươi: “Thần tiên đại nhân, cảm ơn ngài.”

Cô ta cúi đầu trước Thịnh Kiêu rồi biến mất.

Tại khoảnh khắc này, Thịnh Kiêu cảm thấy cơ thể nhẹ đi rất nhiều, như có cái gì nặng nề rời khỏi chính mình.

Cô quyết tâm, lập tức cắn rách đầu lưỡi của mình, một cơn đau nhói truyền đến, Thịnh Kiêu cuối cùng cũng tỉnh lại

Sau khi Thịnh Kiêu mở mắt ra, cô phát hiện chuyện có vẻ không ổn.

Trước mắt cô mờ mịt, nhưng trong mơ hồ t vẫn có thể nhìn rõ, phía trước là mái nhà cũ kỹ và trần giường bằng gỗ thô.

Cô chắc chắn không phải ở trên du thuyền, cũng không ở bờ biển, lại càng không phải ở bệnh viện.

Bệnh viện toàn nước sát khuẩn và trắng chói mắt, làm sao có thể là kiểu cũ kỹ như vậy.

Cô ôm đầu, một đoạn ký ức bất ngờ hiện lên, ký ức lộn xộn bắt đầu tràn ngập trong đầu.

Cô phát hiện ra, hình như mình gặp phải chuyện gì rồi?